Nhận thấy đám gia đinh trước mắt cùng đám đã chạy trốn kia đều sẽ không thoát khỏi số chết, ta suy nghĩ một hồi, kéo Tào Hồng qua nói: “Tử Liêm, ngươi đem lợi hại phân tích cho Văn Nhược đại nhân nghe. Nhưng trước tiên phải tuyên bố với bên ngoài: đám người bị giết ở đây có mấy tội lớn: thứ nhất, lấy tiếng là kiểm tra người qua lại, thật ra là cướp bóc giết người; thứ hai, cấu kết với nhau tàn hại lương dân; thứ ba, phá hoại pháp lệnh của triều đình, đại nghịch bất đạo. Sau đó, ngươi hỏa tốc trở lại Hứa Đô, gặp Tào công, hỏi ông ta vấn đề xử lý đám tư binh của đám hào môn ở Dĩnh Xuyên nên làm thế nào. Tứ ca thì ở bên Tuân đại nhân, khuyên ông ấy trước khi Tào công quyết định, đừng làm như vậy nữa.” Hai người gật đầu, ta lại nhìn Từ mẫu nói: “Mẫu thân, người cảm thấy như vậy được không?” Từ mẫu gật đầu: “Ngươi nghĩ rất đúng. Có điều, đám người làm ác kia cũng không thể tha được. Nếu Tuân đại nhân không vì tình riêng, cũng có thể dùng thủ đoạn sấm sét, lập tức đem tất cả tạm giam, để không phát sinh biến cố.” Cái này ta cũng đồng ý, tài trí Từ mẫu quả nhiên không tầm thường.
Sau khi giết nhiều người như vậy, Tuân Úc cũng bớt giận, ông ta biết ta được Từ gia cứu giúp, đặc biệt qua nói vài lời tốt đẹp với Từ Khang. Từ mẫu đã trở về, tình huống đầy máu me này không hợp với bà. Thấy Tuân Úc, ta bất đắc dĩ cười cười, cũng trở về Từ gia. Thái Sử Từ và Tào Hồng đem suy nghĩ của ta nói cho Tuân Úc biết, Tuân Úc lắc đầu cười khổ: “Ý hai vị tướng quân ta hiểu. Những kẻ đó không thể lưu lại, các người cần phải rõ ràng, chuyện ở đây chỉ là cái cớ, không thể công cáo thiên hạ. Huyện lệnh kia ta đã bảo hắn tự sát. Chuyện các người nói cũng rất nghiêm trọng, có điều, ta ở đây, bọn họ không thể khởi binh gây phiến loạn.” Tuân Úc nghĩ thầm, lời Tào Tháo rất rõ ràng, ta chỉ có thể giết người diệt khẩu, cũng may đám người đó chết cũng chưa hết tội. Ông ta thở dài, tiếp tục nói với bọn Tào Hồng: “Thế này đi, phiền Tử Liêm tướng quân đi một chuyến về Hứa Đô, chuyện binh lính ở nơi này phiền Tử Nghĩa tướng quân lao khổ. Quận Dĩnh Xuyên không nhỏ, gia nô của Tuân gia ta làm việc ác cũng không ít, tướng quân đừng kiêng kỵ ta, ta đã thông báo các nơi, yêu cầu bọn họ lập tức báo cáo tình hình điền sản các nhà. Đồng thời cũng công báo, phàm người dân nào có oan tình, đều có thể đến Huyện nha Dương Cù tố cáo, lần này nhất định phải y theo pháp lệnh triều đình để chỉnh trị nơi này.” Thấy biểu hiện phẫn hận của ông ta, hai người thật sự khó nói tiếp, dù sao Tuân Úc cũng là người phụ trách, hơn nữa hào môn ở Dĩnh Xuyên đều là nhìn Tuân gia mà hành động, ông ta cũng đã nói rõ mục đích giết người là để bảo vệ ta, Thái Sử Từ và Tào Hồng cũng hiểu, những kẻ đó đúng là phải giết hết.
Nghe Thái Sử Từ nói lại lời của Tuân Úc, ta triệt để hiểu ra suy nghĩ của Tuân Úc, ông ta một mặt muốn chuyện ở Dương Cù tin tức thật lớn, coi như chuyển tin cho gia tộc nhà mình, ý định bảo vệ gia tộc vừa nhìn đã hiểu; mặt khác, lúc ông ta đi, Tào Tháo tuyệt đối đã dặn dò, không phải để bảo vệ bí mật của ta, lấy trí tuệ và con người ông ta, sao có thể dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy được? Có điều, cách làm của ông ta thực tế cũng hợp ý ta, thế lực Tuân gia có thể giảm bớt, nhưng thanh danh của Tuân gia không bị tổn hại, nghiệp lớn của Tào Tháo không thể thiếu sự ủng hộ của thế gia vọng tộc. Với lại ta cũng không muốn kết thù với Tuân gia, lúc này ta chỉ là môt người bị hại bình thường, Tuân đại nhân đã xử trí kẻ hại người, ta không thể tham dự thêm nữa. Cho nên, ta nói với Tứ ca và Từ mẫu: nơi này không còn chuyện của chúng ta, không nên can thiệp nữa. Chúng ta đợi tin tức của Tào Hồng rồi rời khỏi nơi này ngay. Mọi người đều nhất trí đồng ý.
Kiên nhẫn chờ đợi vài ngày, Tào Hồng trở về nhắn lại lời Tào Tháo: mọi chuyện để Văn Nhược làm chủ, tất cả các trang hộ không được nuôi quá một trăm gia đinh, giải tán vũ trang của tất cả các gia tộc, đưa số quân dư thừa sắp xếp tới Thanh châu, Duyện châu, Từ châu coi giữ, tăng cường lực phòng thủ ở đó. Tào Hồng điều lính phối hợp, ai không tuân lệnh kiên quyết tiêu diệt; đối với những kẻ mượn chế độ bảo giáp làm hại dân chúng, giết không tha; đối với dân chúng bị hại phải làm cho yên lòng. Chuyện này chúng ta đều hiểu dụng tâm của Tào Tháo, ông ta muốn lợi dụng cơ hội này nghiêm khắc đả kích đám thế gia vọng tộc mấy năm nay phát triển thế lực, hành động lớn lối. Cũng phải, những đại tộc giàu có ở địa phương nuôi dưỡng tư binh, một khi khởi sự sẽ gây uy h**p tới triều đình, đến tướng quân như Thái Sử Từ, tư binh cũng không quá năm trăm người, triều đình tuyệt đối không thể để sức mạnh của các gia tộc quá lớn mạnh. Điểm này trước kia ta từng bí mật thảo luận với Tào Tháo, có điều lúc đó ta cho rằng đối với việc các gia tộc lớn nuôi dưỡng tư binh chỉ có thể chấn chỉnh sau khi thống nhất phương bắc, Tào Tháo lúc ấy không không nói ra có gì không ổn, chuyện đã hai năm rồi, Tào Tháo lại nhân cơ hội này bắt đầu đại chỉnh đốn, trong lúc ta vô ý, lại thúc đẩy chuyện tốt của ông ta.
Tào Hồng cũng chuyển lời Tào Tháo dặn dò riêng ta: nhanh chóng rời khỏi Dĩnh Xuyên, Từ gia không thưởng. Ta sao không hiểu, vội nói với Từ mẫu: “Mẫu thân, chúng ta không thể đợi tiếp ở đây. Nơi thị phi không nên ở lâu. Thừa dịp lực chú ý của mọi người đều tập trung vào hành động của Tuân đại nhân, chúng ta đi thôi. Nếu không, đợi có người kịp phản ứng, truy xét nguyên nhân chỉnh trị, con chẳng qua chỉ là một thương nhân qua đường, một người bị hại bình thường, nhưng Từ gia sẽ trở thành mục tiêu, đến lúc đó, chỉ sợ có người nhân cơ hội trả thù người cùng tỷ phu. Mẫu thân vẫn nên theo con đi Hứa Đô đi!” Từ mẫu đương nhiên hiểu ý ta, cũng biết ta nói thật, mắt thấy hành vi của Tuân Úc, lại hiểu rõ thái độ của Tào Tháo, hoài nghi và khinh bỉ nhiều năm với chính quyền ở Hứa Đô đã tan thành mây khói, cuối cùng đồng ý đi Hứa Đô với Tứ ca.
Ta tất nhiên không về Hứa Đô, trước sau đã qua hơn một tháng, ta vô cùng sốt ruột chuyện ở Kinh châu. Lấy lý do ta bị tập kích và Từ gia giúp ta bị liên lụy, ta khoa trương chuyện này có thể khiến Từ Thứ gặp nguy hiểm, nói chuyện này không thể giấu được, đã lộ ra, tiếng đồn rất nhanh sẽ lan tới Kinh châu và Giang Nam, Nguyên Trực huynh trưởng sẽ gặp nguy hiểm, thuận lợi lấy được thư tay của Từ mẫu, xuôi nam đi Kinh châu. Trên đường đi, nghĩ tới khuôn mặt mỉm cười, ánh mắt ngời sáng của Từ mẫu khi giao thư cho ta, bỗng cảm thấy chột dạ. Cẩn thận nghĩ lại, Từ mẫu không biết động cơ của ta, chắc cũng hiểu ý đồ ta muốn đưa Từ Thứ tới Hứa Đô, chỉ sợ, lão nhân gia người cũng có lòng này, không ai hiểu con bằng mẹ, lý tưởng của Từ Thứ là vì nước vì dân, Từ mẫu đương nhiên hiểu rõ.
Cũng may Tuân Úc hiểu được dụng ý của Tào Tháo, sau khi cân nhắc lợi hại, ông ta quyết định chấp hành chỉ thị của Tào Tháo. Trong lòng ông ta, lợi ích của gia tộc vượt trên lợi ích của chính mình, mà lợi ích của triều đình lại nằm trên lợi ích gia tộc, ông ấy chính xác là một trung thần! Bởi vậy, Tuân Úc theo lời Từ mẫu nói, chọn thủ đoạn sấm sét, trong vòng vài ngày đã diệt năm nhà ác bá ở Dương Cù, xử quyết mấy trăm người ỷ quan hệ với thế tộc ở Dĩnh Xuyên trong đó có Tuân gia lợi dụng bảo giáp làm lợi, giải tán tư binh hơn ba ngàn; tịch thu hơn trăm vạn mẫu đất phân phối lại đồng đều. Đồng thời bố cáo thiên hạ, không truy cứu những người bị hại trốn đi; dân chúng bị cướp đất được lấy lại đất đai cũ của mình, miễn một năm thuế má, lấy gia tài của các gia tộc bị tiêu diệt kia bù vào cho đủ, rồi trợ cấp cho dân chúng bị hại; nhà có người bị mất mạng, sang năm miễn trừ c**ng b*c lao động.
Hành động của Tuân Úc ở Dương Cù rất nhanh chóng thu được hiệu quả. Đám người hoành hành ngang ngược ở Dĩnh Xuyên đều kinh hoàng không chịu nổi quá một ngày, tùy lúc mà giải tán hoặc giao nộp tư binh, trả lại đất đai đã chiếm đoạt, lấy tiền trong nhà làm yên lòng dân chúng địa phương. Bọn họ hiểu chuyện, tất nhiên không có mấy người đi so đo với bọn họ, dù sao dân thường cũng rất dễ thỏa mãn. Cũng có một bộ phận kiên trì Tào Tháo dùng thị uy, cho bọn chúng biết nơi chúng đang ở là thiên hạ của ai, phản kháng chỉ dẫn tới diệt tộc, dùng máu huyết để trấn áp.
Tuân gia không hổ là nơi xuất ra nhân tài, Tuân Úc ở Dĩnh Xuyên bắt đầu hành động không bao lâu, tất cả Tuân gia đều phối hợp tự động thanh lý toàn bộ ác bá, nô tài có quan hệ với gia tộc mình, chủ động nộp lại bảy phần đất đai Tuân gia sở hữu. Dù sao cũng không cần nhiều đất đai như vậy, toàn bộ gia tộc Tuân gia cấp cho triều đình tới năm ngàn mộ binh, đương nhiên không bao gồm chú cháu Tuân Úc, gia đinh và hộ vệ của nhà họ là Tào Tháo đặc biệt cho phép. Sau này, Tào Tháo lại dùng danh nghĩa khen thưởng trả lại phần lớn đất đai cho nhà họ, hình tượng Tuân Úc theo lẽ công chấp pháp được lưu truyền rộng rãi trong dân gian, mà ta chẳng qua là một trong số đông người bị hại, không bị ai chú ý. Đương nhiên đây cũng là do Tuân Úc và Tào Tháo cố ý làm, Tào Tháo báo cáo với Hoàng đế chuyện chỉnh lý tư quân của ác bá (thật là giả dối), chỉ nói ác bá huyện Dương Cù bóc lột thương nhân qua đường cùng dân chúng địa phương, khiến dân gây biến, phải phái binh đi chỉnh đốn. ta hoàn toàn được gạt ra ngoài.
Một tháng sau, dân chúng Dĩnh Xuyên cuối cùng cũng được hưởng sự ưu đãi mà đáng ra họ phải được nhận từ một năm trước. Mấy tháng sau những nạn dân bị ép phải chạy trốn sau một thời gian xem xét tình hình cũng lục tục trở về nhà. Tào Tháo rất phối hợp tuyên bố lại miễn thêm một năm thuế má cho Dĩnh Xuyên, nói cách khác, ngoài lời hứa một năm miễn thuế của Tuân Úc, Dĩnh Xuyên được giảm thêm một năm nữa, chiêu bài này khiến Tào Tháo hoàn toàn lấy được lòng dân, ít nhiều vãn hồi được thanh danh ở nơi này. Những hộ giàu có ở Dĩnh Xuyên gặp tổn thất lớn cũng được Tào Tháo miễn thuế một năm để trấn an, đương nhiên, đối với những vọng tộc biết nghe lời, Tào Tháo trước tát họ một cái, sau đó lại cho họ ăn đường. Chỉ có đám nhà hàn vi không được ưu đãi gì, có điều người sáng suốt đều nhận ra khuynh hướng của Tào Tháo.
Tiếp theo, Tào Tháo bổ nhiệm Trịnh Hồn là một người có tên tuổi với các vọng tộc làm thái thú Dĩnh Xuyên. Danh tiếng công chính liêm minh của Trịnh Hồn không thua kém gì Tuân Úc, hơn nữa học rộng tài cao, biết đảm lược việc chính trị, chính là người thích hợp nhất để khống chế các sĩ tộc ở Dĩnh Xuyên. Càng hay hơn là, ông ta không có bất cứ quan hệ nào với cả danh môn và hàn vi ở Dĩnh Xuyên, lúc có tranh chấp xảy ra, hoàn toàn có thể theo lẽ công mà làm, ta không thể không bội phục đạo dùng người của Tào Tháo. Mà nhóm mưu sĩ thông minh của Dĩnh Xuyên, cũng từ đó nhìn ra manh mối, hiểu rõ một chút, hành vi kéo bè kết cánh cũng bị tiết chế lại, ai nấy đều rõ ràng, Tào Tháo tuyệt đối không cho phép dưới trướng của mình xuất hiện tình huống phân tranh như ở chỗ Viên Thiệu.
Giải quyết xong chuyện ở Dĩnh Xuyên, Tuân gia lui lại phía sau, coi như hoàn toàn nhận thua. Những kẻ ngang ngược ở các nơi khác Tào Tháo cũng không buông tha, lợi dụng cơ hội này, Tào Tháo hạ lệnh cho Mao Giới và Đổng Chiêu lấy hành động của Tuân Úc ở Dĩnh Xuyên làm tiêu chuẩn, lại tham khảo thêm cách làm của Mãn Sủng ở Nhữ Nam, tiến hành chỉnh lý trên quy mô lớn. Đặc biệt những kẻ ép dân bỏ đất mà đi, tự tiện gia tăng thuế má, nuôi dưỡng tư binh, hoành hành ngang ngược, đều đem ra giết hết. Có điều, Tào Tháo rất thông minh đặt gia tộc của những chí sĩ uyên bác ra ngoài phạm vi càn quét, nhân tài không thể để hao hụt. Đối với những người trọng yếu trong triều hoặc dưới trướng của mình, Tào Tháo chọn phương pháp trước phạt sau thưởng, đám người kia chẳng những không dám có nửa câu oán hận, còn trở nên kính sợ Tào Tháo, dù sao, nâng lên cũng có thể hạ xuống, đây chính là lời cảnh cáo của Tào Tháo, cũng là sự khoan dung của ông ta.
Sau khi ta trở lại Hứa Đô, có nghi ngờ hành động của Tuân Úc, đồng thời nói với Tào Tháo việc này thực hiện sớm có thể khiến các hào môn vọng tộc không ở yên, ảnh hưởng tới tiến trình thống nhất phương bắc. Tào Tháo phủ nhận quan điểm của ta, cẩn thận giải thích cho ta biết ông ta đã chọn thời cơ chính xác thế nào, đồng thời chỉ rõ, những gia tộc ngang ngược kia mất đi lực lượng tư binh rồi, càng sẽ phải dựa vào triều đình, ông ta không còn lo lắng khi đang đánh dẹp phương bắc, phía sau lại có người cấu kết với Lưu Biểu, việc này thật ra chính là ổn định hậu phương. Sự ủng hộ của dân chúng đã nói lên điều đó, hai năm sau Duyện châu, Dự châu, Thanh châu, Dương châu, Từ châu tuy rằng vẫn bị bóng ma chiến tranh bao phủ, nhưng bọn họ trong suốt năm mươi năm vẫn được hưởng cuộc sống bình an. Từ Thứ lúc ấy cùng ta trở về Hứa Đô cũng nhiệt tình ủng hộ cách làm của Tào Tháo, tài trị quốc của hắn khiến Tào Tháo vô cùng ngưỡng mộ, ông ta cảm giác được cuối cùng cũng có người có thể thay thế Tuân Úc, mà tài năng quân sự của hắn đến Tuân Úc, Quách Gia cũng không bằng, tiến có thể công, lui cỏ thể thủ, Từ Thứ văn võ song toàn trở thành nhân tuyển hàng đầu để trấn giữ hậu phương khi Tào Tháo xuất chinh, uy h**p nghiêm trọng địa vị của Tuân Úc, đây là điều Tào Tháo luôn luôn mong muốn.
Chỉnh đốn trong phạm vi lớn, khiến người bị hại yên lòng, nhưng năm 201 đó thu nhập từ thuế ít đi bốn phần. Tuy rằng tịch thu được không ít gia tài của kẻ phạm tội (diệt cả nhà, đương nhiên tài sản phải sung công), năm đó quốc khố vẫn bị giảm đi nhiều. Có điều, không ai dám oán hận, trả giá trong thời gian ngắn, lại thu hoạch lớn trong thời gian dài, đây là kết quả tất nhiên. Cũng bởi năm đó thu thuế giảm bớt, lương thực thiếu thốn, Tào Tháo nghe ý kiến của mọi người, sáu tháng cuối năm không vội vàng bắc thượng tấn công Viên gia, đó là chuyện sau này. Đương nhiên, người khởi xướng việc chỉnh đốn này (mặc dù không tự nguyện cũng không tự giác) – là ta gặp xui xẻo nhất. Mặc dù Tào Tháo đã chỉ đạo, Tuân Úc đã diệt khẩu, chuyện ta gây ra hầu như không ai biết nữa, nhưng mà Tào Tháo và Tuân Úc không buông tha cho ta. Ngay sau khi trở lại Hứa Đô, Tào Tháo cười âm hiểm, bảo ta đem một năm tiền thuế của dược đ**m Đức Tường nộp lên, còn đề nghị rõ ràng từ nay về sau dược đ**m phải nộp thuế như bình thường, đương nhiên lấy cớ là thực hiện đổi mới đồn điền bảo giáp cần phải dùng tới tiền, là cách làm lấy ngoài để bù trong. Lúc Tào Tháo nói chuyện đó, Tuân Úc ngồi bên cạnh ta, không nói câu nào, nhưng nhìn ánh mắt cố nén cười của ông ta, ta thấy có chút giống mắt hồ ly. Chuyện này khiến ta khóc không ra nước mắt, chiêu này của Tào Tháo làm kế hoạch xây dựng mạng lưới ở Lạc Dương tan thành bọt nước. Có điều, ta là một gian thương không dễ chọc. Đợi vài năm nữa, Tào Tháo bọn họ mới hiểu, bọn họ chỉ chiếm được món lợi nhỏ, mà tổn thất lớn.
💬 Bình luận chương