Bạch Sở Khiết cứ nghĩ chỉ cần giao túi sữa đến tay đàn anh là được, trong lòng cậu nhẹ nhõm hơn rất nhiều vì chuyện trả ơn cuối cùng cũng được giải quyết.
Tâm trạng vui vẻ khiến cậu ngồi một mình trong góc lớp cũng thấy thoả mái hơn, hôm nay Tam Ưng và đám bạn kia cũng nghỉ học.
Cuộc sống học đường bình yên ngắn ngủi này cậu phải giữ lấy.
Bạch Sở Khiết đang vui trong lòng, nào ngờ những nữ sinh trong lớp của cậu bỗng nhiên nhộn nhịp hẵng lên, những âm thanh của bọn họ cứ xen lẫn vào tai cậu.
"Nhìn kìa! Nhìn kìa! Là Trần Duật Đằng, Nam Khiên và Hưng Vĩ đó"
"Thật không ngờ đến Trần Duật Đằng quả thật quá đẹp trai.
Tớ có nói Hưng Vĩ là một con bạo chúa hung dữ thì Trần Duật Đằng chính là hiệp sĩ ra tay cứu giúp cậu.
Nụ cười của hắn khiến Sở Khiết cảm thấy như mình nhận được cứu tinh.
Hắn dùng tay xoa đầu Bạch Sở Khiết trấn an, rồi nhìn Hưng Vĩ nói.
"Được rồi! Cậu thôi đi, dù gì cậu nhóc này cũng gan thỏ đế.
Tớ cũng chỉ muốn nói chuyện với cậu ấy, cậu làm như vậy lỡ như em ấy chạy mất thì sao? Thằng khốn này không biết phép lịch sự gì cả"
Trần Duật Đằng mắng Hưng Vĩ xong thì nhanh chóng xoay người lại, hắn còn chủ động nắm lấy bàn tay của cậu nói.
"Anh có chuyện cần nói với em, nói ở đây không tiện.
Chúng ta ra ngoài nói chuyện một chút đi, Hưng Vĩ và Nam Khiêm không cần đi theo đâu!"
Nói rồi hắn nhanh chóng lôi kéo người đi, để lại một đám học sinh nhìn theo bóng dáng hai người họ một cách ngẩn ngơ
💬 Bình luận chương