“Mẹ nuôi ạ? Mẹ muốn ở lại lâu dài ạ?” Lưu Nghĩa tăng âm lượng: “Vậy mẹ nuôi muốn ở đâu? Vẫn ở biệt thự dưới chân núi ạ?”
“Đúng vậy, biệt thự bên đó vẫn có người quét dọn và bảo vệ mà. Con đừng lo chuyện này, mau dẫn Tiểu Thất về đi.” Từ Vân Khê vừa cười vừa nói: “Được rồi, mẹ không nói chuyện với con nữa, máy bay hạ cánh rồi, mẹ phải đi đón người đây.”
Cúp điện thoại, gương mặt của Lưu Nghĩa bùi ngùi, nói với Thẩm Thất: “Chà, quả thực gần đây chuyện vui tìm đến liên tục nha! Mẹ nuôi tớ vừa từ nước ngoài về!”
“Mẹ nuôi cậu?” Thẩm Thất tò mò hỏi: “Hóa ra cậu còn có mẹ nuôi à?”
“Đúng vậy, từ khi còn rất nhỏ tớ đã nhận bà là mẹ nuôi rồi, mẹ nuôi tớ rất giỏi, còn là một nhà văn vô cùng nổi tiếng nữa.” Lưu Nghĩa vui vẻ nói tiếp: “Tính cách của bà rất cởi mở, có chút mạnh mẽ, làm việc gì cũng quả quyết, không dài dòng dây dưa. Vì vậy mẹ tớ thường nói, tớ không phải là con gái bà mà là con mẹ nuôi.”
“Hả? Mẹ nuôi cậu cũng là nhà văn à? Bà ấy tên gì?” Thẩm Thất cảm thấy rất trùng hợp, không ngờ mẹ cô là nhà văn, mẹ nuôi Lưu Nghĩa cũng là nhà văn.
“Bà ấy tên Thẩm...” Lưu Nghĩa còn chưa nói hết, đã bị một giọng nói phía sau ngắt lời.
“Xin lỗi hai vị, chúng tôi là hội từ thiện, hiện tại chúng tôi đang kêu gọi g. Ở đây cũng có võ đài ngầm, có muốn đi xem thử không?”
Đôi mắt Lưu Nghĩa chợt sáng ngời!
Cho dù Phạm Thành, Phạm Ly chưa từng liên hệ hay qua lại với Lưu Nghĩa, nhưng câu nói này chợt kéo gần khoảng cách giữa họ.
“Hử, con gái con nứa, đánh boxing cái gì chứ?” Văn Nhất Phi không nhịn được liền bổ sung thêm một câu.
Lưu Nghĩa nhìn Văn Nhất Phi với đôi mắt lạnh như băng, thuận tay giơ hai nắm đấm lên.
Văn Nhất Phi lập tức ngậm miệng.
Hạ Nhật Ninh, Phạm Thành, Phạm Ly gắng nhịn cười, thấy Văn Nhất Phi bị bắt nạt thật sảng khoái!
Hạ Nhật Ninh giơ tay lên nhìn giờ, nói rằng: “Lúc này vừa hay đúng giờ này.”
Thẩm Thất còn hơi do dự: “Em cũng đi sao?”
Lưu Nghĩa vuốt tóc đầy khí chất, nói rằng: “Tiểu Thất, không phải cậu vẫn luôn tò mò trạng thái khi đấm bốc của tớ à? Nếu như ở đây có đấu trường ngầm, vậy chúng mình đi mở mang tầm mắt đi.
Thẩm Thất nghe thấy Lưu Nghĩa nói vậy, chợt gật đầu nói: “Được, vậy tớ đi cổ vũ cho cậu!”
Phạm Ly, Phạm Ly tặng Hạ Nhật Ninh một cược cũng không có gì lạ mà.”
Thẩm Thất tức giận trừng hắn liếc hắn, không thèm phản ứng với căn bệnh tự luyến của hắn, tiếp tục nói: “Nếu là đấu trường ngầm, vậy không có ai quản lý sao?”
Hạ Nhật Ninh cười ha ha một tiếng, giơ tay lên xoa đỉnh đầu Thẩm Thất: “Có rất nhiều chuyện không thể phân biệt rõ trắng đen, có rất nhiều khu vực đen tối. Có rất nhiều chuyện dính dáng và xen kẽ đến một số quyền lợi ở nơi đó, hai bên đều rắc rối khó gỡ, mấy chuyện rút dây động rừng này, cho dù có biết cũng phải nhắm mắt cho qua.”
Thẩm Thất nửa hiểu nửa không gật đầu: “Nhưng hôm nay chúng ta chỉ đơn thuần là đi xem trò vui thôi, chắc không xảy ra chuyện gì đâu!”
“Đương nhiên sẽ không có bất trắc rồi.” Hạ Nhật Ninh cười nham hiểm: “Có anh ở đây, em vĩnh viễn an toàn.”
Sau khi lên xe Lưu Nghĩa mới phát hiện, cô lên xe của Văn Nhất Phi.
Cô đang định xuống xe đổi người, quay đầu nhìn lại, Hạ Nhật Ninh, Phạm Ly, Phạm Thành đều lái xe đi rồi nên chỉ đành chán nản từ bỏ ý định. Cô hậm hực thắt dây an toàn, sau đó nói với Văn Nhất Phi bằng giọng hết sức châm biếm: “Có biết lái xe không? Hay để anh đây lái thay cậu?”
“Cô là phụ nữ, đừng tự xưng anh, cô xem con gái nhà người ta, ai nấy cũng đều tự xưng là cục cưng! Còn cô thì sao?” Vành tai Văn Nhất Phi nóng bừng bừng, hắn vừa bắt đầu khởi động xe vừa đả kích: “Lúc tôi học lái xe, cô vẫn còn mặc quần yếm đó!”
Lưu Nghĩa trừng mắt liếc hắn: “Bây giờ tôi vẫn mặc quần yếm này, hiện tại anh vẫn đang học lái xe hả?”
“Cô...” Văn Nhất Phi chợt nghẹn lời, tức đến mức thiếu chút nữa là nghẹt thở.
“Nếu anh thấy tôi chướng mắt thì còn đến đây làm gì?” Lưu Nghĩa tiếp tục đả kích: “Không phải bên cạnh anh có một đám chân dài sao? Không phải anh được xưng là ông chồng quốc dân ư? Sao anh không ở cùng với mấy chân dài đó đi, đi xem tôi đấm bốc làm gì? Tôi đâu có khiến anh?”
Văn Nhất Phi hung hăng đạp chân ga, hắn tưởng tượng cái chân ga đó là Lưu Nghĩa, dứt khoát đạp một cước cho chết hẳn!
Thân là con gái, tự xưng anh là quá đáng rồi, lại còn độc mồm độc miệng như vậy!
Hừ, phụ nữ như vậy, đời này lấy được chồng mới lạ!
Phạm Thành, Phạm Ly nhìn thấy Văn Nhất Phi tức đến mức đầu sắp bốc cháy thì liếc nhau, đồng thanh hỏi: “Chịu đả kích gì à?”
Hạ Nhật Ninh thấy Văn Nhất Phi vượt qua mình, không khỏi lắc đầu nói: “Trên đời này, người phụ nữ có thể khiến Văn Nhất Phi mất kiểm soát như vậy chắc chỉ có Lưu Nghĩa. Mẹ của Nhất Phi lợi hại như vậy nhưng cũng không thể khiến cậu ấy thành như vậy.”
Thẩm Thất cười híp mắt nói: “Anh không cảm thấy, lúc hai người bọn họ ở cách xa nhau thì vẫn bình thường nhưng cứ hễ gặp nhau thì đều giống vậy à?”
“Đúng nhỉ! Thời gian này, không chân dài nào có thể thu hút được Văn Nhất, ngày nào cậu ta cũng nghĩ cách trả đũa Lưu Nghĩa! Chậc chậc, thật thảm! Xem ra báo thù lâu như vậy đều phí công vô ích rồi.” Hạ Nhật Ninh không ngại ngần thêm bớt phá hỏng hình tượng của Văn Nhất Phi để chọc Thẩm Thất vui vẻ.
Đấu trường ngầm tọa lạc ở vị trí giao nhau của ba thành phố.
Nơi này có chút bất tiện.
Nó nằm trên bề mặt của một ngọn núi.
Trên lý thuyết, ba thành phố đều có quyền sở hữu nhất định đối với ngọn núi này, chính bởi ba thành phố đều có quyền quản lý nên mới khó quản lý.
Hơn nữa nơi này quả thực khá hẻo lánh, bên ngoài còn bố trí khá nhiều trạm kiểm soát, không có sự dẫn dắt của người quen thì không thể vào.
Trên ngọn núi này cũng có buôn bán đặc sản của địa phương, bởi vậy đèn lồng đỏ bay phấp phới khắp nơi.
Thực tế khi trời vừa tối, biệt thự bốn tầng trên đỉnh núi sẽ tiến hành hạng mục boxing.
Vừa đến giờ, đã có vô số người quyền quý xuất hiện ở đây, có người đến xem thi đấu, có người đến đặt cược.
Không sai, bất cứ hoạt động kinh doanh phi pháp nào cũng móc nối với bài bạc.
Đoàn xe của Hạ Nhật Ninh cũng nhận được sự chỉ dẫn của người quen, rẽ qua không biết bao nhiêu rã rẽ mới đến được nơi cần đến.
Vừa xuống xe, Thẩm Thất cảm thấy vô cùng choáng ngợp.
Toàn bộ ngọn núi đều đèn đuốc xán lạn, người qua lại tấp nập.
Nếu như không biết rõ đến nơi này để làm gì thì Thẩm Thất còn cho rằng những người này là du khách hồi sáng dừng chân lại đây.
Thẩm Thất thấp giọng hỏi: “Nhiều người như vậy, quả thực không có vấn đề gì sao?”
“Yên tâm, nơi này là khu vực an toàn.” Hạ Nhật Ninh trả lời nói rằng: “Địa vị của chúng ta khác với bọn họ.”
Thẩm Thất gật đầu.
Lưu Nghĩa bước nhanh hai bước, đi theo Thẩm Thất, cùng với Hạ Nhật Ninh kẹp Thẩm Thất ở giữa.
“Tớ bảo vệ cậu.” Lưu Nghĩa nói ngắn gọn: “Ở đây nhiều người, nhất định sẽ loạn. Tớ không bảo vệ cậu, tớ không an tâm.”
Thẩm Thất chợt mỉm cười: “Tớ đi cùng hai người các cậu, liệu có vị tiểu thư nào ghen ăn tức ở với tớ không?
Mắt phượng của Hạ Nhật Ninh khẽ nghiêng nghiêng: “Ồ, vậy em chính là đại tiểu thư có vinh hạnh nhất trên đời rồi!”
Lúc này, có người bước nhanh đến trước mặt Hạ Nhật Ninh, cung kính hành lễ nói: “Hạ tổng cậu hạ cố đến chơi, thật vẻ vang cho nơi này, mời các vị vào trong.”
💬 Bình luận chương