Tôi: Không vì sao cả, cảm ơn bọn họ đã chăm sóc mày. Mày cứ nói với họ là mày mời, đừng nói chuyện chị đi.
Em trai: A, cái này...
Tôi phát một bao lì xì hai trăm tệ.
Em trai: Cảm ơn chị, em nhất định sẽ dẫn người qua.
Tôi hừ lạnh một tiếng, nhóc con, trở mặt hai bề nhanh quá nhỉ.
Tôi cho rằng chuyện này sẽ trôi qua như vậy, kết quả một lát sau, em trai tôi lại gửi cho tôi một tin nhắn wechat.
Em trai: Chị, không phải chị muốn gặp Chu Kỳ chứ?
Tôi: Lấy tiền còn nói nhảm nhiều như vậy.
Em trai: …
Hôm sau là thứ bảy.
Từ sau khi thức dậy vào lúc trưa, tôi bắt đầu băn khoăn không biết mình nên mặc gì.
Không thể quá thành thục, không thể quá ngây thơ, cũng không thể mờ nhạt giữa mọi người.
Khó vãi chưởng.
Về chuyện tại sao tôi lại coi trọng như vậy...
Tôi cũng không thể giải thích rõ ràng.
Hãy quy cho trái tim yêu cái đẹp tự nhiên của phụ nữ đi.
Cuối cùng tôi chọn một chiếc váy liền in hoa, phối với một cái áo khoác cao bồi, xõa tóc xuống, còn tâm cơ uốn mái tóc cong cong.
Về phần trang điểm, chính là kiểu trang điểm tự nhiên khiêm tốn nhất.
Sửa soạn xong cũng sắp đến giờ, tôi đến quán lẩu đã hẹn trước.
Em trai tôi nhắn tin cho tôi nói sắp đến rồi, tôi kiên nhẫn chờ.
Khoảng hai mươi phút sau, tôi nghe thấy giọng em trai mình.
Ngẩng đầu nhìn lên, nhìn thấy thằng trai của tôi dẫn đầu, ngoài cửa có mấy chàng trai đi vào.
Em trai tôi đi cùng một nam sinh cao xêm xêm nó, đại khái tầm một mét bảy lăm, phía sau còn có hai người cao lớn đi theo.
Tôi gần như lập tức xác định, nam sinh đi cùng em trai tôi chính là Chu Kỳ.
Vì vậy, trong khoảng thời gian họ đi về phía tôi từ cửa, tôi đã đặt tất cả sự chú ý của mình vào cậu ấy.
T - shirt trắng, quần jean xanh nhạt, túi đeo vai, kết hợp với mái tóc mềm mại bồng bềnh.
Tôi bất giác gật đầu, không kém hình tượng mình nghĩ về Chu Kỳ nhiều lắm.
Không đợi bọn em trai tôi đi tới bên cạnh bàn, tôi đã đứng dậy bước hai ba bước nghênh đón, mặt hướng về phía nam sinh kia: "Không ngờ chứ gì? Tôi lại đột nhiên tập kích."
Em trai: ?
Nam sinh: ?
Em trai: "Hai người quen nhau à?"
Vẻ mặt nam sinh mơ hồ: "Đây là ai?"
Tôi "chậc" một tiếng: "Chẳng lẽ cậu không nghe ra giọng chị sao, còn hỏi chị là ai?"
Nam sinh: "Vậy cô là ai?"
Tôi: ...
Tôi phục rồi, cậu nhóc này không phải là đang giả ngu đấy chứ?
Chẳng lẽ là nhìn thấy bản thân tôi rồi thất vọng?
Em trai: "Đây là chị tôi."
Nam sinh: "Ồ, chào chị."
💬 Bình luận chương