Chương 98.
Edit: Leia
“Lông vũ màu chàm”, đây là lệnh triệu tập bí mật chỉ có Tô Hạnh Xuyên và Khưu Trầm biết.
Lúc nhận được mật mã này trong lòng Tô Hạnh Xuyên vẫn chất chứa nghi ngờ, ông ta không vội vàng tiết lộ thông tin gì, chỉ viết hai chữ vào thư: Đợi lệnh.
Bạch Hạc Đình cũng trả lời lại đúng mấy chữ: Giữ liên lạc.
Bức thư đưa ra biển đó tuy chỉ có vài chữ ngắn gọn nhưng đã phải trải qua quá trình thẩm tra nghiêm mật, để phòng ngừa y dùng thủ đoạn gì lên giấy viết thư hoặc mực nước, người ta còn cẩn thận sao chép mấy chữ đó lại.
Khoảng hai tuần sau, Bạch Hạc Đình nghe Giang Hàn nói rằng Lạc Tòng Dã sẽ không theo mọi người trở về chuyến này.
Ngày con thuyền trở về đảo Urdan Bạch Hạc Đình đứng ở nơi cách đó khoảng mười mét, trông thấy Chung Hiểu đứng trên boong tàu vẫy tay với Lâm Thiển từ đằng xa. Cho dù cách xa như thế y vẫn nhận ra vẻ gấp gáp phấn khích từ mỗi cử chỉ của cô. Điều này đã chứng thực cho phán đoán trước đó —— Chung Mậu Như tuyên thệ trung thành với nhà vua chỉ là một quyết định được đưa ra sau khi bàn bạc với hội Lạc Tòng Dã.
Nhưng đúng là y không tìm thấy bóng dáng Lạc Tòng Dã trong số những người trở về. Hắn nhờ người gửi cho y một phong thư nói mình có vài việc chưa giải quyết xong, có lẽ mất vài ngày nữa mới quay lại đảo được.
Hai ngày sau, Bạch Hạc Đình phớt lờ mọi sự ngăn cản, tự tiện xông vào phòng khách nhà Lâm Tại Thường. Đầu tiên mọi người rất kinh ngạc, sau đó ngơ ngác nhìn nhau, vài vị lớn tuổi còn bất cẩn để lộ thần sắc xấu hổ.
Bạch Hạc Đình đảo qua gương mặt từng người, bình tĩnh đặt câu hỏi: “Lạc Tòng Dã đang ở đâu?”
Con t** ch**n to lớn vẫn lẳng lặng neo ngoài bến cảng.
Mỗi sĩ quan chỉ huy có một gian phòng riêng trên tàu, không gian bên trong không quá rộng, chỉ đủ để đặt một chiếc tủ kèm bàn nhỏ cùng một chiếc giường, cũng không có hệ thống sưởi ấm hiệu quả khiến căn phòng vào mùa đông luôn lạnh như băng.
Lạc Tòng Dã đã trốn trong này suốt ba ngày trời.
Chỉ mới lúc nãy Bắc Dương chợt đùng đùng gõ cửa khoang như vừa phải chịu đựng sỉ nhục gì ghê gớm lắm, còn nghiêm khắc nói rằng —— Sẽ không bao giờ giúp hắn biên một lời nói dối trẻ con nào như vậy nữa.
Cửa khoang thuyền rung lên vì bị Alpha phẫn nộ rời đi đóng sầm lại, Lạc Tòng Dã cũng run lên vì gió lạnh buốt người.
Trẻ con quá ư?
Hình như đúng là thế thật.
Nhưng hắn vẫn chưa chuẩn bị tâm lý xong. Hắn còn chưa biết nên đối mặt thế nào với Bạch Hạc Đình sau khi “nhiệt tình gặp lại”.
Bạch Hạc Đình chăm chú s* s**ng nửa thân trên của hắn một lần, nghi hoặc hỏi: “Em không bị thương?”
“Bị thương?” Lạc Tòng Dã bị hỏi choáng váng, “Ai nói ta bị thương? Bắc Dương nói à? Hắn đưa anh tới đây?”
Bạch Hạc Đình buông vạt áo hắn ra, trong lòng không khỏi bùng lên một cơn giận dữ.
Y âm thầm theo đuôi Bắc Dương đến được nơi rách nát này, trước đó đã phải chuẩn bị tâm lý trước tình huống xấu nhất —— Có lẽ người này bị thương nặng, thậm chí là bị tàn tật hoặc gương mặt bị hủy hoại.
Nhưng rõ ràng hắn đang không hề hấn gì.
Bạch Hạc Đình lại lướt xuống th*n d***.
Vẫn tràn trề sinh lực.
Bộ dạng này đâu phải dáng vẻ của người đang chịu thương tích hay bệnh tật?
“Tại sao phải trốn ở đây?” Y quát lớn tiếng.
Lạc Tòng Dã nhanh tay bắt được cổ tay đối phương giơ lên, sau đó từ từ rút ngón tay ra khỏi cổ tay Bạch Hạc Đình.
Sợi dây da màu nâu sẫm lộ ra.
Hắn nhận ra sợi dây da bởi vì nó từng làm bạn bên người hắn suốt một tuần. Thế nhưng xin lỗi anh.” Hắn khẽ nói.
Bạch Hạc Đình thong thả mở mắt, nhìn rõ —— Trong tay y đang có hai con dao găm.
“Một chiếc do ta làm, một chiếc do thợ thủ công làm.” Lạc Tòng Dã tiếp tục nói, “Anh thích cái nào cứ lấy cái đó.”
Bạch Hạc Đình lần lượt rút hai con dao ra khỏi vỏ, nắm trong tay để thử cảm giác.
Cả hai con dao đều có hình dạng tương tự như con dao đã rơi xuống biển, nhưng hiển nhiên tinh xảo hơn rất nhiều. Lưỡi dao mỏng tang như cánh ve, hoa văn ngọn lửa trên cán dao càng thêm tinh tế, được đánh bóng tỉ mỉ nên mịn như sáp, không sờ được một cái gờ nào.
So sánh hai bên, mắt thường cũng có thể nhận ra một trong hai con dao có trình độ tay nghề vượt trội hơn hẳn. Bạch Hạc Đình tra con dao đó vào vỏ, ném trả lại cho Lạc Tòng Dã rồi nhắm mắt.
Lạc Tòng Dã hơi giật mình nhìn món đồ trong tay mình, một lúc sau chợt bật cười.
“Mắt thẩm mỹ của Bạch tướng quân kém quá.” Hắn lúc lắc con dao trong tay, ngữ khí ra chiều tiếc nuối, “Đây chính là tác phẩm ta hài lòng nhất đấy.”
Động tác xoay dao của Bạch Hạc Đình khựng lại, quay đầu nhìn hắn.
Biểu cảm trên mặt y đang cực kỳ kích động, giữa hoang mang kèm theo tức giận, giữa bất mãn còn che giấu cả thất vọng. Lạc Tòng Dã cầm con dao trong tay chỉ vào con dao đối phương đang cầm, cười hỏi: “Anh tưởng con dao kém hơn kia là do ta làm sao?”
Ánh mắt Bạch Hạc Đình lại hướng về con dao găm.
Lạc Tòng Dã nhìn theo tầm mắt y.
“Không sao hết.” Hắn an ủi, “Cái đó cũng do ta làm, từ một năm trước. Có phải tay nghề của ta tiến bộ nhanh lắm không ——”
Hắn mới nói được một nửa thì một tia sáng chợt lóe lên. Lạc Tòng Dã im bặt nghiêng người sang trái, đồng thời dùng dao găm trong tay đỡ lưỡi dao hướng thẳng vào mặt mình. Hắn không tin nổi, trừng mắt khiếp sợ thốt lên: “Bạch Hạc Đình, anh làm thật đấy à?”
Bạch Hạc Đình ném con dao xuống đất, lạnh lùng lên tiếng: “Mau cút về thuyền đi.”
Lạc Tòng Dã nhặt con dao dưới đất lên cũng tra vào vỏ, ngửa mặt nhìn y. Ánh lửa bao phủ một tầng màu sắc ấm áp lên gương mặt tuấn tú tinh xảo, hòa tan đi vẻ lạnh lùng vốn có. Lạc Tòng Dã rướn người về phía trước, thành thật nói: “Trên thuyền lạnh lắm, hơn nữa cửa cũng bị anh phá hỏng rồi, thật sự không thể ở tiếp được nữa.”
Hắn nhanh nhẹn nhét cả hai con dao vào tay Bạch Hạc Đình rồi bao bọc cả hai tay y trong lòng bàn tay, nghiêm túc nói: “Đừng giận nữa, tất cả đều là của anh mà.”
,
💬 Bình luận chương