Trần Duật Đằng không hề biết nhà của Sở Khiết ở đâu, tuỳ rằng đã từng có một năm bên nhau nhưng hắn chưa từng biết nhà của Sở Khiết.
Bởi vì hắn lúc đó chỉ đơn giản nghĩ yêu đương với Sở Khiết chỉ là trò giải chí, cũng có phải lâu dài đâu mà đưa về tận nhà.
Lỡ không may gặp phụ huynh thì còn khó xử hơn.
Nhưng giờ đây, chuyện hắn cảm thấy ngu ngốc nhất chính là không biết nhờ Sở Khiết ở đâu.
Nếu hỏi Hưng Vĩ, chắc chắn cậu ta sẽ không cho.
Nhưng nếu chạy về nhà hỏi mẹ, chắc chắn sẽ biết nhóc con đó ở đâu.
Mẹ hắn quả thật có tài, nhưng cũng lắm tật.
Chẳng hạn như việc bà rất hay ghen tuông, thường xuyên bỏ việc để là bạn cùng trường chẳng phải con nên đi hỏi các bạn học khác sẽ nhanh hơn sao?"
Trần Duật Đằng lắc đầu phủ nhận, sẽ chẳng ai giúp hắn cả.
Hắn đã từng cố hỏi một vài người bạn, nhưng cũng chỉ nhận lại được cái lắc đầu.
"Con không tìm được"
Trần Duật Đẳng rủ mắt, dáng vẻ kiêu ngạo biến mất.
Giờ đây, trông hắn mới thật sự giống với độ tuổi của hắn.
Vừa đáng thương vừa đáng trách.
"Nói mẹ nghe xem người đó có quan trọng với con không? Vì sao con lại tìm người ấy?"
Trần Duật Đằng cúi thấp đầu, lúc này trông hắn y hệt một đứa trẻ sắp khóc đến nơi.
Hắn chậm chạp gật đầu đáp.
"Con và người ấy giận nhau...người ấy không muốn gặp con nên không đến trường nữa.
Con muốn đi tìm cậu ấy"
Trần Duật Đằng càng nói, giọng càng lúc càng nhỏ dần.
Bên trong âm giọng cũng mang theo biết bao nhiêu sự hối hận đáng tiếc.
Trần phu nhân lặng nhìn con trai, cuối cùng cũng phì cười.
Thằng con trai của cô xem chừng đã trưởng thành hơn một chút.
Đã biết yêu, đã biết đau lòng vì người khác rồi.
Trần phu nhân phì cười xoa đầu con trai đáp.
"Đến giờ này mày đã thấy công dụng đi mẹ.
Mười lăm phút nữa mẹ cho mày kết quả"
———————
"Bà xã, em ở nhà một mình thật sự ổn chứ?"
Bạch Dương Vĩ một tay kéo vali, một tay ôm Sở Hoà.
Vẻ mặt luyến tiếc hỏi.
Sở Hoà lại gật đầu, nhẹ nhàng làm ra kí hiệu ngôn ngữ.
"Anh chỉ đi công tác có một ngày thôi mà, cứ yên tâm đi.
Em ở nhà một mình được, nếu có gì em lập tức gọi cho anh"
Bạch Dương Vĩ xót xa nhìn Sở Hoà, mặc dù ba lớn rất muốn đưa ba nhỏ đi.
Nhưng Sở Hoà đang mệt nên từ chối.
Hết cách, ba lớn đành để ba nhỏ ở nhà.
Trước khi đi còn khẽ hôn môi ba nhỏ nói.
"Anh sẽ về sớm thôi, em ở nhà có ai lạ mặt cũng đừng mở cửa.
Và...đừng ngoại tình nha"
Sở Hoà: "...".
💬 Bình luận chương