Đêm xuống, những rừng dâu và rừng trúc này đều âm trầm tới cực điểm, ánh trăng chiếu qua kẽ lá in bóng lên mặt đất.
Trong tay Phong Phi Vân cầm cục đá khắc họa lên mặt đất, chính là bí pháp tra tìm và suy tính của phượng hoàng nhất tộc, Đông Phương Kính Nguyệt đứng sau lưng hắn, thân thể mềm mại có tiên linh chi quang lưu động, nàng ôm tỳ bà màu đỏ đứng đó.
- Tốt, phía bên trái năm bước
Phong Phi Vân đứng lên, cẩn thận đi sang trái năm bước, Đông Phương Kính Nguyệt giẫm theo dẫn chân của hắn.
Sau khi đi năm bước, Phong Phi Vân lại phác họa lên mặt đất, lại tiếp tục.
Tuy tốc độ này đi tới rất chậm, nhưng mà đúng là an toàn, ít ra không có xảy ra chuyện quỷ dị gì đó, Đông Phương Kính Nguyệt cũng dần dần lau mắt mà nhìn hắn, thổi da trâu đại vương này không ngờ lại có bổn sự như vậy.
Phong Phi Vân ngồi chồm hổm trên đất phác họa, đột nhiên ngón tay dừng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chỗ tối, nói:
- Ngươi phương nào không tìm được Lưỡng Nhân Thôn, có lẽ Phong Phi Vân hiện tại không kích động như thế, nhưng mà bây giờ tìm được manh mối, hắn đã chứng minh phương hướng của hắn là đúng.
Mà quỷ thôn này chính là Lưỡng Nhân Thôn.
Lưỡng Nhân Thôn đã sớm không tồn tại trên thế gian, thất lạc tới thế giới khác, chỉ có thời gian đặc biệt mới xuất hiện bên bờ sông Tấn.
Phong Phi Vân hỏi:
- Tổ phòng của các ngươi ở nơi nào?
- Ngay Long hồ, nhưng mà... Nghe tổ tiên nói qua, tổ phong ban đầu cũng không phải ở Long hồ, mà là dời qua sau này.
Đông Phương Kính Nguyệt cũng biết chuyện này quan hệ trọng đại, cho nên không có giữ lại nói cho Phong Phi Vân nghe.
- Long hồ, tổ phòng!
Phong Phi Vân không ngừng thì thầm lẩm bẩm, xem ra phỉa đi Long hồ một chút, có lẽ ở đó tìm được một chút manh mối.
Phong Phi Vân lại nói:
- Ta có một việc hỏi ngươi, bộ dáng ngươi và tượng thần vì sao giống nhau thế, chẳng lẽ người Ngân Câu phiệt các ngươi cũng không biết.
Nghe nói như thế, trong mắt Đông Phương Kính Nguyệt b*n r* một tia dị sắc, sắc mặt dưới khăn che mặt cũng biến hóa, hơi quay người lại, từ từ nói:
- Tự nhiên biết rõ, nhưng mà nữ tử trong thiên hạ nhiều như thế, muốn tìm hai người giống như đúc cũng không khó, Thần Tấn vương triều có nhiều nữ tử tử giống tượng thần khẳng định không ít.
- Đông Phương tiểu nữu đáng chết còn muốn gạt ta.
Phong Phi Vân trực giác nói cho hắn biết, Đông Phương Kính Nguyệt không nói thật.
Nàng không nói, như vậy có bức nàng cũng vô dụng, về sau tìm cơ hội bức nàng nói ra.
- Vậy được rồi, chúng ta tiếp tục đi thôi, ta mo hồ cảm giác được khí tức ấn ký mà tên chân nhân lưu lại rồi.
Phong Phi Vân mặt không đổi sắc nói ra.
Dưới ánh trăng, hai người đi dọc theo con đường nhỏ trên bờ đồng ruộng, tiếp tục đi thẳng, mỗi bước đi đều cẩn thận.
Vừa đi đã nửa giờ, Phong Phi Vân rốt cuộc tìm được ấn ký mà tên chân nhân lưu lại, đông Phương Kính Nguyệt không thấy cái gì, nhưng mà chỉ có Phong Phi Vân có được phượng hoàng thiên nhãn là phát hiện ra một tia dấu vết.
- Chúng ta đi dọc theo ấn ký mà tên chân nhân lưu lại, cũng không tao ngộ những tai nạn không biết kia, nhưng mà cẩn thận trận pháp tên chân nhân bố trí, nếu không cẩn thận va chạm vào, tu vị chúng ta bây giờ chắc chắn thân tử đạo tiêu.
Phong Phi Vân nhắc nhở.
Đông Phương Kính Nguyệt nhăn nhăn cái mũi, nói:
- Ngươi còn quan tâm tới an nguy của ta sao?
- Ngươi nghĩ nhiều, là ta sợ sau khi ngươi chết, ta còn phải mang thi thể ngươi về, khi đó mệt mỏi lắm... Ngươi muốn làm gì thế, ta nói đùa mà thôi, ngươi lại muốn ra tay giết người, ta sớm nói ngươi tâm nhãn nhỏ, không nên vui đùa, ngươi còn không tin... Được rồi, ta không nói nữa.
Phong Phi Vân chân đạp ấn ký tên chân nhân lưu lại, nhanh chóng đi về phía trước.
Đông Phương Kính Nguyệt tức giậ gương mặt méo đi, giống như con gà mái xù lông lên.
- Phong Phi Vân, chúng ta có nên quay lại hay không, cùng nhau rời khỏi đây.
Đông Phương Kính Nguyệt đuổi theo.
Phong Phi Vân lắc đầu, nói:
- Không đúng, đây chỉ là con đường đi ngang qua quỷ thôn, chúng ta có khả năng không đi ra ngoài.
💬 Bình luận chương