Bác sĩ Sydney Folstom đậy nắp cái lọ cuối cùng. Có tới chín cái lọ đặt trên nền gạch cạnh bàn phẫu tích chứa đựng các mẫu phẩm khủng khiếp trong một dung dịch formol trung tính 10%. Tất cả các lọ đều đựng khoảng từ 30 đến 80ml gan, tim, máu, nước tiểu và tất cả những thứ cần thiết cho các cuộc khám nghiệm chất độc và giải phẫu bệnh học sau khi chết.
Một trợ lý quay lại báovới bác sĩ và thanh tra Brolin rằng một bản lưu lại hoặc cách hành động và dấu ấn không được xác định một cách đúng đắn.
Đó là một cách giải thích. Lực lượng cảnh sát trên cả nước không hợp tác một cách có hệ thống với FBI và VICAP.
Còn một khả năng khác.
Một khả năng mà Brolin không muốn đối mặt ,vì nó không thể chấp nhận được.
Một kẻ duy nhất đã giết chóc và để lại dấu ấn rất đặc trưng này.
Leland Beaumont.
Nếu Quạ là kẻ giết người, hoặc đã từng giết người ở một thời điểm nào đó trong đời hắn, thì Leland Beaumont trở thành kẻ tình nghi lý tưởng.
Không ai ngoài hắn lại trùng hợp chính xác đến thế với Quạ. Bạo dâm, thông minh, thích điều khiển người khác, hiểu biết hoàn hảo về cách hành động của Đao phủ bởi vì đó chính là hắn!
Không! Rõ ràng là không thể. Kẻ đã chết không thể giết người được.
Brolin tự nhắc đi nhắc lại câu này nhiều lần, như một câu kinh thánh để chống lại nỗi sợ hãi.
Nhưng đến bảy giờ tối, khi Salhindro tới đón anh trong phòng làm việc, anh vẫn còn run.
***
Larry Salhindro đứng trước dấu niêm phong của cảnh sát.
- Cười đi, người ta đang chụp ảnh lia lịa kìa, ông vừa nhận xét vừa chỉ vào phóng viên ảnh đang chĩa ống kính về phía họ từ trong xe ô tô.
Brolin không để ý đến những lời của Salhindro, anh ra hiệu cho ông mở cửa.
Anh muốn quay lại nhà Camelia vào giờ này để có mặt ở hiện trường đúng thời điểm của ngày mà hung thủ đã hành động bốn mươi tám giờ trước.
Sự việc chỉ vừa mới diễn ra, vẫn còn nóng hổi, hầu như vẫn còn cảm nhận được mùi hơi kinh hoàng trong không gian.
Brolin vào trước và lên thẳng tầng hai, Salhindro theo sát anh. Anh đi qua phòng ngủ, dừng lại trên ngưỡng cửa phòng tắm và bật công tắc điện. Một hình người vẽ bằng phấn nằm dài trên nền gạch; một mảnh vải thô đen phủ lên một phần nền nhắc cho người ta nhớ rằng mùi luẩn quẩn ở đây là mùi thịt cháy.
- Có thật anh tin rằng chính kẻ mà chúng ta đang tìm đã làm việc này? Salhindro sốt ruột hỏi. Tôi muốn nói là không trùng hợp với hắn tí nào, hắn thường không dùng lửa. Hắn thích cho mọi người thấy việc hắn đã làm, hắn cần gây sốc, vậy thì tại sao lần này hắn lại muốn che giấu vụ giết người bằng lửa? Đừng bỏ qua giả thiết về một kẻ b*nh h**n khác, anh không nghĩ thế sao?
- Không. Đó đúng là hắn. Juliette đã xác nhận, Quạ đã gọi cho cô ấy.
- Tôi biết, nhưng hắn không nói gì cụ thể cả, đó có thể là một thằng điên bất kỳ! Nói thật nhé, ở đây anh là chuyên gia về hành vi của tội phạm, nhưng anh thấy có nhiều điểm giống với những gì hắn thường làm không? Hắn không chặt đi gì cả, hắn đốt cái xác. Đồng ý là có axit trên trán, nhưng chỉ thế thôi. Anh có biết tôi nghĩ đến cái gì không?
Brolin bước lên một bước.
- Tôi nghĩ đến nỗi sợ! Tôi có cảm tưởng rằng đây là một giáo phái. Mà tại sao lại không nhỉ? Chúng có thể có nhiều người, cả một nhóm rối loạn thần kinh và một lãnh tụ tinh thần, mỗi tên có cách hành động riêng… Chúng lần lượt giết người.
Brolin đi vòng quanh vạch phấn rồi đứng lại trước bồn rửa. Tấm gương lớn treo bên trên bị vỡ ở nhiều chỗ, mảnh còn lại trên tường bị bôi bẩn bằng nhiều loại mỹ phẩm khiến người ta không thể nhìn thấy mình trong gương.
- Hắn không thể chịu được hình ảnh của mình trong gương. Nếu hắn đập vỡ gương trước khi giết cô gái, tôi đánh cuộc rằng hắn bị một dị tật nào đó trên cơ thể, có lẽ trên mặt. Nếu đập vỡ sau khi g**t ch*t cô gái, tức là hắn tỏ ra hối hận hoặc ít nhất là cảm thấy tí chút tội lỗi, điều đó càng khẳng định giả thiết của tôi về chuyện hắn bị điều khiển.
- Sao lại thế?
Brolin dựa vào thành bồn rửa và ghé mặt lại gần bề mặt gương bị bôi bẩn.
- Vì đó là một con người yếu đuối, mẫn cảm. Hắn đã đau khổ và tiếp tục đau khổ, nhưng kẻ khác ở bên trên hắn, là thầy của hắn, chế ngự hắn và bằng cách nào đó đã nhìn thấu ảo ảnh của “con rối” và biết cách sử dụng chúng để đưa “con rối” tới chỗ thực hiện các h*m m**n của “thầy”. Kẻ giết người đấu tranh giữa các cảm xúc mâu thuẫn nhau, nhu cầu ấy, mệnh lệnh khẩn thiết phải giết người để tự thỏa mãn ấy, nhưng tận đáy lòng, hắn biết mình hành động tồi. Tuy nhiên hắn vẫn muốn làm việc đó, và Quạ, “thầy” của hắn, khơi dậy ngọn lửa trong hắn.
Salhindro lẩm bẩm điều gì đó không rõ ràng.
- Đó là một giả thiết đơn giản, Brolin nói thêm và quỳ xuống cái xác nằm mới tối hôm qua.
Bầu trời đã quang đãng, ánh trăng chiếu xuống sàn gạch bóng loáng. Brolin liếc nhanh về phía cửa sổ. Anh từng đưa ra khả năng về tầm quan trọng của chu kỳ mặt trăng đối với việc lựa chọn ngày giết người, giống như vài trường hợp giết người hàng loạt hơi bí hiểm; nhưng với khoảng cách ngắn giữa các vụ giết người, lý thuyết đó đã bị phá sản. Dù sao, bầu trời cũng không quang đãng vào buổi tối ngày Camelia bị giết, mây liên tục che khuất mặt trăng.
Brolin lướt đầu ngón tay theo vết lửa trên mặt sàn.
Cái gì đã khiến mày thay đổi cách hành động? Chắc chắn phải có một lô gic. Tại sao lần này mày lại đốt xác?
Viên thanh tra trẻ đã mổ xẻ kỹ hai vụ giết người trước đây, anh đã phân tích từng chi tiết, thiết lập toàn bộ diễn biến cảm xúc của hung thủ, ít nhất là bằng cách đặt mình vào vị trí của hắn. Với nạn nhân thứ ba này, các dữ liệu bắt đầu đủ nhiều để anh có thể phác họa một tính cách có sức thuyết phục, để anh cảm thấy kẻ giết người.
Anh tập trung tư tưởng. Anh vừa mất hai tuần nhập thông tin, sắp xếp chúng trong đầu, nghiền ngẫm chúng. Giai đoạn ngâm đã hết, bây giờ là lúc đưa tất cả lên bề mặt.
- Larry, anh làm ơn ra đợi tôi ở ngoài xe đi.
Salhindro vẫn đứng yên, ông biết anh bạn đồng nghiệp của mình và không bực bội vì lời nói này, Brolin đã đề nghị ông đi cùng để làm chỗ dựa, một nhị thức cho tinh thần và cho cả tư duy. Chưa đầy một giờ nữa, Larry sẽ thấy anh bạn tới chỗ mình, trong trạng thái hơi xúc động và cần chia sẻ ý nghĩ, cần một cái đầu khác giúp chỉnh sửa các lý thuyết anh bạn đó đưa ra.
Khi Salhindro đi xuống, Brolin bắt đầu nhớ lại tất cả những chi tiết mới ghi nhận về vụ sát hại Camelia McCoy. Anh tưởng tượng lại cảnh hiện trường trong buổi tối đầu tiên; anh nhớ lại những nhận xét của các nhân viên phòng xét nghiệm; và ca giải phẫu tử thi đã bổ sung vào đầu óc anh những thông tin cần thiết. Từ đây, anh biết được những nét chính của sự việc xảy ra tối hôm đó.
Từ quan điểm hoàn toàn dựa trên sự việc.
Anh còn phải đặt mình vào vị trí của hung thủ, để biết chuyện gì đã xảy ra về mặt cảm xúc.
Trong vài giây, anh đứng ở cửa sau, trong cái lạnh của đêm.
Hắn không để lại dấu vân tay nào, chứng tỏ hắn đi găng, như mọi khi.
Viên thanh tra trẻ rút từ trong túi ra một đôi găng tay mà anh mượn của Terry Pennonder, một đồng nghiệp luôn đeo găng khi lái xe.
“Tôi đứng trước cửa bếp, tôi vừa đi đôi găng tay da và chúng khiến tôi yên tâm. Hành động này bắt đầu có một ý nghĩa rất lớn, đây là lần thứ ba. Chỉ cần cảm thấy các ngón tay thọc sâu vào lớp lót là tôi đã rùng mình.
“Cánh cửa nhanh chóng mở ra, đi vào không phải là vấn đề. Tôi không thấy chút ánh sáng nào tỏa ra từ tầng trệt, chỉ có một tia sáng trên tầng, vì thế tôi biết rằng không có gì nguy hiểm cả. Tôi biết cô ấy ở đâu, tôi cảm thấy cô ấy, còn cô ấy thậm chí không ý thức được ánh mắt của tôi qua vách ngăn. Sự có mặt của tôi giữa các bức tường. Trong cô ấy.”
Brolin đi qua phòng khách rồi đến gần cầu thang. Toàn bộ ngôi nhà chìm trong bóng tối, trừ phòng tắm nhưng không thể nhìn thấy gì từ bên dưới. Đêm lọt vào đến tận phòng khách, ở đây bóng tối đặc lại như những vết mực khổng lồ bao trùm các đồ vật. Khó có thể tiến về phía trước mà không đụng chân phải một thứ đồ đạc, vì thế Brolin lấy chiếc đèn pin ra và bật lên, chĩa chùm ánh sáng xuống nền nhà, ngay trước mặt anh.
“Đèn là phần kéo dài của mắt tôi. Nó chiếu vào đâu, tôi nhìn thấy đó, tôi điều khiển nó.”
Anh đặt chân lên bậc thang đầu tiên và nhắm mắt lại.
“Chính ở đây, căng thẳng bắt đầu tăng cao, lần này tôi đang ở rất gần, cô ấy gần như nằm trong tầm tay tôi. Bên trên những bậc thang kia, mọi thứ sẽ diễn ra nhanh chóng. Tôi mong sao thời gian dừng lại, để tận hưởng được lâu hơn.”
Brolin chiếu đèn xung quanh mình, chiếu vào các bậc thang tiếp theo để tìm dấu vết, có lẽ hung thủ đã dừng lại ở đây vài phút để nghe ngóng điều đang diễn ra bên trên, sự sống. Không có gì cả. Vì biết chuyện gì sẽ đến, nên Brolin đã yêu cầu mọi người xê dịch và lục lọi hiện trường ở mức tối thiểu trong buổi tối tìm thấy xác chết. Càng ít người đến hiện trường càng tốt để không làm ô nhiễm nơi đây. Mặc dù đã đề phòng như vậy, nhưng khó có chuyện một dấu vết còn sót lại trên cầu thang nơi rất nhiều cảnh sát đi lên đi xuống. Anh tiếp tục đi lên.
“Ở mỗi bậc thang, tim lại đập nhanh hơn. Kiến bắt đầu bò ở d**ng v*t, đó chính là sự hòa trộn giữa trạng thái hưng phấn, lòng thù hận và nỗi sợ hãi. d**ng v*t của tôi cứng lại, điều này khó xảy ra khi gặp một phụ nữ trong hoàn cảnh bình thường, và nó khiến tôi cảm thấy vừa thích thú vừa như bị tước đoạt. Bậc thang cuối cùng.
“Hành lang dường như dài vô tận dưới tia sáng quá mảnh phát ra từ đèn pin của tôi. Nhưng cửa phòng hé mở, tôi đã thấy ánh sáng mờ hắt từ cửa phòng tắm lên tấm thảm trải trong phòng ngủ. Tôi tắt đèn pin. Cô ấy đang ở rất gần. Hơi thở đứt quãng và sâu của tôi xâm chiếm không khí, đó là dấu hiệu duy nhất về sự có mặt của tôi. Tiếng nước vẳng đến tai tôi và tôi thấy cô ấy tr*n tr**ng trong bồn tắm. Nhịp tim tôi giờ đây lan xuống tận đầu d**ng v*t đang bị k*ch th*ch. Găng tay của tôi sột soạt nhẹ khi tôi chầm chậm mở cánh cửa. Tôi rất thích tiếng kêu của da.
“Rồi đột nhiên cô ấy ở ngay đây. Cơ thể mềm mại trong nước nóng, b* ng*c nổi lên như những bọt khí treo lơ lửng, cặp đùi láng bóng, lông mu được cắt cẩn thận nhấp nhô trong nước. Ngay lập tức rất nhanh, cực kỳ nhanh, cô ấy nhìn thấy tôi và khuôn mặt cô ấy tan ra trong cơn tức giận của tôi. Tôi đã muốn đứng ở đó để nhìn cô ấy thật lâu, nhưng cô ấy không cho tôi thời gian. Thế là tôi nhảy bổ vào cô ấy, đập thật mạnh vào mặt cô ấy, tạo thành một vết bầm máu lớn trên hàm, khiến cô ấy suýt chết. Cô ấy không thể cựa quậy được trong bồn tắm, cô ấy trượt dần và làm nước bắn lên các bức tường trắng tinh. Cô ấy không kịp kêu lên, tôi đâm cô ấy một nhát vào phổi trái bằng lưỡi dao rất mảnh. b* ng*c mà lúc trước tôi muốn ngắm nhìn thật lâu và chạm vào giờ đây đã bị xuyên thủng, mỡ trào ra như nước khi con dao được rút ra. Một lần. Hai lần. Ba lần. d**ng v*t của tôi chạm vào quần dài vì nó đang cương lên; tim tôi đập như muốn vỡ tung, tôi rùng mình dưới tác động của lượng adrenalin quá đậm đặc và tôi bị co thắt đường thở. Nữa. Nữa. Nữa. Những giọt nước trên tường lẫn thêm nhiều giọt máu. Chúng chảy nhanh hơn rất nhiều, để lại phía sau một vệt dài màu hồng.”
Brolin như thấy lại toàn bộ cảnh tượng, các báo cáo đã biến thành hành động, tiếng thét, tiếng r*n r*, vết nước bắn lên. Anh gần như không nhận ra mình đang vừa cố nén tiếng nức nở vừa bắt chước một số hành động, răng nghiến chặt đến gần vỡ men.
Anh thấy hắn dùng dao đâm vào người Camelia hơn chục nhát, cảm thấy cơ thể cô đổ vào người hắn và nghe thấy rõ âm thanh khô khốc khi đầu cô đập xuống nền nhà. Lần này, h*m m**n của hắn không bùng lên ngay lập tức. Cô gái vẫn còn sống và đang hấp hối khi hắn dang hai đùi cô ra.
Phải, lần này, hắn không cắt bộ phận sinh dục của cô, hắn không cảm thấy bớt bị tước đoạt và giận dữ vì hắn đã cọ xát vào người cô.
Hắn thỏa mãn d*c v*ng trên người cô!
Chính vì vậy hắn đã đốt cô! Hắn thỏa mãn d*c v*ng trên người cô, hắn đã để lại một dấu vết trực tiếp, và hắn phải xóa bỏ tất cả, vì thế hắn quyết định dùng lửa để làm mọi thứ biến mất!
Đầu óc sôi sục, Brolin không còn thấy hình vạch phấn trên nền, anh thấy Camelia tr*n tr**ng và be bét máu. Anh nhớ tới hai chai whisky mà một nhân viên phòng thí nghiệm tìm thấy trong thùng rác ở bếp. Hung thủ không định đốt xác, hắn phải dùng thứ mà hắn tìm thấy ở hiện trường. Phải chính xác là thế, hắn đã vượt qua một giai đoạn và hắn khiếp sợ. Nhưng chính vì vậy, sự hưng phấn của hắn càng trở nên không cùng, chắc chắn hắn không muốn dừng lại ở đây. Trong hắn có một h*m m**n tốc độ, hắn muốn làm, hắn có thể làm được!
Rồi đến tấm bùa hình ngôi sao năm cánh, cần phải bảo vệ mình khỏi linh hồn của nạn nhân. Hắn dùng mũi dao khắc hình sao rồi đổ axit lên để che giấu. Hắn tự trách mình không có thêm axit để đổ lên toàn bộ cái xác, để mọi việc dễ dàng hơn. Hắn phải tìm cái gì đó để xóa dấu vết bằng lửa. Hắn ra khỏi phòng tắm.
h*m m**n vẫn còn rất dữ dội, ngắn ngủi quá, chưa kiềm chế đủ, mới mẻ quá. Hắn vẫn còn muốn nữa, ngay lập tức. Thậm chí hắn bắt đầu thấy giận dữ vì mọi chuyện xảy ra quá nhanh, hắn không thỏa mãn.
Brolin đi vào phòng ngủ mà không gây tiếng động. Gần ra đến hành lang, anh bỗng khựng lại.
Bên phải cửa, một cái tủ màu đen che kín bức tường. Nhưng điều quan trọng hơn là có một tấm gương to, trong đó phản chiếu hình chiếc giường.
Từ nơi anh đứng, Brolin nhìn thấy trong gương hình ảnh cái giường ở hàng đầu, xa hơn hắn phải là phần dưới cái xác của Camelia ở cửa phòng tắm. Nếu ngẩng đầu lên, hung thủ không thể không nhìn thấy cảnh này.
Cái giường và thân thể tr*n tr**ng của Camelia. Giống như một cặp vợ chồng bình thường.
Không có vết máu trên giường, cảnh sát đã tìm kiếm bằng đèn Polilight nhưng không phát hiện thấy dấu vết, có nghĩa là hắn không đặt cái xác lên giường.
Brolin đến gần tủ và đẩy nhẹ cánh cửa trượt. Anh tưởng tượng ra hình ảnh cái xác của Camelia trượt trong gương và anh nhìn thấy nhiều ngăn quần áo.
Áo phông, áo buộc chéo vạt, áo pull và…cả một ngăn toàn đồ lót, ngăn này khác hẳn với các ngăn còn lại vì vô cùng lộn xộn. Tất cả quần áo được gấp gọn gàng đặt ngay ngắn trừ quần áo lót và áo ngực chất thành đống. Bản thân việc này không có gì đáng ngạc nhiên cả, không hiếm cảnh tương tự trong tủ của một phụ nữ, thế nhưng có cái gì đó khiến Brolin băn khoăn. Không bỏ găng, anh bắt đầu bình tĩnh sắp xếp từng bộ, chĩa đèn vào từng mảnh vải.
Một ý nghĩ nảy sinh trong anh. Hung thủ cũng đi theo những bước như vậy hắn ngập chìm trong h*m m**n và muốn tìm kiếm thêm nh*c d*c. Rồi hắn phát hiện ra ngăn đồ lót.
Một vết nhỏ xíu hiện ra dưới ánh đèn. Rồi vết thứ hai trên cùng một chiếc q**n l*t. Cuối cùng, Brolin thấy một sợi lông dính vào một cái móc của áo ngực.
Hung thủ đã cọ thứ đồ lót này vào ch* k*n của hắn. Hắn đã trải nó lên giường hoặc dưới nền nhà và th* d*m. Và trong trạng thái quá tự mãn và tự tin, hắn đã quên mất chi tiết này.
💬 Bình luận chương