*, (max-width: 533px) 100vw, 533px" srcset="https://i0.wp.com/vymiu.com/wp-content/uploads/2024/09/Thap-hinh-bat-up.jpg?w=533&ssl=1 533w, https://i0.wp.com/vymiu.com/wp-content/uploads/2024/09/Thap-hinh-bat-up.jpg?resize=300%2C294&ssl=1 300w" alt="" width="533" height="523" loading="lazy" data-recalc-dims="1">
Tháp hình bát úp 覆缽式塔: theo baidu, đây là dạng kiến trúc độc đáo của phật giáo Tây Tạng. Loại tháp này phổ biến ở các khu vực như Tây Tạng, Thanh Hải, Cam Túc và Nội Mông.
Thấy bóng dáng một người cưỡi ngựa, hắn vội vàng thổi còi, hàng chục cung thủ nhanh chóng vào vị trí.
“Là thiếu chủ? Là thiếu chủ! Thiếu chủ trở về rồi!”
“Mau mở cổng thành!”
Cổng thành chưa mở hoàn toàn, Tạ Lãm đã thúc ngựa vượt qua hào ngoài cổng, giữa tiếng chào đón của các lính gác, tiến vào trong thành: “Cha ta có ở trong thành không?”
“Bẩm thiếu chủ, đại trại chủ vẫn chưa ra khỏi thành!”
Vẫn còn sống, may mắn là vẫn còn sống. Trái tim muốn nhảy ra ngoài suốt đường đi của Tạ Lãm cuối cùng cũng về lại vị trí.
Chỉ cần cha vẫn còn sống, mọi chuyện đều có thể giải quyết.
Tạ Lãm vội vã suốt mấy ngày mấy đêm, cả người gần như kiệt sức, cuối cùng cũng giảm tốc độ và đi về phủ Thành chủ.
“Thiếu chủ, ngài đã trở về rồi?”
“Thiếu chủ, sao ngài lại mặc đồ giống người Trung Nguyên thế này?”
Tạ Lãm không để ý đến họ, khi đến phủ Thành chủ, giao con ngựa kiệt sức cho thuộc hạ: “Chăm sóc nó cẩn thận.”
Hắn thậm chí không đi qua cổng chính mà trực tiếp nhảy lên tường phủ Thành chủ.
Vừa mới đáp xuống, một mũi tên lạnh lùng đột nhiên bay tới từ phía sau bên trái.
Tạ Lãm không hề né tránh, chỉ đưa tay bắt lấy mũi tên rồi quay lại nhìn người đàn ông lạnh lùng vừa bắn tên: “Cha!”
Tạ Triều Ninh nghe tin hắn về, liền ra chặn đường: “Mày, cái thằng hỗn láo này còn biết đường về à? Chạy thẳng tới kinh thành không nói một lời, gây ra bao nhiêu rắc rối! Cuối cùng bắt nghĩa huynh của mày tới thay mày dọn dẹp tàn cuộc! Bây giờ khắp nơi đều rộ lên chuyện mày chấp nhận chiêu an, ta mất mặt đến mức không dám bước ra cửa!”
Tạ Lãm dùng lực bẻ gãy mũi tên trong tay: “Trước hết, con hỏi cha một chuyện, trước khi đến Mười Tám Trại, cha có từng lạm sát người vô tội không?”
Tạ Triều Ninh mặt mày lạnh lùng: “Mày có thái độ gì đấy? Vừa về đã muốn động tay động chân với ta?”
Tạ Lãm: “Trả lời con!”
Tạ Triều Ninh thấy thần sắc hắn khác thường, mắt thâm quầng mệt mỏi vì vội vàng trở về, liền nói: “Trước đây, ta là quân nhân, trong chiến tranh, binh sĩ chết dưới tay ta có ai mà không vô tội?”
Tạ Lãm vứt mũi tên đi: “Cha đừng có mà lẩn tránh, con không nói đến chuyện đó.”
Tạ Triều Ninh càng nhìn con càng thấy khác lạ: “Mày làm sao thế?”
“Nếu cha không nhớ, con có thể nhắc lại cho cha.” Tạ Lãm đi đến trước mặt ông, “Bắt đầu từ lúc cha còn là giáo úy ở Đô Ti Điền Nam. Hồi đó, trong Đô Ti Điền Nam có một vị chỉ huy thiêm sự tứ phẩm, tên là Bùi Trác Chính.”
Tạ Triều Ninh cau mày: “Ông ta là thượng cấp của ta.”
Tạ Lãm tiến thêm một bước: “Bùi Trác Chính còn có một thân phận khác, cha có biết không?”
Tạ Triều Ninh im lặng.
Tạ Lãm: “Ông ta còn là minh chủ của Hội Đồng Minh Thiên Thu.”
Tạ Triều Ninh thở dài: “Xem ra chuyến đi kinh thành của mày cũng có ích, ngay cả Hội Đồng Minh Thiên Thu cũng điều tra ra rồi? Cái đầu này của mày cuối cùng cũng không phải chỉ để cho đẹp thôi nhỉ.”
Tạ Lãm chăm chú nhìn cha: “Không lẽ cha cũng là thành viên?”
“Sau này ta mới biết chuyện đó.” Tạ Triều Ninh bình thản đáp, “Ta chỉ là một giáo úy cấp thấp dưới quyền Bùi Trác Chính, ông ta chẳng coi ta ra gì, chưa bao giờ kéo ta vào hội.”
Tạ Lãm tiếp tục hỏi: “Năm đó Đại Ngụy thua trận, kho lương Điền Trung bị bại lộ, trên dưới Đô Ti Điền Nam bị điều tra. Bùi Trác Chính nhờ có thế lực ở kinh thành mà thoát được một kiếp, cha cũng thoát nạn phải không?”
Tạ Triều Ninh gật đầu: “Sau đó, Ngự Sử Đài hặc tội Bùi Trác Chính làm mất eo bài. Ông ta bị phán chém đầu cả nhà, cấp dưới bọn ta cũng bị liên lụy, bị phán lưu đày.”
Quả nhiên giống như Phùng Gia Ấu đã đoán.
Tạ Lãm nói: “Người dâng tấu buộc tội Bùi Trác Chính là một vị ngự sử họ Lục, là trạng nguyên xuất thân hàn môn không quyền không thế. Nhưng ông ta lại cưới được con gái nhà tướng. Mà huynh trưởng của phu nhân ông ta chính là Tề Phong, đại đô đốc Binh Mã của Đại Ngụy hiện giờ.”
Tạ Lãm sợ mình nói không rõ ràng, dễ gây hiểu lầm, bèn giải thích thêm: “Nhưng vào thời đó, Tề Phong vẫn còn đang nhậm chức tại Đô Ti Liêu Đông, vô danh vô thế, không đáng kể. Còn cha, vì ôm hận trong lòng, trước khi bị lưu đày đã chạy đi giết cả nhà Lục ngự sử. Có chuyện đó hay không?”
Theo lời chất vấn của Tạ Lãm, sắc mặt Tạ Triều Ninh ngày càng trở nên căng thẳng: “Ai nói cho mày biết mấy chuyện này?”
“Cha chỉ cần nói cho con biết có hay không.”
Tạ Triều Ninh không trả lời, còn đi vòng qua Tạ Lãm, bước đến trước lan can, nhìn về phía xa trong thành.
Thấy dáng vẻ này của ông, lòng Tạ Lãm đã lạnh đi hơn phân nửa, bước tới chất vấn: “Không phải cha tự nhận tội mình thất trách, từ trước tới nay chưa bao giờ oán hận triều đình Đại Ngụy hay sao? Việc dâng tấu buộc tội vốn là chức trách của ngự sử, không giết ngự sử cũng giống như hai nước giao binh không giết sứ giả vậy. Huống hồ bên cạnh Bùi Trác Chính có kẻ gian tà muốn lợi dụng Hội Đồng Minh, vụ án kho lương Điền Trung rất có thể bắt nguồn từ việc mất eo bài kia.”
Tạ Triều Ninh vẫn không hé răng.
Tạ Lãm cảm thấy lòng mình đã nguội lạnh hoàn toàn: “Dù cha nhất thời nóng giận mà giết Lục ngự sử cũng được, nhưng cha lại giết luôn hơn chục người đi theo ông ta sao?”
Mãi sau Tạ Triều Ninh mới đáp: “Không phải ta giết, không liên quan đến ta.”
Tạ Lãm cười lạnh: “Không phải cha thì cũng chắc chắn có liên quan đến cha! Cha chột dạ thế kia mà.”
Tạ Triều Ninh chỉ vào hắn: “Có liên quan đến ta hay không cũng chẳng tới lượt mày chất vấn!”
Tạ Lãm chẳng thèm để ý, trực tiếp nhảy qua lan can xuống sân.
“Mày vừa về đã lại muốn đi đâu?”
“Nếu cha không chịu nói thật, con đương nhiên phải đi hỏi người khác.” Tạ Lãm định đi tìm Tạ Lâm Khê, đã lừa dối hắn suốt bao nhiêu năm, phải cho hắn một lời giải thích.
Hắn lại nhắc nhở: “Cha, con khuyên cha tốt nhất ở yên trong thành, đừng đi đâu cả. Lỡ ra ngoài rồi bị người ta giết, con không muốn quản đâu.”
Tạ Triều Ninh bị hắn chọc giận thành quen, nên rất bình tĩnh: “Mày định đi hỏi ai? Ai có thể rõ ràng chuyện này?”
Tạ Lãm đáp: “Sao, cha lại định đi diệt cỏ tận gốc à?”
Tạ Triều Ninh nói: “Ta đã bảo là không liên quan đến ta.”
Tạ Lãm hiểu cha mình, biết chắc ông đang giấu diếm chuyện gì, liền tiếp tục bước đi.
“Mày không nói rõ mày đi làm gì, xem thử hôm nay mày có đi được không.”
“Cha thật sự nghĩ có thể cản con à?”
Tạ Triều Ninh rút roi da rắn đã chuẩn bị sẵn, đứng trên cao quất một tiếng “chát”: “Thằng hỗn láo này, dám bước thử coi, có tin ta quất chết mày không?”
Tạ Lãm đương nhiên tin. Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi đuối lý không cãi lại hắn, ông đều quất hắn đến nỗi da tróc thịt bong, như thể chỉ có như vậy mới duy trì được uy quyền của người cha.
Hắn quay lại, giơ vỏ miêu đao lên chỉ về phía cha: “Mấy năm nay cha đã quất được con chưa, tự cha cũng phải rõ chứ?”
“Mày có gan thì lên đây!”
“Con không có gan, cha xuống đây đi.”
Các vệ binh xung quanh nhìn và nghe thấy, hầu như đều giữ vẻ mặt không cảm xúc. Đã quá quen thuộc với cảnh này, chỉ là lần này có vẻ ầm ĩ hơn mọi khi.
—
💬 Bình luận chương