*, (max-width: 720px) 100vw, 720px" srcset="https://i0.wp.com/vymiu.com/wp-content/uploads/2025/04/san-dao-2-edited.jpg?w=720&ssl=1 720w, https://i0.wp.com/vymiu.com/wp-content/uploads/2025/04/san-dao-2-edited.jpg?resize=300%2C200&ssl=1 300w" alt="" width="302" height="201" loading="lazy" data-recalc-dims="1">Sạn đạo
Tạ Lãm trông thấy một sợi dây xích vẫn còn lắc lư nhẹ, đoán rằng thích khách đã dùng nó để leo lên.
Nhiếp tướng quân dẫn đội truy bắt, định leo lên bằng đường ván, thấy Tạ Lãm định leo dây xích liền ngăn lại:
“Tạ Thiên hộ không thể làm vậy!”
Tạ Lãm đã nắm chặt dây xích, nghe vậy liền ngoảnh lại hỏi:
“Tại sao?”
Nhiếp Tướng quân nhắc nhở:
“Nếu trên đỉnh núi có mai phục, đợi ngài leo được nửa chừng, chúng chặt dây xích từ trên cao, ngài sẽ ngã chết.”
“Không sao đâu.” Tạ Lãm cứ tưởng ông ta nói điều gì cấm kỵ. Hắn nói xong liền bám vào dây xích mà leo lên.
Đám binh sĩ phía dưới đồng loạt rút lui khỏi sạn đạo, ngửa cổ nhìn hắn, chờ xem có mai phục hay không. Nếu không, leo bằng dây xích sẽ nhanh và thuận tiện hơn.
Quả nhiên có mai phục. Khi Tạ Lãm leo được nửa chừng, dây xích đột ngột bị cắt đứt từ phía trên!
Các binh sĩ bên dưới hút một hơi khí lạnh, chuẩn bị lao tới đỡ hắn.
Chỉ thấy Tạ Lãm rút ra từng con dao găm từ thắt lưng, liên tiếp cắm vào vách núi, dùng chúng làm điểm tựa để leo lên.
Động tác của hắn trông thật nhẹ nhàng và đơn giản: cắm dao, đạp lên dao, rồi lại cắm dao, đạp lên dao. Nhưng người đứng xem ai nấy đều sửng sốt.
Đám binh sĩ ngoan ngoãn leo sạn đạo.
Khi Tạ Lãm lên đến đỉnh núi, trong tay còn lại một con dao. Theo nguyên tắc “không để lãng phí”, hắn lập tức phóng dao vào ngực kẻ vừa cắt đứt dây xích.
Nhưng khi đảo mắt nhìn quanh quang cảnh trên đỉnh núi, hắn không khỏi sững sờ.
Tạ Lãm đoán trên đỉnh sẽ có nhiều cung thủ yểm trợ cho tên sát thủ. Thực tế cũng đúng như hắn dự đoán, song những cung thủ này đều đã biến thành thi thể nằm rải rác khắp nơi.
Phía trước không xa, thích khách đeo mặt nạ quỷ đang bị một nhóm người mặc đồ đen và bịt mặt vây đánh.
Thích khách dường như đã trúng độc, bước chân loạng choạng, sắp sửa bị bắt.
Rõ ràng đám người mặc đồ đen này đã biết trước thích khách sẽ chạy trốn lên đây bằng dây xích, liền hành động trước một bước, giết sạch những kẻ tiếp ứng.
“Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sau?” Tạ Lãm nghi hoặc tiến tới gần, “Hay là một vụ nội chiến?”
Có hai kẻ bịt mặt không tham gia tấn công, đứng một bên lạnh lùng quan sát.
Một người đàn ông cao lớn dường như là thủ lĩnh. Hắn không chỉ mặc đồ đen và bịt mặt, mà còn khoác một chiếc áo choàng đen với mũ trùm kín, chỉ để lộ đôi mắt đen sâu thẳm.
Người còn lại là một phụ nữ thấp bé, ả nhìn Tạ Lãm:
“Tạ Thiên hộ quả nhiên danh bất hư truyền, lại còn bay lên được cơ à?”
Tạ Lãm dừng cách họ một trượng, cảnh cáo:
“Bất kể các người là ai, thích khách này là tội phạm ta phải bắt. Chuyện các người cắt đứt dây xích hại ta, ta xem như phần thưởng cho việc các người chặn hắn lại, sẽ không truy cứu. Mau cút đi!”
Tên thủ lĩnh ra hiệu bằng ánh mắt cho người phụ nữ thấp bé. Ả lạnh lùng cười:
“Tạ Thiên hộ nói là không truy cứu, hay là không dám truy cứu? Chúng ta đã bôi thuốc độc lên cả dây xích. Dù độc không chí mạng ngay, nhưng có thể khiến tứ chi tê liệt. Nếu không thì làm sao chúng ta dễ dàng vây khốn được Giám quốc Nam Cương?”
Tạ Lãm kinh ngạc nhìn thích khách vẫn đang cố chống cự:
“Y là Giám quốc Nam Cương?”
Người phụ nữ thấp bé có vẻ đắc ý:
“Nếu không, sao lại có nhiều người liều chết bảo vệ y như vậy? Y và Tào Tung có thù không đội trời chung, nên mới phải đích thân đến xử lý kẻ thù. Ha, mưu mô thâm sâu đến đâu cũng không thể thoát khỏi chữ ‘hận’. Chính vì thế mà chúng ta mới có cơ hội…”
Tên thủ lĩnh ho khẽ một tiếng.
Người phụ nữ thấp bé lập tức im lặng, rồi nói tiếp:
“Chúng ta cũng không muốn đối địch với Tạ Thiên hộ. Người này rất hữu dụng với chúng ta. Mong ngài nhường cho. Sau này, chúng ta sẽ cử người mang thuốc giải đến cho ngài…”
“Ai cần thuốc giải của các người? À không, ai bảo các người rằng ta đã trúng độc?”
Tạ Lãm nghĩ bọn này đều bị mù hết rồi, liền đưa tay trái nắm dây xích ra trước mặt họ.
Bàn tay hắn được quấn vải, chính là dải băng chống trơn tháo ra từ chuôi đại đao trước đó.
Người phụ nữ thấp bé hít sâu một hơi:
“Tạ Thiên hộ biết chúng ta bôi thuốc độc sao?”
Tạ Lãm giữ vẻ mặt không cảm xúc, nghĩ thầm: Biết cái đầu nhà ngươi! Ta chỉ đơn giản vì tay dễ ra mồ hôi, lại biết sẽ phải leo dây xích, nên quấn vải thôi.
Tuy nhiên, dáng vẻ của hắn lại khiến đối phương cảm nhận như đang đối mặt với một người sâu không lường được.
Tên thủ lĩnh lại ho khẽ.
Người phụ nữ thấp bé trừng mắt, kinh ngạc nói:
“Lẽ nào Tạ Thiên hộ biết kế hoạch của chúng ta, thậm chí còn biết chủ nhân của ta là ai?”
Tạ Lãm nhìn về phía người đàn ông đội mũ choàng:
“Là Hành Vương phải không?”
Người phụ nữ thấp bé: “…”
Tên thủ lĩnh choàng áo đen im lặng một lát, cuối cùng chậm rãi mở miệng:
“Có phải vì ta luôn im lặng nên khiến anh nghi ngờ? Dù sao, anh đã từng gặp thế thân của ta, hắn bắt chước giọng nói của ta rất giống…”
Thật sự là Hành Vương. Tạ Lãm hắn chỉ đoán đại mà thôi.
—
💬 Bình luận chương