*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nếu như cuộc rượt đuổi của báo săn chỉ có thể kéo chậm tốc độ của ngựa vằn, chứ không tạo thành tổn thương nghiêm trọng nào cho nó, thì một đòn của gấu đen, đã cho ngựa vằn đánh mất khả năng hành động hoàn toàn.
Gấu dùng tới tuyệt kỹ của mình là siết cổ. Nó c*n v** c* con mồi, sau đó lắc đầu qua lại như điên nhằm mục đích tăng thêm sức mạnh bằng quán tính, giúp răng cắm sâu vào phần thịt rất dai ở phần cổ động vật ăn cỏ và xé rách chúng. Khác với cách siết cổ kiểu lật mình của cá sấu, gấu quăng quật con mồi qua lại. Nếu con mồi không quá nặng, gấu thậm chí còn ngoạm nó lên để quật.
Giống như trong bộ phim Người về từ cõi chết mà Lộ Bạch từng xem, diễn viên nam chính Leonardo DiCaprio có cảnh gặp phải gấu trong rừng rậm, khi đó anh ta đã giả chết, nằm bất động trên mặt đất. Nhưng con gấu nâu đó vẫn tấn công anh ta, ngoạm lên rồi quăng quật lên xuống đến gần chết.
Khí quản bị vỡ ra khiến máu chảy ngược vào trong là cầm chắc cái chết, con ngựa vằn nặng gần 500kg nhanh chóng ngã gục xuống. Gấu đen đã giành thắng lợi dùng hai chân trước ấn chặt ngựa vằn, rồi ngước cái mõm dính đầy máu lên, việc đầu tiên nó làm là tìm bóng dáng nhân viên cứu hộ. Hai chú báo săn mệt thở hồng hộc, cuối cùng cũng chịu nhả ra, nằm xuống bên cạnh mà thở. Trận chiến vừa rồi đã tiêu hao rất nhiều thể lực của chúng, nhưng không uổng công chút nào, con ngựa vằn ngon lành này đúng là niềm vui lớn.
Mọi việc đã kết thúc, nhân viên cứu hộ ban đầu chỉ đứng xa xa nhìn vội vàng chạy tới, ống kính cũng kéo gần lại giúp cho khán giả livestream được thấy khung cảnh rõ ràng hơn trước nhiều. Con gấu đang toát ra khí thế thắng lợi, dùng móng ấn lên người ngựa vằn đã cho họ hiểu ra, trước kia nó bị chê cười là gấu lười chỉ biết ăn bám sư tử báo đen, nhưng sự đáng sợ của gấu không thua kém bất cứ loài mãnh thú nào cả. Nó vẫn là sự tồn tại khiến mỗi người bước vào vùng hoang dã phải sợ hãi.
Người xem trong khu bình luận mãi không thể bình tĩnh lại, cho đến khi Lộ Bạch thở hắt ra một hơi, âng tay xoa đầu gấu đen: “Vất vả rồi, Then Cửa, Hai Hoa Út Hoa…” Cậu xoa vuốt từng con, kiểm tra xem chúng có bị thương không, sau đó mới nghĩ đến việc xử lý con ngựa vằn ra sao.
Khán giả livestream lúc này cũng thở phào, dần định thần lại sau cuộc đi săn thần tốc tràn đầy k*ch th*ch kia. Rồi sau đó…
Bình luận: Then Cửa!!! Quá tuyệt vời!! A a a yêu nhất Then Cửa!
Bình luận: Trời đất, Hai Hoa Út Hoa quá giỏi! Chúc mừng ra trận thắng lợi…
Bình luận: Hai loài mãnh thú hợp tác, đúng là sự kết hợp hoàn mỹ của tốc độ và sức mạnh, cảm ơn nhân viên cứu hộ đã chia sẻ cho chúng ta những hình ảnh này.
Bình luận: Hai Hoa Út Hoa lẽ ra không nên nhắm tới con mồi cỡ lớn như vậy, thì ra là còn chiêu dự phòng, đúng là quá bất ngờ, nhưng mà hợp tác cũng là việc hợp lý, vì bọn chúng đều đang sống bên cạnh nhân viên cứu hộ mà!
Cuối cùng họ cũng hiểu ra, tất cả động vật sống bên cạnh Lộ Bạch đều sẽ xây dựng được tình bạn vượt qua giống loài, giống sư tử và báo đen trước kia vậy.
Trong bệnh viện số 1, phu nhân Công tước đẩy cửa phòng bệnh riêng của chồng, nhận thấy ông đã thức dậy từ sớm, không biết đang xem cái gì mà còn chưa phát hiện ra sự có mặt của bà.
“Anh yêu, anh đang xem Louis sao?” Nhìn vẻ mặt đáng yêu này, ngoài xem Louis ra thì còn ai nữa?
Công tước cuối cùng cũng nhận ra vợ mình đã đến, ông lại không kìm được cảm thán với bà: “Dù trước đó nhân viên cứu hộ chăm sóc Louis rất cẩn thận, anh đã vui lắm rồi, nhưng thấy cậu ấy khuyến khích Louis, để nó phát huy sở trường của mình như vậy, anh càng thích hơn.”
Là một người cha, Công tước hy vọng con mình được bình yên, có người chăm sóc, nhưng đồng thời cũng muốn con mình có năng lực xuất chúng, được người khác tôn trọng. Cậu nhân viên cứu hộ tên Lộ Bạch này làm quá tốt, vừa rất tận tâm chăm sóc động vật, lại vẫn không quên khuyến khích chúng sống độc lập, trở thành tay săn mồi lợi hại trong rừng rậm. Công tước cũng hy vọng Louis trong hình người có một người như vậy bầu bạn, đó ắt hẳn là một hạnh phúc. Nhưng Công tước cũng biết người có tầm nhìn như mình chẳng thiếu, dù cho Lộ Bạch rời khỏi Khu bảo tồn cũng không đến lượt Louis chiêu mộ.
Lộ Bạch: “Nào, mèo kén ăn, đã mấy ngày phải gặm thịt đông lạnh rồi, bây giờ cho tụi mày thưởng thức thịt tươi 100%.” Cậu vừa nói vừa rút dao sắc ra, lấy chút thịt ra cho báo săn và gấu ăn trước.
Hai Hoa và Út Hoa vô cùng hào hứng, vào lúc nhân viên cứu hộ lấy thịt thì cứ đi vòng quanh cậu, bộ mặt dính đầu máu chăm chú nghiêm túc vô cùng, nhưng trông lại giống mèo con đang chờ bú, hoàn toàn chẳng có vẻ hung hăng như vừa rồi. Then Cửa thì không hề kén chọn, hôm nay chiến đấu rất high, nên nằm bẹp ra bên cạnh lưng ngựa vằn, cắn xé ngấu nghiến.
Khung cảnh chia sẻ thức ăn này khiến bầu trời và không khí trở nên dịu dàng hẳn lên. Mặt trời đã lên hẳn, ánh nắng ban mai chiếu xuống thảm cỏ, một buổi sáng không quá mát mẻ đã mở màn như thế.
Nhóm lông xù ăn xong, Lộ Bạch cho Then Cửa giúp mình vận chuyển thịt, cậu cũng tự vác một phần. Hai Hoa và Út Hoa thong thả theo sau, cảnh giác xem có kẻ địch nào tới gần hay không.
Trở về xử lý thịt xong đâu đấy, nhân lúc nhiệt đổ buổi sáng không cao quá, tiểu đội xe địa hình tiếp tục lên đường.
Đến gần trưa, nhóm Lộ Bạch phát hiện ra một con lửng mật. Loài động vật này có bộ lông đen nhánh toàn thân, chỉ riêng một chỏm đầu kéo dài tới đuôi là có màu trắng, nên được giang hồ gọi là gã du côn. Thân hình nó không lớn, nặng chỉ khoảng 10 ký, được tặng danh hiệu ngầu lòi như vậy là vì chúng không màng sống chết, không vui là đánh. Đã từng có trường hợp sư tử của Khu bảo tồn nhìn lửng mật thâm một cái từ bên kia lưới thép, lửng mật liền đào đất cả đêm chỉ để vào trong đánh nhau với sư tử. Tóm lại, những ai từng xem chương trình thế giới động vật đều biết: thảo nguyên châu Phi có bình yên không là do lửng mật quyết định.
Ba cục lông xù rõ ràng là tò mò với lửng mật, khiến Lộ Bạch sợ hết hồn, phải giục chúng đi mau, nhìn cái gì mà nhìn chứ, săn được một con ngựa vằn thì nghĩ mình có thể đánh với gã du côn à?
Đường đi chỉ có bấy nhiêu, gã du côn cũng dừng lại, con mắt ti hí nhìn ba mãnh thú, dường như đang thở ra câu hỏi: Nhìn cái gì? Nếu ba con mãnh thú mà dám đám lại bằng ánh mắt “nhìn mày thì sao”, nó sẵn sàng từ bỏ cái mạng này, cho mãnh thú biết cái gì là lửng khả sát, bất khả nhục.
Không khí giữa bốn con vật căng như dây đàn.
Cũng may là ba cục lông không coi lửng mật như mối đe dọa, cũng không nghĩ nó là thức ăn, bọn chúng nghe tiếng gọi của Lộ Bạch thì liền bỏ qua gã du côn.
Hiếm khi gặp được mãnh thú không thích gây chuyện, lửng mật còn đuổi theo mấy bước, tỏ ý “sao tụi mày không đánh nhau xong rồi đi”.
Vài ngày trôi qua, gấu và anh em báo săn, phối hợp săn mồi rất tốt, có hiệu quả làm chơi ăn thật. Nhưng đây không phải là kế sách lâu dài, Hai Hoa Út Hoa sau cùng vẫn phải sống độc lập, không thể cứ đi cùng gấu mãi. Khi đã hình thành đội ngũ cố định vào thói quen đi săn, hai bên đều nảy sinh sự ỷ lại vào đối phương, thì khi có một bên đột nhiên bỏ đi sẽ tạo thành tai họa.
Trên đời không có bữa tiệc nào không tàn, ý định chia tay cứ quanh quẩn trong đầu Lộ Bạch. Ngày hôm nay ba con thú lại hợp tác săn mồi, nhân viên cứu hộ tràn đầy lo lắng, vừa cắt thịt cho chúng vừa lên lớp giảng bài: “Hai Hoa Út Hoa, tao hy vọng tụi mày hiểu rõ, chỉ khi nào có gấu mới được chọn con mồi thoải mái, lần sau nếu không có gấu thì chỉ được bắt con mồi thích hợp thôi biết không?”
Hai Hoa và Út Hoa: “…” Nghiêm túc nhìn thịt, có vẻ nghe mà không lọt tai.
Lộ Bạch càng lo lắng hơn cho hai đứa nhỏ xui xẻo này: “Hai Hoa đã lành rồi, tao thấy hoàn cảnh sống ở đây rất ổn, xung quanh không có thú hoang cỡ lớn, con mồi và nguồn nước đầy đủ, ở lại đây qua mùa hè là chọn lựa rất tốt đó.”
Chỉ có điều mùa đông nơi này hơi lạnh, nó không còn nằm trong vùng nhiệt độ ấm bình thường nữa, địa hình nhiều núi quyết định mùa đông ở đây sẽ ẩm ướt và lạnh lẽo hơn. Khi đó báo săn sẽ phải đi tìm một nơi để sống trong mùa đông, điều kiện này vẫn khá tốt, vì khu vực này tập hợp nhiều địa hình vi khí hậu, di cư cũng thuận tiện, hoàn cảnh sống thích hợp rất phong phú. Báo săn trên trái đất không có điều kiện như thế này đâu.
Hai Hoa và Út Hoa đang ăn thịt mê mải, không biết mình sắp bị vứt bỏ. Chúng ăn rất sung sướng, dù là một con báo trưởng thành, nhưng dáng vẻ nghiêng đầu ngấu nghiến kia vẫn rất trẻ con.
“Báo ngốc…” Lộ Bạch thở dài.
Nơi hiện giờ họ đang có mặt đã cách điểm cứu hộ đầu tiên mà Lộ Bạch dừng chân rất xa rồi, khí hậu không còn giống nữa. Đã vào cuối tháng tám, nhiệt độ từ sau buổi hoàng hôn hạ rất nhanh, một nhà bốn miệng ăn giải quyết bữa tối xong là phải tụ tập quanh đống lửa để sưởi ấm.
Lộ Bạch xoa lưng Hai Hoa, cảm nhận sự mượt mà và mát lạnh của bộ lông, cậu hỏi: “Lạnh không?”
Nhiệt độ này hẳn vẫn còn nằm trong phạm vi chịu đựng được của báo săn, không quá lạnh cũng chẳng quá nóng. Hoàn cảnh sống tốt đã tìm thấy, Lộ Bạch đương nhiên không hy vọng hai anh em chúng tiếp tục bôn ba theo mình. Sư tử cái trước kia cứu được giữa đường chia tay rất thuận lợi, vì trong đội ngũ có mãnh thú đực, bản thân nó còn phải nuôi ba chú sư tử con, nên rất nhạy cảm. Còn lần này thì Lộ Bạch phải đau đầu. Cậu không thể lén lút bỏ đi được, so sánh tính cảnh giác với họ mèo thì con người chỉ có thua, nhân lúc bọn chúng đang ngủ mà chạy là bất khả thi.
Nhân viên cứu hộ rất yêu nghề, nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ có một kế hoạch tuyệt diệu là: Để lại Then Cửa và xe địa hình, cậu đi làm nhiệm vụ trước, rồi sau đó về đây giải quyết vấn đề. Người ta nói là phải linh động mà. Lộ Bạch nghĩ là làm, cậu liền gọi cho cấp trên vạn năng của mình, bàn bạc về tính khả thi của phương án này. Tuy cậu thấy ổn, nhưng con người cũng rất kỳ lạ, nếu có ai đó g thì l**m mép, đôi mắt nâu vàng quét qua Lộ Bạch một vòng… Dù rằng nó đã quan sát nhân loại này khá lâu rồi.
“Xong rồi, bây giờ tao đã chào hỏi xong xuôi, quà cũng đã tặng, ăn thịt của hàng xóm rồi thì nhớ chăm sóc lẫn nhau đó nha, hiểu không?” Lộ Bạch nói, ngẩng đầu lên nhìn thân hình báo hoa: “Mày nhìn lại hoa văn trên người đi, giống hệt đồng tiền, thảo nào mà dân nước tao lại gọi là báo đồng tiền.”
Vừa khen ngợi vừa tặng quà, cậu thấy như vậy là đủ rồi.
Ngày hôm sau cũng là ngày cuối cùng ở lại đây, Lộ Bạch thức dậy sớm. Cậu thấy Hai Hoa Út Hoa đột nhiên cảnh giác hơn, cùng nhau nhìn về một phía với ánh mắt rất phức tạp. Phản ứng này một là gặp thức ăn, hai là thấy kẻ địch, nhưng chỉ cảnh giác mà thôi.
“Làm sao vậy? Sang đó xem thử.” Lộ Bạch cũng bị khơi lên lòng tò mò. Cậu dẫn hai con báo săn tới gần, ngạc nhiên phát hiện ra một con linh dương đã chết nằm trong bụi cỏ.
Lộ Bạch thấy linh dương vẫn còn ấm, rõ ràng là tắt thở chưa bao lâu.
Hai Hoa Út Hoa thì hít hà quanh người linh dương, chúng biết con mồi còn rất tươi, có thể ăn, nhưng trên nó có mùi của báo hoa. Trước kia chỉ có kẻ cướp mồi của chúng, chưa bao giờ có chuyện chúng đi cướp của người khác, nên anh em nhà báo chỉ nhìn chằm chằm vào linh dương, ngơ ngác không biết làm sao… Có thể ăn không đây?
Con mồi bất chợt xuất hiện ở gần nơi cắm trại đúng là kỳ quặc, nhưng Lộ Bạch cũng nhanh chóng nghĩ ra, có thể là báo hoa đáp lễ. Vậy thì đúng là tuyệt vời, chứng tỏ nó đã chấp nhận lời chào của cậu, sau nay sẽ chăm sóc cho hàng xóm.
Lộ Bạch vui vẻ tươi cười, nói với Hai Hoa và Út Hoa: “Tụi mày ăn đi, đây là của hàng xóm báo hoa tặng đó.”
Sau cùng cậu vẫn vác con mồi về, tự tay lấy thịt cho chúng ăn. Có một hàng xóm đáng tin cậy, và báo săn cũng biết chăm sóc lẫn nhau, Lộ Bạch cảm thấy mình có thể yên tâm rời khỏi đây một thời gian rồi.
Trưa hôm nay, cậu lại chạy ra bờ suối để tạm biệt báo hoa, lần này cuối cùng cũng bắt được cái đuôi của nó. Đuôi báo đen dài và thon thả, còn đuôi báo hoa lại có phần đầu tròn, lông thì tôi lên, sờ vào rất là sướng tay. Báo hoa vốn không thích đám đông, cũng chẳng cho Lộ Bạch sờ nhiều, nó trèo lên cành cây cao hơn, rồi nhìn xuống con người đứng dưới đất kia. Ánh mắt nó lơ đãng xen lẫn với tò mò. Đối diện với “cao nhân” thế này, Lộ Bạch cũng không còn cách nào. Cậu ở lại đó một lúc, rồi đi về chào tạm biệt ba đứa ở nhà.
Những thứ cần mang được cho vào một balo cả rồi, chờ máy bay của cấp trên đáp xuống gần đó, Lộ Bạch nhân lúc mấy cục lông bị tiếng máy bay dọa chạy mất, lén lút bỏ đi. Lần này không phải đi thẳng đến vị trí đã định, Lộ Bạch cần trở lại căn cứ sắp xếp, rồi mang theo phương tiện giao thông thích hợp với địa hình mới có thể lên đường.
Đến Trạm cứu hộ, trong lúc bàn bạc chuẩn bị cho hành trình sắp tới, Samuel chú ý quan sát cảm xúc của Lộ Bạch. Anh cho rằng phải chia tay với những con vật luôn đồng hành, cậu sẽ không được vui lắm. Nhưng ngược lại, Lộ Bạch trông có vẻ rất hào hứng, vô cùng nhiệt tình với nhiệm vụ tiếp theo. Anh không ngăn được lòng hiếu kỳ, hỏi: “Cậu đang cố gắng kìm nén cảm xúc sao?” Người bình thường không ai hỏi như vậy, trừ khi bản thân họ đã có trải nghiệm tương tự.
“Hả?” Hiển nhiên Lộ Bạch không phải như thế, đùa gì chứ, cậu biết che giấu cảm xúc từ khi nào vậy? Có gì cứ bày hết lên mặt chứ sao! Dù vậy, sau giây phút ngơ ngác thì cậu cũng hiểu ra ý của sếp, có lẽ anh thắc mắc vì sao cậu không thấy buồn nhỉ?
Lộ Bạch đã chia sẻ câu chuyện của báo hoa từ trước, nên cười tủm tỉm nói: “Ở nơi gấu và báo săn dừng chân có hàng xóm là một con báo hoa tính hình hiền hòa, cơ thể cường tráng, tôi cũng đã chào hỏi làm thân với nó rồi, nhờ nó giúp tôi chăm sóc Then Cửa và Hai Hoa Út Hoa.”
Việc này nghe qua có vẻ rất không đáng tin, nhưng người nói ra lại là Lộ Bạch, nên Samuel cũng chỉ thân thiện nêu ra thắc mắc của mình: “Cậu cảm thấy như vậy có hiệu quả sao?”
Lộ Bạch nghiêm túc gật đầu: “Có chứ, hôm nay lúc trời còn chưa sáng hẳn, ngài đoán có chuyện gì xảy ra? Con báo hoa thân thiện đó săn một linh dương rồi thả vào trong lãnh địa của chúng tôi.” Quả thật là một người hàng xóm tốt, cảm động cả rừng xanh.
“…” Samuel.
Trò chuyện với nhân viên cứu hộ người trái đất, bất cứ lúc nào cũng sẽ nghe được chuyện cổ tích trong rừng.
—
Các loài được nhắc đến trong truyện
– Lửng mật: Lửng mật (danh pháp hai phần: Mellivora capensis) là một loài động vật có vú trong họ Chồn, bộ Ăn thịt. Nó chủ yếu ăn thịt và ít nguy cơ bị săn trong tự nhiên vì lớp da dày của nó và khả năng phòng vệ rất dữ dội. Một điều đặc biệt của loài lửng mật là khả năng đề kháng độc. Lửng mật khét tiếng về sức mạnh, sự hung dữ và độ dẻo dai. Chúng có thể tấn công dã man và không sợ hãi gần như bất kỳ loài nào khác khi trốn thoát là không thể, thậm chí còn đẩy lùi những kẻ săn mồi lớn hơn nhiều như sư tử và linh cẩu.
– Cầy mangut: Họ Cầy lỏn hay họ Cầy mangut (Herpestidae) là một họ động vật có vú nhỏ trên cạn. Nó gồm 34 loài cầy lỏn (cầy mangut), chia thành hai phân họ: Herpestinae và Mungotinae.
– Chồn: Chi Chồn là một chi có danh pháp khoa học Mustela của họ Chồn (Mustelidae) với khoảng 16 loài. Các loài chồn trong chi này có kích thước dao động trong khoảng 15 – 35 cm (6 – 14 inch), và thông thường có lớp lông bên ngoài màu nâu nhạt, bụng trắng và chóp đuôi có lông đen.
– Báo hoa mai: Báo hoa mai (Panthera pardus), thường gọi tắt là báo hoa, (tiếng Anh: Leopard) là một trong năm loài mèo lớn thuộc chi Panthera sinh sống ở châu Phi và châu Á. Chúng dài từ 1 đến gần 2 mét, cân nặng từ 30 đến 90 kg. Con cái thông thường có kích thước bằng khoảng 2/3 con đực. Tuy thân hình tương đối nhỏ so với các loại mèo lớn khác nhưng báo hoa mai là những kẻ săn mồi nguy hiểm đáng sợ. Khả năng rình mò huyền thoại và có thể ăn được bất cứ động vật nào từ có kích cỡ từ bọ hung trở lên đã làm cho chúng trở thành loài Họ Mèo sinh tồn thành công nhất.
~*~
💬 Bình luận chương