Chương 63.
Edit: Leia
Trán Bạch Hạc Đình áp vào lồng ngực tr*n tr** của Lạc Tòng Dã, có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch rất rõ ràng.
“Hiện giờ, ta không chỉ có hai bàn tay trắng mà còn có thể khiến anh rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm.” Lạc Tòng Dã v**t v* lưng y như thói quen thường làm, đầu ngón tay trượt từ điểm đầu đến điểm cuối vết sẹo, ngữ khí cực kỳ ủ rũ, “Ta vốn chỉ muốn nói xong những lời này sẽ đi ngay, nhưng cuối cùng lại làm hỏng mất.”
Từ góc độ này hắn trông thấy toàn bộ những vết bầm tím trên người Bạch Hạc Đình, cùng với vết cắn bắt đầu kết vảy sau gáy. Hắn vẫn luôn muốn trở thành cây mâu chiếc thuẫn cho tướng quân, kết quả lần nào cũng đẩy đối phương vào hiểm cảnh.
Giọng hắn từ từ khàn đi: “Ta không ngờ sự tình lại thành ra thế này…”
Trước khi hắn tỉnh lại, Bạch Hạc Đình đã suy nghĩ qua một lượt vấn đề. Người sắp đặt cái bẫy này là ai, mục tiêu của chúng có thể không phải Lạc Tòng Dã, mà là kẻ sẽ bị hắn tấn công.
Y mới chính là mục tiêu đích thực.
Có lẽ kẻ này cũng là thủ phạm đã bỏ thuốc y trong đợt hội săn. Bọn chúng không chỉ biết hướng đi của y mà còn biết cả nơi Lạc Tòng Dã ẩn náu. Nói cách khác, bên cạnh y không chỉ có mình thám tử của Bạch Dật.
Lạc Tòng Dã dời ánh mắt ra khỏi gáy y, nghiêm túc lặp lại: “Hãy để ta ở đây đến khi y gọi là “mẹ”, ví dụ như con chim nhỏ màu xám được đặt tên “Bánh Mì”, ví dụ như con ngựa y yêu quý chết vì gãy xương, hoặc ví dụ như người thuộc hạ y từng trọng dụng bất hạnh chết trong tay quân thù.
Một cơn đau nhói từ th*n d*** chợt lan ra khắp cơ thể, d**ng v*t đang cắm trong người y hoảng hốt rút ra ngoài.
Bạch Hạc Đình mở hai mắt đối diện với ánh mắt sợ hãi của Lạc Tòng Dã. hai cánh tay chống hai bên người y nổi đầy gân xanh, một giọt mồ hôi nóng từ cằm hắn chảy xuống, dừng trên lồng ngực Bạch Hạc Đình đang phập phồng dữ dội.
Y thất thần nghĩ, nhất định là do pheromone Tequila quấy phá trong cơ thể đã ảnh hưởng đến quyết định của mình.
“Tiến vào đi.” Y nói.
Lạc Tòng Dã chậm rãi ngồi thẳng trên chiếu rơm, lẩm bẩm: “Gì cơ?”
Nhưng ánh mắt Bạch Hạc Đình hôm nay quá sáng, sắc mặt cực kỳ bình tĩnh. Y nâng tay lau đi một giọt mồ hôi sắp chảy khỏi mặt Lạc Tòng Dã, nhìn hắn nói: “Ta dẫn ngươi đi ngắm biển.”
“Ngài nói cái gì?” Lạc Tòng Dã vẫn mờ mịt.
Bạch Hạc Đình trở mình nằm sấp, để lộ hoàn toàn phần lưng.
“Tiến vào.” Y hít sâu một hơi, chậm rãi nói, “Đừng để ta nói đến lần thứ ba.”
,
💬 Bình luận chương