Vừa nói Quách Đại Hải liền lấy ra một quả cổ ngọc, đặt ở trên án trước mặt Phong Phi Vân. Đây là Ngọc Phi Phù gửi đến từ Thần Đô.
Phong Phi Vân cầm Ngọc Phi Phù vào trong tay, một vầng sáng từ đầu ngón tay tràn ra. Một đạo tin tức liền theo cánh tay, truyền vào trong óc Phong Phi Vân. Đây chính là thư của Long La Phù truyền cho Phong Phi Vân.
Thấy Phong Phi Vân nhắm hai mắt lại, Quách Đại Hải, Mạc quân sư cũng không dám nhiều lời mà lẳng lặng đứng ở một bên. Cho đến lúc Phong Phi Vân lại mở mắt lần nữa, Quách Đại Hải mới hỏi:
- Thần Vương đại nhân, đây là ai gửi ngọc tin đến.
Phong Phi Vân bóp nát viên ngọc cầm trong tay, hóa thành một dúm phấn vụn. Sau đó hắn mới thản nhiên cười nói:
- Tấn Đế.
Nghe được hai chữ này, vẻ mặt của Quách Đại Hải và Mạc quân sư đều hoàn toàn cung kính, không dám hỏi tiếp thêm nữa.
Phong Phi Vân nói:
- Hiện nay mỗi bộ tộc ở phủ Cổ Cương đang náo động, nha phủ triều đình nhìn vậy mà không có tác dụng. Tấn Đế cố ý muốn ta trợ giúp triều đình bình loạn, thống nhất mỗi đại bộ tộc phủ Cổ Cương.
- Mạt tướng nhất định toàn lực tương trợ.
Quách Đại Hải và Mạc quân sư đều quỳ một gối trên mặt đất.
- Đứng dậy đi, nói cho ta nghe một chút về tình huống cụ thể hiện nay phủ Cổ Cương. Nếu như đủ khả năng, ta đúng là có khả năng giúp một tay.
Quách Đại Hải và Mạc quân sư đứng lên, trong lòng đều cũng có chút sợ hãi. Thần Vương chính là Thần Vương, ngay cả Tấn Đế cũng không buồn nể mặt. Đủ khả năng mới giúp một tay, nếu như không thể đủ lực thì chẳng phải liền buông tay mặc kệ sao.
Chỉ sợ cũng chỉ có Thần Vương mới dám cao giọng như thế với Tấn Đế.
Quách Đại Hải lấy ra một cái bản đồ, trên đó có vẽ toàn cảnh phủ Cổ Cương, chi chít chằng chịt các đường ranh giới, các vị trí quan trọng cũng có Tấn Đế muốn Bổn vương xuất một phần lực, vậy Bổn vương liền đi đến phủ Cổ Cương một chuyến. Mạc quân sư chọn lựa năm mươi Thần Vũ Quân tinh nhuệ đồng hành theo ta.
- Thần Vương, người Cổ Cương cậy mạnh, dân tình quen thói hung hãn...
Mạc quân sư có hơi lo lắng,
- Năm mươi người là đủ rồi.
Phong Phi Vân đáp.
Quách Đại Hải và Mạc quân sư đều không cần phải nhiều lời nữa, bèn lui xuống.
Phong Phi Vân cũng không lập tức xuất phát, tính toán trước tiên nghỉ ngơi một đêm ở trong quân doanh Thần Vũ.
Bên ngoài doanh trướng bố trí chín tầng trận pháp, bất luận kẻ nào cũng không được vào bên trong. Phong Phi Vân ngồi một mình ở bên bàn, hai mắt nhắm nghiền, chung quanh thân thể lao ra vô số dị thú chiến hồn, đến chừng một vạn con, tràn ngập cả bên trong doanh trướng.
Phong Phi Vân vừa mới đột phá Thiên Mệnh Đệ Ngũ Trọng, cảnh giới còn không yên. Hắn cần đến lượng linh khí khổng lồ để củng cố tu vi hiện tại.
Phong Phi Vân liên tiếp ăn vào tám viên Tam Phẩm Tụ Linh Đan. Đan dược hóa giải, linh khí bên trong đan khí so sánh với trong long mạch thì còn thuần khiết và đậm đặc hơn, tựa như dòng dung dịch nhũ tương màu bạc đang chảy trong thân thể, đi thẳng hướng đến đan điền, sau đó lọt vào Tử Phủ Trung Cung, biến thành bản thân linh khí.
Mỗi một viên Tam Phẩm Tụ Linh Đan đều có thể rút ngắn thời gian nửa năm khổ tu cho Phong Phi Vân.
Nếu như nói Phong Phi Vân muốn từ Thiên Mệnh Đệ Ngũ Trọng, tu luyện tới Thiên Mệnh Đệ Lục Trọng tương đương cảnh giới Bán Bộ Cự Phách, thì cần phải có thời gian sáu mươi năm. Như vậy tám viên Tam Phẩm Tụ Linh Đan, là có thể khiến cho Phong Phi Vân rút ngắn lại thời gian tu luyện được bốn năm.
💬 Bình luận chương