Thẩm Thất nhìn thấy vẻ mặt nôn nóng của quản gia Hòa, cô vội an ủi bà: “Bà đừng quá sốt ruột, chuyện này nhất định sẽ được làm sáng tỏ. Dù sao nhà họ Hạ hiện giờ cũng không còn là nhà họ Hạ trước kia, chỗ nào cũng có camera không cháu đến hỏi thử cháu gái của người một chút được không?”
Hòa quản gia gật đầu đồng ý: “Được, cô cứ hỏi thoải mái! Chúng tôi làm người rất chính trực!”
Thẩm Thất quay đầu sai người làm gọi cháu gái của Hòa quản gia tới.
Cháu gái của quản gia Hòa năm nay hai mươi bốn tuổi, mới tốt nghiệp đại học được hơn một năm, tên là Tiếu Tiếu. Đó là một cô gái rất hay cười.
Nhưng bây giờ Tiếu Tiếu lại không cười nổi nữa rồi.
Có lẽ hai ngày nay Hòa Tiếu Tiếu không thể ngủ ngon giấc nên quầng thâm dưới mắt rất đậm.
Vừa nhìn thấy Thẩm Thất, Hòa Tiếu Tiếu ấm ức tới mức thiếu chút nữa đã bật khóc ngay tại đó.
Thật sự tội danh ăn cắp rất nặng!
Một khi ngồi tù thì cũng có nghĩa là cô ấy phải mang theo vết nhơ này cả đời.
“Phu nhân, tôi thật sự không có ăn trộm! Nếu không tin, phu nhân có thể lục soát người tôi, lục soát cả ký túc xá của tôi luôn cũng được. Từ tết đến giờ, tôi chưa từng ra khỏi cửa, dù tôi có trộm thì cũng không thể mang ra ngoài, như thế có tác dụng gì chứ?” Hòa Tiếu Tiếu vừa lau nước mắt vừa oan ức nói.
“Đừng gấp gáp, ngồi xuống rồi nói chuyện!” Thẩm Thất chỉ vào một chỗ gần đó: “Tôi cũng không ý định điều tra gì cả, mà chỉ muốn hỏi cô vài câu thôi!”
Hòa Tiếu Tiếu ngồi xuống đối diện với Thẩm Thất, không dám ngồi sâu mà vẫn căng thẳng ngồi hờ.
Thẩm Thất thở dài một tiếng: “Cô kể lại đi, rốt cuộc ngày đó đã xảy ra chuyện gì?”
Vẻ mặt của Hòa Tiếu Tiếu cực kỳ uất ức, cô ấy nói: “Tôi cũng không biết nữa! Thiếu phu nhân, tôi đi mượn dụng cụ cũng không phải là thứ gì quý giá. Nhà kho kia vẫn luôn là nơi để dụng cụ. Nhà họ Hạ vốn được thiết kế theo kiểu nhà vườn nên đâu đâu cũng là hoa cỏ, cây cảnh. Vì vậy cũng có một nhà kho chuyên dùng để chứa dụng cụ cắt tỉa. Có vài loại cây cần công cụ đặc biệt mới có thể cắt ra hình dáng đẹp, mà mấy công cụ đó rất đắt tiền, tất cả đều được đặt trong nhà kho, sau này cần thì phải tới nhà kho mượn.”
Thẩm Thất gật đầu, cô biết chuyện này.
Nhà họ Hạ thật sự có quy định ấy.
“Tuy tôi làm ở nhà họ Hạ chưa lâu nhưng tôi cũng biết quy định này, đồ vật đắt tiền trong nhà kho thì tôi không thể mượn. Vì vậy, cho tới giờ, tôi cũng chưa từng đi đến nhà kho đựng đồ quý giá ấy. Tôi chỉ đến nhà kho chứa dụng cụ để mượn đồ thôi. Nhưng sau khi tôi lấy dụng cụ chưa được bao lâu, tiểu thư Lận Hinh lại tới chất vấn tôi, hỏi có phải tôi đã cầm ngọc Hòa Điền trong nhà kho không? Thiếu phu nhân, tôi bị oan mà! Tôi không biết ngọc Hòa Điền là cái gì! Tại sao trong nhà kho kia lại có ngọc Hòa Điền? Thứ quý giá như vậy không phải nên được đặt trong phòng chứa khác sao?” Lần này Hòa Tiếu Tiếu thật sự khóc ra: “Nhưng tiểu thư Lận Hinh lại chắc chắn rằng tôi đã lấy nó, tôi thật sự là có trăm miệng cũng không thể giãi bày!”
Thẩm Thất nhướn mày: “Không phải nhà kho cũng có camera à?”
Trên mặt Hòa Tiếu Tiếu vẫn là vẻ oan ức: “Đúng vậy, tất cả nhà kho chứa đồ đều có camera nhưng chỉ nhà kho này là không có. Vì trong đó đều đựng dụng cụ làm vườn, dựa theo giá trị của chúng thì căn bản không cần lắp camera các người ăn cơm thôi à?”
Mười mấy người cấp dưới không hó hé gì.
Thẩm Thất đứng ở cửa ra vào, thở dài một tiếng, âm thầm lắc đầu.
Lận Hinh làm thế này rất khiến mọi người tin phục.
“Chị dâu, lần này em về nhà có mang theo chút điểm tâm mới lạ, em đợi cả nửa ngày không thấy chị, nên mới tới đây đưa cho chị này!” Thẩm Thất cầm theo quà tới.
Khi Lận Hinh nhìn thấy Thẩm Thất, mặt cô ta có hơi cứng lại, sau đó lập tức khôi phục lại dáng vẻ bình thường. Cô ta nói với mười mấy cấp dưới: “Được rồi, các người về trước đi!”
Mười mấy người kia chào Thẩm Thất: “Chào thiếu phu nhân!”
Thẩm Thất gật đầu thì bọn họ mới xoay người đi.
Đợi khi sân nhỏ đã yên tĩnh, Thẩm Thất đặt quà lên bàn, nhìn căn phòng có dấu vết đã được sửa chữa mới nhẹ nhàng hỏi: “Chị dâu tức ai mà nóng giận thế ạ?”
Lận Hinh nhìn Thẩm Thất, cô ta cũng không dám nổi nóng nên chỉ có thể nói qua loa: “Cũng không có gì. Hai ngày trước, ngọc Hòa Điền của bà nội bị mất, nhưng tìm khắp nhà cũng không thấy! ngọc Hòa Điền là bảo bối của bà nội, không thể để xảy ra chút sơ suất nào!”
Thẩm Thất ngồi một cách bình tĩnh, nâng chum trà lên nhấp một miếng rồi nói: “Chị dâu, thứ quan trọng như vậy chắc được đặt trong phòng chứa đồ quý giá nhỉ, sao lại bị mất được?”
“Nhắc tới chuyện này...” Lận Hinh cũng ngồi xuống, uống ngụm trà rồi nói: “Tiểu Thất, em không biết là chị vừa làm dâu thì nhất định phải thực hiện nghĩa vụ của mình, kiểm kê hết trong ngoài những nơi chị quản lý một lần.”
Thẩm Thất gật đầu.
Lận Hinh nói thêm: “Trùng hợp là phòng chứa đồ quý kia có chuột nên chị không thể không dời đồ đi nơi khác để tìm người bịt cái lỗ kia lại. Ấy thế mà chỉ có hai ngày, ngọc Hòa Điền đã bị người ta trộm mất. Tiểu Thất, em nói chị nên làm sao đây? Ngày đó trừ Hòa Tiếu Tiếu ra thì không có ai ở trong nhà kho, chị không hoài nghi cô ta thì hoài nghi ai đây!”
Thẩm Thất hơi nhíu mày: “Nhưng dù gì cũng không có chứng cớ, không nên nghi ngờ người khác bậy bạ như thế!”
“Không có chứng cứ thì tìm thôi!” Lận Hinh dang hai tay ra: “Dù sao chuyện này cũng không thể để như thế được!”
“Những món khác thì sao?” Thẩm Thất hỏi lại Lận Hinh.
“Vừa kiểm kê lại rồi, không mất thứ gì khác, chỉ mất ngọc Hòa Điền thôi!” Sau khi Lận Hinh nói xong, cô ta lập tức nhìn Thẩm Thất: “Tiểu Thất, em phải tin chị! Chị là chị dâu của em, chúng ta mới là người một nhà! Cùi chỏ của em không được chìa ra ngoài như thế được. Chị nhìn Hòa Tiếu Tiếu kia cũng không phải thứ tốt lành gì, cô ta ỷ vào thân phận cháu gái của Hòa quản gia, tay chân lại không sạch sẽ, muốn trộm đồ nhà chúng ta. Nhà họ Hạ làm ăn rộng, của cải nhiều bao nhiêu cũng không thể chịu nổi khi bị người ta biển thủ như thế đâu!”
💬 Bình luận chương