Ngọc Hoàn cảm thấy căng thẳng trong lòng khi Lê Thiên đứng đó, ánh mắt đầy thách thức. Không khí xung quanh như bị bóp nghẹt bởi sự hiện diện của hắn. “Ngươi đã thao túng mọi thứ, đúng không?” Cô gằn từng chữ, cố giữ giọng điềm tĩnh dù bên trong đang dâng trào lo lắng.
“Thao túng?” Lê Thiên mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo như băng. “Tôi chỉ đang làm những gì cần thiết để đạt được mục tiêu. Thế giới này cần một người lãnh đạo mạnh mẽ.”
“Ngươi không có quyền quyết định ai sống ai chết!” Huy Hoàng gầm lên, cơ bắp của anh căng lên như sẵn sàng cho một cuộc chiến.
“Còn chưa có gì bắt đầu cả,” Lê Thiên đáp, giọng điệu đầy kiêu ngạo. “Nhưng tôi không có thời gian để chơi đùa với những kẻ yếu đuối như các ngươi.”
“Chúng ta sẽ không để ngươi tiếp tục thao túng mọi chuyện,” Hải Đăng nói, tay nắm chặt lại. “Ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm.”
“Thật đáng tiếc,” Lê Thiên thở dài, như thể đang nói về một điều tầm thường. “Tôi sẽ không để các ngươi cản trở kế hoạch của mình.”
Bất ngờ, hắn quay người đi, biến mất vào bóng tối. Nhóm bạn đứng đó, không biết phải làm gì. Cảm giác bất an tràn ngập không gian, như thể sự hiện diện của Lê Thiên vẫn còn đeo bám họ.
“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” Ngọc Hoàn nói, quyết tâm vững vàng. “Không thể để hắn có cơ hội lật ngược tình thế.”
Minh Tâm gật đầu, ánh mắt cô lấp lánh. “Em có thể cảm nhận được hắn đang ở đâu. Hắn không xa chúng ta đâu.”
“Vậy thì chúng ta phải tìm ra cách hắn biết chúng ta đang điều tra, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm lớn hơn.”
“Chúng ta cần phải phân chia ra,” Hải Đăng đưa ra kế hoạch. “Một nhóm sẽ hắn phát hiện ra.”
Nhóm bạn gật đầu, và từng người lên đường. Ngọc Hoàn và Minh Tâm tiến sâu vào rừng, nơi những bộ lạc khác có thể cung cấp thông tin về Lê Thiên. Cảm giác hồi hộp bao trùm, cả hai đều biết rằng sự an toàn của mình phụ thuộc vào khả năng tìm ra sự thật.
Trong khi đó, Huy Hoàng và Hải Đăng di chuyển qua những con đường rậm rạp. Huy Hoàng lắng nghe mọi âm thanh xung quanh, luôn trong trạng thái cảnh giác. “Nếu Lê Thiên thực sự đang yên đâu.”“Chúng ta sẽ tìm ra dấu vết của hắn,” Hải Đăng khẳng định, mở thiết bị quét mà anh đã mang theo. “Có thể hắn đã để lại manh mối nào đó.”
Hai nhóm chia tay, nhưng nỗi lo lắng không ngừng đeo bám. Ngọc Hoàn và Minh Tâm tiếp tục đi, lòng tràn đầy hy vọng nhưng cũng không khỏi lo lắng về những gì sắp xảy ra.
Khi họ đến một khu vực rộng hơn, nơi có nhiều dấu chân của các bộ lạc khác, Minh Tâm dừng lại, nhắm mắt lại. “Có một sự hiện diện ở đây,” cô thì thầm, như thể đang cảm nhận được điều gì đó vô hình.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu,” Ngọc Hoàn nói, không muốn bỏ lỡ cơ hội nào. “Có thể có ai đó biết về Lê Thiên.”
Họ tiến lại gần một nhóm người đang tụ tập bên cạnh lửa trại. Những ánh mắt nghi ngờ hướng về phía họ, nhưng Ngọc Hoàn không để bị khuất phục. “Chúng tôi đến để hỏi về Lê Thiên,” cô lên tiếng, giọng điệu tự tin.
Một người đàn ông trong nhóm bước ra, khuôn mặt hằn rõ vết sẹo. “Tại sao các ngươi muốn biết về hắn?”
“Hắn là một kẻ nguy hiểm,” Ngọc Hoàn đáp, “Chúng tôi cần thông tin để bảo vệ bản thân và mọi người.”
Người đàn ông nhìn họ chằm chằm, như thể đang cân nhắc từng từ. “Hắn không phải là người dễ đối phó. Hắn đã thao túng nhiều bộ lạc, và không có ai dám chống lại hắn.”
“Chúng tôi không sợ,” Minh Tâm chen vào, ánh mắt kiên quyết. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật.”
Người đàn ông thở dài, cuối cùng cũng gật đầu. “Hắn có một điểm yếu. Một cô gái tên Phương Lan đang giúp hắn. Nếu các ngươi tìm được cô ấy, có thể sẽ có thông tin hữu ích.”
“Cảm ơn,” Ngọc Hoàn nói, lòng tràn đầy hy vọng. “Chúng tôi sẽ tìm cách liên lạc với cô ấy.”
Khi họ quay lại, ánh mắt của Minh Tâm bỗng sáng lên. “Em cảm thấy có điều gì đó không ổn.”
“Ý em là sao?” Ngọc Hoàn hỏi, cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
“Có vẻ như chúng ta đang bị lùi bước.
“Chạy!” Ngọc Hoàn hét lên, và cả hai lao về phía trước, nhưng bóng tối phía sau dần dần bao trùm, mang theo những bí mật mà họ chưa kịp khám phá.
💬 Bình luận chương