4.
Trong đại điện thoáng chốc tràn ngập hương sen nồng đậm, hàn ý lan tỏa.
Trưởng lão khảo hạch kinh ngạc, còn Liễu Phất Âm thì vui sướng ra mặt, nhìn về phía mấy người đang đứng ở góc tường.
Đứng ở đó đều là những phàm nhân bị loại vì không lấy được Băng Liên.
Thấy nụ cười dịu dàng điềm đạm của Liễu Phất Âm, bọn họ bất giác nắm chặt vạt áo, trong lòng dấy lên một tia hy vọng.
Nếu ta đoán không lầm, cái tính "nhân đạm như cúc", thích khiêm nhường của nàng lại sắp phát tác rồi.
Quả nhiên ngay sau đó, Liễu Phất Âm tự nhiên đưa tay định lấy đồ trong ngực ta.
Ta lùi lại vài bước đầy xa cách, mặt không cảm xúc bảo vệ đống Băng Liên.
"Thù Nhi, muội có ý gì?"
"Muội không thấy bọn họ sắp bị loại rồi sao? Chỉ là nhường ra vài đóa Băng Liên nhỏ nhoi, muội hà tất phải so đo như vậy?"
Liễu Phất Âm vồ hụt, giữa chốn đông người nàng cảm thấy mất mặt nên dậm chân có chút bực bội.
Nhìn thấy bộ dạng tức tối của nàng, tâm trạng ta khá tốt, nhếch môi cười.
Không còn cách nào khác, Liễu Phất Âm muốn nói lại thôi, cuối cùng thở dài, lẩm bẩm vẻ đầy thất vọng:
"Băng Liên này vốn dĩ ai cũng có thể lấy được, nếu không phải do muội cướp đi nhiều như thế, sao bọn họ lại đến mức không có lấy một đóa..."
Thấy nàng yếu thế, cặp tỷ đệ lúc trước cũng dựng mày lên tiếng bênh vực.
"Cô muội muội họ Liễu này đúng là tranh cường háo thắng, hận không thể chiếm hết Băng Liên trong đầm làm của riêng!"
"Đúng vậy, nếu không phải Phất Âm tỷ tỷ phát thiện tâm nhường ra hai đóa, chúng ta vạn lần cũng không tranh lại cô ta."
Dưới lời tố cáo chắc nịch của mấy người đó, các sư huynh đang đứng xem trong điện lập tức ném về phía ta ánh mắt khác thường.
Những ánh mắt ấy sắc bén xen lẫn chút khinh bỉ, lại mang theo chút coi thường.
Còn những người ở góc tường nghe vậy cũng nhao nhao ngẩng đầu oán hận, cứ như thể họ thực sự bị ta cướp mất cơ hội tu tiên tốt đẹp, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Ta bị xuyên tạc như vậy, Liễu Phất Âm chẳng những không giải thích giúp ta, ngược lại càng thêm hùng hồn giơ bàn tay thon dài ra trước mặt ta.
"Thù Nhi, phàm là chuyện gì nhường người ta một chút cũng sẽ không có hại đâu."
"Hôm nay muội bước vào tiên đồ, tốt nhất nên gạt bỏ tư tâm, lấy thiện đãi người."
"Bây giờ muội nhường Băng Liên ra vẫn còn kịp, mọi người sẽ không trách muội đâu."
Đại điện tĩnh lặng như tờ, chỉ qua vài câu nói ta đã trở thành mục tiêu công kích của mọi người.
Ta dứt khoát lờ đi sự tồn tại của bọn họ, cung kính bước tới trước mặt trưởng lão phụ trách nhiệm vụ khảo hạch, dâng lên vật phẩm thử luyện.
Trưởng lão kiểm tra vài lần rồi tuyên bố ngay tại chỗ ta đã thông qua khảo hạch, đăng ký xong liền thong thả rời đi.
Đệ t.ử nội thị bên cạnh lập tức đưa một tấm lệnh bài màu xám và một chiếc nhẫn trữ vật vào tay ta.
💬 Bình luận chương