“Là, tổng giám đốc.” Những người khác nhao nhao đáp lại.
Mọi người trở lại khu lều trại đã được bố trí, tất cả đều nằm xuống nghỉ ngơi.
Lần này xuống mộ địa, mọi người ai cũng mang theo một chút khát khao cùng kỳ vọng.
Bởi vì lần này đã chuẩn bị rất đầy đủ, hơn nữa không có phiền phức gì.
Cho nên, mọi người đều xem như đây là cuộc thám hiểm và du lịch.
Không có hai người Mỹ kia, thì cũng không cần quan tâm đến vấn đề an toàn thân thể, có sự chuẩn bị đầy đủ như thế này, không phải là đi thám hiểm và du lịch thì là gì?
Bởi vậy, mọi người đều ngủ rất ngon giấc.
Ngày thứ hai, vừa sáng mọi người đã tỉnh dậy, ăn xong bữa sáng, sau khi tiến hành kiểm tra lần cuối, mọi người liền chuẩn bị xuất phát.
Thẩm Thất là người có sức chiến đấu yếu nhất, vẫn đi giữa đoàn, nhận sự bảo vệ của mọi người xung quanh.
Một chiếc xe ô tô địa hình chạy phía trước, trên đỉnh đầu máy bay không người lái bay lượn xung quanh, liên tục truyền các loại số liệu.
Mọi người cuối cùng lại một lần nữa đứng trước lối vào.
Thẩm Thất tự tay lấy Lưu Ly Bảo Kính ấn lên trên cửa, cánh cửa đá nặng nề chậm rãi mở ra.
Thì ra, Lưu Ly Bảo Kính chính là chìa khóa để mở cửa chính này.
Thẩm Thất gỡ Lưu Ly Bảo Kính xuống, tiếp tục cùng đoàn người đi về phía trước.
Thông đạo phía trước là do giai đoạn sau đã sửa sang lại, mặt đất rất sạch sẽ, khô ráo. Không có chút dấu vết nào của hơi nước.
Thẩm Thất thoáng nghĩ cũng hiểu được.
Nơi này là sa mạc, hơn nữa thông đạo này ở vùng ngoại biên, cho nên nhất định khô ráo.
Sa mạc mà.
Một năm bốn mùa, không có nhiều nước mưa.
Mọi người đi với tốc độ không nhanh lắm, vừa đi vừa nhìn cảnh vật xung quanh.
Kỳ thực, thông đạo này rất đơn giản, không khác gì những thông đạo bình thường, hoàn toàn do nhân công đào bới, vách tường nhẵn bóng, nền đất bằng phẳng.
Thẩm Thất vừa đi vừa nhìn số liệu đuợc truyền tới máy tính bảng trong tay, những số liệu này đều là những số liệu mà ô tô địa hình dưới mặt đất và máy bay không người lái trên đầu gửi đến.
Chính xác tới nhiệt độ, độ ẩm, tốc độ gió, thành phần không khí, huyết áp của mọi người xung quanh, vân vân.
Mỗi người một cái, như thế để đề phòng bị lạc.
Một đường bình an, mọi người thấm thoát đã đi được hơn một giờ đồng hồ.
Hạ Nhật Ninh hỏi thăm sức khỏe Thẩm Thất xem có thể chịu đựng được không, Thẩm Thất lắc đầu nói: “Em không mệt, tốc độ đi của chúng ta không nhanh mà.”
Hạ Nhật Ninh gật gật đầu, nhưng vẫn chuyển một ít đồ nặng ở trên người Thẩm Thất qua người mình.
Văn Nhất Phi thấy được, vốn định bắt chước theo, nhưng khi nhìn thấy Lưu Nghĩa đi còn thoải mái hơn mình, Văn Nhất Phi miễn cưỡng nuốt xuống lời nói này.
Phạm Thành, Phạm Ly cười hì hì, nhìn đông nhìn tây, quả thực đã coi đây như kì nghỉ phép và du lịch.
Trình Thiên Cát cùng Hạ Quốc Tường và Vưu Tâm Nguyệt đi cùng nhau, ba người tuy rằng không nói chuyện nhưng vẫn trao đổi bằng ánh mắt.
Anh Mạc cùng EL đi phía trước, có nhà khảo cổ học EL ở đây, về cơ bản, việc nhỏ liền tự mình xử lý, không cần quấy rầy phía sau.
Đi như thế một lúc, Thẩm Thất phát hiện số liệu trên máy tính bảng trong tay mình, xuất hiện sự thay đổi rõ ràng.
Lúc này, EL lập tức dừng lại, nói: “Nơi này chính là lối rẽ. Nếu không có mẫu số liệu có sẵn, chúng ta thật sự không dễ phán đoán.”
Thẩm Thất ngẩng đầu nhìn một cái, mắt bỗng mở to.
Má ơi.
Đây là thông đạo? Rõ ràng là mạng nhện mà.
Dưới sự chiếu rọi của ánh sáng mạnh của ngọn đèn, dưới chân là những thông đạo chi chít như mạng nhện.
Những thông đạo này nhìn thì lộn xộn, trên thực tế, lại có thể nhìn ra được từ phương diện nào đó.
Thẩm Thất nhìn máy tính bảng trong tay, lập tức hiện ra bản đồ lộ trình tối ưu nhất, giống như phần mềm dẫn đường bình thường, không sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu ạ. Có bà nội ở nhà, bọn nhỏ không dám bày trò gì quá đáng đâu.”
Nghe thấy Thẩm Thất nói như vậy, Vưu Tâm Nguyệt lúc này mới cười cười, không tiện nói tiếp nữa.
Đoàn người tiếp tục đi về phía trước, mọi người đều tự giác giữ im lặng, chậm rãi đi xuống phía dưới.
Ô tô địa hình vẫn ở phía trước, máy bay không người lái bay quanh trên đầu vẫn đang báo cáo về những số liệu chân thực nhất.
Đang đi, Lưu Nghĩa đột nhiên ơ lên một tiếng.
Tất cả mọi người đều dừng lại nhìn Lưu Nghĩa.
Lưu nghĩa giơ cái máy tính bảng trong tay lên, nói: “Mọi người xem, số liệu của chúng ta sao lại thay đổi rồi? Lần này xuống đây, chúng ta chỉ có mười tám người, sao trong máy scan nhiệt, lại có mười chín người?”
Lời Lưu Nghĩa vừa dứt, mọi người đều đồng thời cúi đầu xuống xem máy tính bảng của mình.
Bởi vì số người xuống dưới này không ít, ở trên máy tính bảng chỉ là từng điểm đỏ nhỏ.
Mọi người chỉ cảm thấy có không ít người, nhưng không ai đếm xem rốt cuộc có mấy điểm đỏ.
Thấy Lưu Nghĩa nhắc nhở như vậy, đều đi đếm thử.
Đếm xong, sắc mặt mọi người đều thay đổi.
Đúng là mười chín.
Là vật gì trà trộn vào đây vậy?
Trình Thiên Cát và Hạ Quốc Tường đồng thời lên đạn, nhắm xung quanh.
Những người khác cũng bắt đầu quét nhìn xung quanh.
Tìm một hồi lâu cũng không phát hiện ra người thừa.
Trong nháy mắt, tóc gáy sau lưng những người này đều dựng đứng.
Máy móc không biết lừa gạt con người.
Hạ Nhật Ninh lập tức nói: “Mọi người điểm danh. Bắt đầu từ tôi. Hạ Nhật Ninh, người thứ nhất.”
💬 Bình luận chương