Cậu ấy ngoan ngoãn ngồi xổm xuống.
Tôi nhịn không được mỉm cười, sau đó nghiêng người về phía trước, hai tay nâng má cậu ấy, hôn xuống.
Nụ hôn của tôi rơi vào trán cậu ấy, ch.óp mũi cậu ấy, cuối cùng hôn lên môi cậu ấy.
Sau một hồi sững sờ, Chu Kỳ đảo khách thành chủ, nghiêng người đè tôi lên sô pha.
Tôi vuốt mặt cậu ấy, cười như yêu phi: "Đêm nay, ngươi ở lại với bổn cung đi."
Cậu ấy thở hổn hển, đôi mắt càng ngày càng sâu, chơi đùa với tôi: "Nương nương không sợ Hoàng thượng phát hiện sao?"
Tôi kéo vạt áo trước của cậu ấy, dùng sức kéo về phía tôi: "Chúng ta mặc kệ lão già kia."
Chúng tôi hôn nhau, không còn nhìn thấy áo của Chu Kỳ nữa.
Lại hôn một cái, tôi bị ôm vào phòng ngủ.
Lại hôn một cái, liền
Thôi, không nói nữa, nội dung kế tiếp đều là hình làm mờ.
Tóm lại, đêm đó, chúng tôi đều trưởng thành rất nhiều.
Sáng hôm sau, Hoàng thượng, phi phi, em trai tôi gọi N cuộc điện thoại.
Gọi điện thoại cho tôi không ai nghe, nó gọi cho Chu Kỳ.
Tôi mơ mơ màng màng nghe thấy giọng nói lớn của nó.
Em trai: "Chu Kỳ thằng ch.ó mày, tao cho mày cơ hội đi an ủi chị tao chứ không để cho mày an ủi đến trên giường!"
Tôi ra hiệu cho Chu Kỳ đưa điện thoại di động cho tôi.
Tôi: "Trương T.ử Khiêm, sao không biết lớn nhỏ, phải đổi giọng rồi, gọi anh rể."
Em trai tôi trực tiếp cúp máy.
Chu Kỳ nghiêng người áp tới, dán vào tai tôi: "Chị, sao chị lại xấu xa như vậy?"
Tôi vừa nghe thì lại cảm thấy hưng phấn, trực tiếp xoay người đè cậu ấy dưới thân.
Tôi: "Chị còn có thể xấu hơn, muốn xem không?"
Ánh mắt cậu ấy rất khó hình dung.
Mang theo ba phần kinh ngạc, bốn phần giãy dụa, bảy phần gấp không chờ nổi.
Ngón tay tôi lướt qua cơ bụng của cậu ấy, dừng lại trên cơ ngực, nhéo nhéo.
Chậc, xúc cảm đã quá.
Ngay khi tôi đang chuẩn bị tiến hành một lần hoà hợp với cậu ấy, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa.
Trương T.ử Khiêm: "Chu Kỳ, mau mặc quần áo vào mở cửa cho ông đây!"
Tôi: ...
Trong phòng khách, tôi và Chu Kỳ ngồi đối diện em trai tôi.
Em trai tôi vô cùng đau đớn: "Chị, hôm qua Chu Kỳ còn chọc chị khóc, sao mới qua một đêm, hai người chị đã thành gian phu dâm phụ rồi!"
Tôi: ...
Đã nói không có văn hóa thì đừng dùng thành ngữ lung tung.
Em trai tôi: "Các người phát triển quá nhanh, em không đồng ý!"
Tôi: "Phản đối không có hiệu quả, hai ta đã nấu cơm chín rồi."
Nói xong, tôi kéo Chu Kỳ lại, hôn "Chụt" một cái.
Em trai tôi: ...
Sau đó một thằng con trai là nó, khóc hu hu bỏ chạy, vừa chạy vừa nói: "Hừ, em muốn nói với ba mẹ, chị trâu già ăn cỏ non!"
💬 Bình luận chương