Chương 79.
Edit: Leia
Tiếng vó ngựa gõ đều, nhưng Bạch Hạc Đình nhận ra bọn họ không đi ra hướng bến cảng mà theo đường cũ về nhà. Chuyến về nhanh gấp đôi chuyến đi, chỉ khoảng mười lăm phút sau y đã trông thấy nơi ở của mình phía xa xa.
Lạc Tòng Dã ghìm cương trước cửa chính, lưu loát xoay người xuống ngựa rồi ngẩng đầu nhìn Bạch Hạc Đình, chỉ nói đúng hai chữ: “Xuống đi.”
“Ta không có hành lý gì để thu dọn cả.” Bạch Hạc Đình ngồi yên không nhúc nhích.
Lạc Tòng Dã trực tiếp cầm tay y kéo xuống làm Bạch Hạc Đình suýt ngã nhào, may mà một bàn tay y đặt lên lưng ngựa giữ vững trọng tâm, nhưng lúc rơi xuống đất vẫn lảo đảo lao thẳng vào lòng Lạc Tòng Dã.
“Không thích người khác ngửi pheromone ta nhưng bản thân lại mang theo phẫu thuật.”
“Ừ.” Lạc Tòng Dã bước một bước ấn ngực vào lưng y, ghé vào tai y hỏi, “Tay hắn quý giá, còn mạng ta đê tiện, đúng không?”
Bạch Hạc Đình im lặng không đáp trả.
“Lúc anh chém từng dao vào người ta…”
Bàn tay phải luồn ra trước người, chọc mạnh vào lồng ngực phập phồng của y.
“Nơi này có từng thấy đau không?”
Bạch Hạc Đình giơ tay trái lên muốn ngăn hắn lại nhưng hắn đã rút tay về. Y quay đầu nhìn Lạc Tòng Dã, trước mắt lại hiện lên một lưỡi dao.
Một con dao găm đâm thẳng tắp xuyên qua ván cửa.
Ngọn lửa trên chuôi dao bằng gỗ như bùng lên dữ dội, chút ý cười cuối cùng trong mắt Lạc Tòng Dã như bị ngọn lửa đó đốt thành tro tàn. Hắn bình tĩnh hỏi: “Lúc anh ấn con dao này xuống, lúc anh cắt đứt ruột ta, lòng anh có từng đau không?”
Thân thể Bạch Hạc Đình run bần bật, khớp khuỷu tay phát ra tiếng răng rắc nhẹ trong sự kìm kẹp. Cơn đau khủng khiếp khiến y không kìm được tiếng r*n r*.
“Ta nên cảm ơn anh đã để yên con dao trong bụng, để ta kéo dài thêm chút hơi tàn trước khi bọn Bắc Dương tới cứu.” Lạc Tòng Dã buông tay, lại nâng lên v**t v* khuôn mặt trắng bệch, xoa đi một giọt mồ hôi lạnh sắp chảy xuống.
“Bạch Hạc Đình, ta suýt nữa đã chết, nhưng thật ra ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần chịu chết. Vậy mà ông trời lại trêu ngươi ta, ta không chết, ngày ta tỉnh lại, bọn họ nói ——” Hắn nhắm mắt im lặng giây lát, lúc cất tiếng lần nữa giọng trở nên khàn đặc, “Anh chết rồi.”
Hắn nắm cằm Bạch Hạc Đình, nâng đầu y lên.
“Nhưng ta không tin. Anh sẽ không chết, làm sao anh chết được? Trước khi nghe hết mấy lời này, ta không cho phép anh chết.” Hắn vặn mặt Bạch Hạc Đình buộc y phải nhìn thẳng vào mắt mình, nghiêm túc gằn từng tiếng, “Cho đến tận hôm nay ta cũng chưa bao giờ phản bội anh, ta chưa từng cấu kết với bất kỳ ai hãm hại anh. Mạng của ta là do anh cứu về, anh có thể giết ta, xem như ta trả lại. Nhưng anh…”
Hắn nghiến răng, hít một hơi thật sâu.
“Nhưng anh không thể nhục mạ lòng trung thành ta dành cho anh.”
Bạch Hạc Đình không trốn tránh ánh mắt hắn nữa nhưng cũng không nói gì, chỉ nhìn hắn đầy mệt mỏi. Lạc Tòng Dã khẽ ấn vào hạt nốt ruồi dưới mắt phải, dịu giọng lại sau một khoảng im lặng dài.
“Ánh mắt này của anh…” Hắn nhẹ giọng hỏi, “Giờ có thấy thất vọng về ta không?”
Bạch Hạc Đình giãy dụa muốn cử động nhưng bị người phía sau ép chặt vào ván cửa. Lạc Tòng Dã cúi đầu cọ chóp mũi vào gáy y, khẽ than một tiếng: “Mùi anh rời khỏi hòn đảo này? Anh tưởng ta vẫn còn là Lạc Tòng Dã anh gọi thì đến đuổi thì đi, lúc nào cũng làm theo ý anh sao?”
Hắn vùi mặt vào gáy Bạch Hạc Đình, cực kỳ tiếc nuối thông báo: “Lạc Tòng Dã đó đã bị anh g**t ch*t rồi.”
,
💬 Bình luận chương