Bùi Cảnh Hàn cũng không phải là một con quỷ háo sắc, so với việc trêu chọc Ngưng Hương thì hắn muốn chuyên tâm đánh giá những bài thơ hay vừa mới tìm được kia.Ghét bỏ Tố Nguyệt tay chân khéo léo nhưng chữ lại quá xấu không lên nổi mặt bàn, mỗi ngày sau khi từ đại doanh trở về bồi mọi người trong nhà xong, Bùi Cảnh Hàn tự mình đi vào thư phòng, tự tay đem những câu thơ , một khi nổi điên lên lại càng dọa người.
Lần này hắn mang Ngưng Hương đi tới phố tranh hoa và chim, chính là muốn ở trong xe ngựa chiếm chút tiện nghi nhỏ.Không phải Tố Nguyệt không hy vọng Ngưng Hương trong sạch mà thoát thân, thế nhưng chuyện này thật quá khó khăn , Bùi Cảnh Hàn chính là con sói, nhìn thấy con thỏ nhỏ đã vào hang sói thì sao lại để mình thiệt thòi mà không ăn? Ngưng Hương có thể giữ chặt váy là tốt lắm rồiNói xong , ánh mắt Tố Nguyệt lặng lẽ trấn an Ngưng Hương.Ngưng Hương đành phải đem nghi hoặc trong lòng ép xuống.Bùi Cảnh Hàn đối với chuyện Tố Nguyệt thức thời cảm thấy rất hài lòng, ban đêm liền gọi Tố Nguyệt tới gác đêm, trong lúc Tố Nguyệt chuẩn bị cởi giày cho hắn thì tay hắn nhanh chóng kéo nàng ôm vào trong ngực, hôn vào lỗ tai nàng, "Ngày mai nàng suy nghĩ thật kỹ thích đi nơi nào chơi, lần nghỉ hưu mộc sau, một mình ta dẫn em ra ngoài."Đôi môi ấm áp như có như không đụng vào vành tai nàng, bàn tay lại quanh quẩn trên eo của nàng.Tố Nguyệt cũng không trốn tránh, thẹn thùng chôn vùi ở trong ngực hắn, siết chặt tà áo của hắn nói: "Nếu vậy thế tử không được phép nuốt lời.""Nếu như ta nuốt lời thì để nàng phạt ta nhé." Bùi Cảnh Hàn ôm nàng đặt lên trên đùi hắn, cúi đầu ngậm lấy môi nàng.Tố Nguyệt nhắm mắt lại, tùy ý để bàn tay to của hắn thăm dò vào trong áo của nàng.Phía bên trong nhĩ phòng, nghĩ đến ngày mai một mình phải cùng với Bùi Cảnh Hàn ra khỏi phủ, Ngưng Hương lo lắng không ngủ đượcĐời trước Bùi Cảnh Hàn không mang theo nàng đi tới phố tranh hoa và chim, hơn nữa, nàng còn nhớ, vào tháng sau lão chúc thọ của phu nhân, hai mẹ con cô phu nhân cùng Thẩm Từ Từ đã sắp đến, chính là sự việc xảy ra sau vài ngày nữa.Thẩm Từ Từ bán nàng, làm hại Tố Nguyệt đau khổ nhiều như vậy, Ngưng Hương đương nhiên hận nàng ta, nhưng hai người một người là chủ một người là nha hoàn, Ngưng Hương không có năng lực báo thù, cũng đành bất lực mà oán hận.
Sống lại lần nữa, kỳ thật nàng lại càng ngóng trông Thẩm Từ Từ nhanh vào phủ, làm phân tâm tình cảm của Bùi Cảnh Hàn đặt ở trên người nàng và Tố NguyệtCòn Tố Nguyệt nữa, nàng ấy vì sao lại để cho nàng một mình bồi Bùi Cảnh Hàn ra phủ?Ngày hôm sau Tố Nguyệt liền nói cho nàng.Thừa lúc Bùi Cảnh Hàn đi bồi người nhà dùng điểm tâm, Tố Nguyệt sâu xa khuyên Ngưng Hương: "Thế tử thì chẳng biết thành thân lúc nào, cho dù giống như trong giấc mơ của ngươi là sang năm thành thân thì ít ra cũng còn hơn một năm nữa, cho dù thông minh hay cẩn thận đến đâu cũng không thể kéo dài được lâu như thế.
Chi bằng ngoan ngoãn vờ đẩy đưa với hắn vài lần nhưng đừng để hắn thành công là được.".
💬 Bình luận chương