Mà ánh mắt của anh ta, thỉnh thoảng dừng trên gương mặt xinh đẹp của Lê Kim Huyên, sau khi nhìn thấy thần sắc khó coi của Lê Kim Huyên, lông mày của anh ta nhíu lại.
Đột nhiên, Lâm Trinh Tuyết cũng lao vào trong phòng làm việc, thần sắc hoảng hốt: “Lê tổng, không hay rồi...!đã có mười mấy nhân viên bị thương.”
Lê Kim Huyên đột nhiên đứng dậy, mà ở một bên, lại có một giọng nói vang lên: “Anh đi xem thử.”
Lê Kim Huyên ngoảnh đầu, nhìn sang Trần Xuân Độ, thần sắc kinh ngạc: “Anh đi có tác dụng gì?”
Thần sắc của Trần Xuân Độ rất thản nhiên: “Em là chủ lực của tập đoàn Lê Thị, em không thể có chuyện gì, anh chỉ là người nhàn rỗi trong công ty, đi rồi vừa hay.”
Trần Xuân Độ nói xong, nhìn đôi mắt đẹp của Lê Kim Huyên, dịu giọng nói: “Yên tâm, anh sẽ quay về.”
“Chú ý an toàn.” Lê Kim Huyên không biết như nào, câu nói này buột miệng nói ra, ngay cả bản thân cô cũng có hơi bất ngờ.
Trần Xuân Độ xoay người, sau khi đi ra khỏi phòng làm việc, Lê Kim
Huyền nheo mắt nhìn bóng lưng của Trần Xuân Độ, trong lòng tự dưng phức. tạp vô cùng.
Hoàng Binh từng bước đi về phía thang máy, đột nhiên, cửa thang máy. bỗng mở ra, một bóng người vô lại ngậm thuốc lá, cà nhớn đi ra.
“Họ Hoàng kia, đừng tìm nữa, tôi ở đây.” Trần Xuân Độ cực kỳ vô lại.
“Cậu chính là con rể ở rể của nhà họ Lê?” Hoàng Binh lạnh lùng nhìn Trần Xuân Độ, một lực đè ép nặng nề, mạnh mẽ đè về phía Trần Xuân Độ.
Trần Xuân Độ gật đầu, hai mắt hơi nheo lại: “Nhà họ Hoàng ở thành phố T không có việc không tới điện Tam Bảo, hôm nay tới đây vừa đánh vừa đập, định làm cái gì vậy?”
“Nhà họ Hoàng ở T, Hoàng Binh.” Hoàng Binh mở miệng, cẩn thận đánh giá Trần Xuân Độ, bật cười: “Con rể ở rể của nhà họ Lê, sẽ là loại mặt hàng như cậu?”
Hoàng Binh cười lạnh: “Nhà họ Lê, xem ra là suy yếu rồi, tìm con rể ở rể, cũng là loại vô năng như vậy.”
“Đi theo tôi đi, nói không chừng tâm trạng của con trai tôi tốt, có thể tha cho cậu không chết.”
Trần Xuân Độ sững ra, sau đó khẽ cười nói: “Kêu con trai của ông lăn qua đây, tôi vốn dĩ không muốn tính toán với anh ta, nhưng không ngờ nhà họ Hoàng bây giờ không nghe lời như vậy.”
Sắc mặt của Hoàng Binh lạnh lùng thâm trầm, Trần Xuân Độ tiếp tục nói: “Các người đều họ Hoàng, còn không biết phải nghe lời chút sao, lẽ nào muốn người khác gọi đại hoàng của các ông mới chịu nghe lời?”.
💬 Bình luận chương