Editor: Đào Tử
"Vị Trệ vương Trịnh Chích này, thật đúng là người cũng như tên."
Thẩm Đường xưa nay không thích đánh giá một người qua lời đồn đại, nhưng huynh đệ Trịnh gia là một ngoại lệ.
Trịnh Kiều và Trịnh Chích, thật đúng là huynh đệ ruột thịt.
Bản chất hai người cũng là cá mè một lứa.
Trịnh Kiều dung túng binh lính đốt giết cướp bóc, Trịnh Chích cũng dung túng đám súc sinh dưới trướng hoành hành ngang ngược, cướp lương thực, cướp của cải, giết người, hãm h**p phụ nữ. Quân lính tay cầm đao kiếm chém giết dân thường tay không tấc sắt, thẳng tay sát hại đến mức lưỡi đao mẻ, xác chết chất đầy khe rãnh ngoài thành, mùi xác chết xông lên tận trời.
Nhìn những xác chết chất cao như núi, sắc mặt Thẩm Đường đen kịt chưa từng thấy, xung quanh cô bao trùm sát khí, hận không thể rút kiếm giết hết bọn hung thủ!
Quân phản loạn rút lui, còn không quên phóng hỏa thiêu rụi nhà cửa của dân chúng.
Lửa cháy ngút trời, nhuộm đỏ cả bầu trời!
Khói đen phủ kín mặt đất, gà chó không tiếng kêu!
Vậy là xong rồi sao?
Không, vẫn chưa xong!
Thẩm Đường đi họp, còn nghe nói mồ mả tổ tiên của những gia đình giàu có đều bị đào sạch cướp của chôn theo, từng bộ xương trắng bị vứt bừa bãi ngoài đồng hoang, nếu có ai ngăn cản, toàn bộ đều bị giết sạch. Tuy rằng đào mồ cuốc mả cũng là một trong những cách kiếm tiền khi hành quân đánh trận, nhưng giữa ban ngày ban mặt, không chút che giấu, quả thật hiếm thấy.
Mọi người trong quân Liên minh đập bàn chửi rủa, nước bọt văng tung tóe.
Như thể người bị đào mộ tổ là bọn họ vậy.
Cố Trì âm thầm bĩu môi —— Chỉ cần huynh đệ họ Trịnh làm người, cũng không đến lượt những kẻ này nhảy nhót.
Anh ta ghé sát lại hỏi: "Thẩm lang định làm thế nào?"
Quân phản loạn có mặt khắp nơi như châu chấu qua đồng, chúng rút đi để lại đống hỗn độn không ai dọn dẹp, quân Liên minh cũng không muốn nhận. Mọi người đều ngầm hiểu không nhắc tới chuyện này.
Thẩm Đường trầm ngâm đáp: "Cứ làm hết sức mình thôi."
Nói xong, tiếp tục cúi đầu uống trà.
Cố gắng uống trà cho qua buổi họp hôm nay, mọi người lần lượt rời đi, chỉ có Thẩm Đường vẫn ngồi im tại chỗ của mình.
Minh chủ Ngô Hiền thấy vậy, hỏi: "Thẩm hiền đệ có việc gì sao?"
Thẩm Đường trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
Hỏi minh chủ Ngô Hiền sẽ sắp xếp dân chúng còn sống sót như thế nào.
"Hiện giờ bọn họ không có lương thực, không có tiền, một khi chúng ta rời đi, e rằng sẽ bị bọn trộm cướp nhòm ngó, không sống nổi."
Trong lòng minh chủ Ngô Hiền thót tim, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười: "Thẩm hiền đệ đừng vội, vi huynh sẽ phái người nhanh chóng đưa ra phương án."
Thẩm Đường là kẻ trắng tay, chân trần không sợ mang giày, nhưng gia sản minh chủ Ngô Hiền to lớn, tài lực vật lực nhân lực đều vượt xa mọi người. Nhìn chung, để hắn tiếp nhận là tốt nhất. Cho dù quân Liên minh có "g, 200 thạch ~ 14,4 tấn.
Những người khác được nhắc nhở, liền lần lượt lên tiếng.
Thay vì để Thẩm Đường đến nhà "Sư tử ngoạm", tốt hơn là tự mình rộng rãi một chút, con số do mình định đoạt, Thẩm Đường khó mà mở lời thêm được nữa. Người này góp một chút, người kia góp một chút, dù ít dù nhiều cũng là tấm lòng.
Thẩm Đường nhờ Kỳ Thiện ghi lại.
Sau đó đưa giấy nợ đến từng nhà.
Xử lý xong chuyện này, Thẩm Đường nhân tiện đề xuất muốn sớm dẫn người đến Hà Doãn, lý do cũng có sẵn —— quân phản loạn Trệ vương đã hoàn toàn rút khỏi quận Tứ Bảo, cũng không có dấu hiệu quay lại, tình hình dần ổn định, bản thân mình ở lại cũng không có ý nghĩa gì lớn.
Minh chủ Ngô Hiền nhíu mày hỏi: "Gấp vậy sao?"
Thẩm Đường buồn bã thở dài.
Cô cũng không muốn.
Nhưng dẫn theo nhiều người già, phụ nữ, trẻ em như vậy, hoàn toàn không thích hợp theo quân, chỉ làm chậm bước tiến của đại quân. Hơn nữa, tình hình bên Hà Doãn cũng không tốt, bản thân phải nhanh chóng qua đó xem tình hình, ổn định lại, tranh thủ từng giây để không bỏ lỡ vụ xuân cày bừa.
Nếu bỏ lỡ mùa vụ, một năm không có thu hoạch, cô làm sao có thể tiếp tục mặt dày mày dạn, mở miệng mượn lương thực của mọi người để sống qua ngày chứ?
Minh chủ Ngô Hiền nghe vậy im bặt.
Lý do của Thẩm Đường thực sự có lý có tình.
Nếu tiếp tục ép buộc, ngược lại có vẻ như có ý đồ riêng.
Đến đây, quân Liên minh đành phải thả người.
Nhưng mà ——
Dù sao mọi người cũng đã kề vai sát cánh chiến đấu hơn một tháng, Thẩm Đường rời đi sớm, ít nhất cũng phải tổ chức một bữa tiệc tiễn biệt người ta.
Còn về việc là thật lòng tiễn biệt, hay là lấy Thẩm Đường làm cớ để tổ chức yến tiệc mua vui, ước chừng chỉ có bản thân họ và Cố Trì biết được.
Cố Trì nghe thấy tiếng xỉa xói trong lòng Thẩm Đường.
Mỉm cười nói: "Thẩm lang muốn biết sao?"
Thẩm Đường xịt keo: "Không, không muốn biết."
Toàn là tình nghĩa plastic, thật giả nhìn qua là biết ngay.
Cô không thèm tự chuốc lấy phiền toái đâu.
Mọi người tản đi, Tần Lễ hãy còn suy tư.
Minh chủ Ngô Hiền quay đầu lại liền thấy tâm phúc của mình có vẻ mặt ủ mày chau, quan tâm hỏi: "Tần khanh có chuyện gì phiền lòng sao?"
Tần Lễ nói: "Không đúng lắm."
"Không đúng lắm?"
Tần Lễ bày tỏ "Ta rất khó hiểu": "Từ khi nào Kỳ Nguyên Lương lại thay đổi khẩu vị? Tìm một vị chủ công chân thành, đơn thuần, nhiệt huyết như vậy? Chẳng phải người ta thường nói 'Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã' sao? Người có thể hòa hợp tốt với Kỳ Nguyên Lương như thế..."
Nhận những người già, phụ nữ trẻ em này, nhìn sao cũng không giống tác phong làm việc của Kỳ Nguyên Lương.
Sự việc khác thường, ắt có trá!
Nghe Tần Lễ lẩm bẩm về Kỳ Thiện thành lệ thường, minh chủ Ngô Hiền cười ha hả: "Tần khanh, cậu đúng là bị rắn cắn một lần, mười năm sợ dây thừng. Thẩm hiền đệ còn nhỏ tuổi, có thể có tâm tư phức tạp gì chứ? Thiếu niên mà, luôn như vậy, càng trẻ càng không sợ phiền, hào hiệp trượng nghĩa, một lòng nhiệt huyết gan dạ, không thể nhìn thấy già trẻ lớn bé chịu khổ trước mắt mình..."
Hắn đồng ý rằng Kỳ Thiện không phải người tốt.
Nhưng Thẩm Đường...
Vị tiểu lang quân này quả thật là người lương thiện.
Nếu không, cũng đã chẳng ba lần bốn lượt mạo hiểm cứu người từ tay Công Tây Cừu, dẫu biết Công Tây Cừu là đối thủ mạnh.
Vì Thẩm Đường cứu Triệu Phụng, minh chủ Ngô Hiền luôn có thiện cảm cao với cô, nhưng Tần Lễ lại không dễ dàng xóa tan nghi ngờ, hắn luôn cảm thấy không đúng lắm. Minh chủ Ngô Hiền đành phải nói: "Tần khanh an tâm, Đại Nghĩa cũng sẽ theo họ đến Hà Doãn."
Nếu có gì không ổn, Triệu Phụng sẽ báo lại.
Nghe vậy, Tần Lễ đành tạm thời kìm nén sự khó chịu trong lòng.
Gật đầu: "Vâng."
Thẩm Đường trở về liền đóng dấu Hoa áp văn tâm của mình lên giấy nợ, sau đó nhờ mấy người Chử Diệu đưa giấy nợ qua, tiện thể vận chuyển lương thực về. Dự tính hai ba ngày là xong, khi đó sẽ lên đường.
Chuyện này động tĩnh rất lớn.
Dương Đô úy đang dưỡng thương cũng nghe được.
Ánh mắt ông nhìn Thẩm Đường khá kinh ngạc, như thể chỉ mới một đêm đã không nhận ra cô, nét mặt hơi mất tự nhiên.
"Cậu cần gì phải làm vậy?"
Thẩm Đường không hiểu: "Làm vậy không tốt sao?"
Dương Đô úy: "Là tốn công mà chẳng được lợi gì."
Cảm nhận của ông đối với Thẩm Đường rất phức tạp.
Có hận, có kính nể, có thưởng thức...
Thẩm Đường cướp thuế ngân giết khá nhiều binh sĩ dưới trướng của ông, nhưng những binh sĩ còn lại cũng đều nhờ Thẩm Đường mới sống sót, thậm chí ngay cả bản thân ông —— mặc dù bản thân cô độc, sống còn không bằng chết, nhưng hiện tại ông vẫn sống.
Dương Đô úy có thiếu sót về tính tình cá nhân, nhưng xét về đại nghĩa lại rất rõ ràng.
Thù là thù, ơn là ơn.
Ông vẫn phân biệt được rõ ràng.
Cũng biết rõ Thẩm Đường sẽ phải đối mặt với tài chính khốn cùng.
Ông thở dài: "Số thuế ngân đó, hẳn là có thể cầm cự một thời gian. Nếu vẫn không đủ, cái mặt mo này của ta vẫn còn chút trọng lượng, dù rằng những năm qua đã đắc tội nhiều người, nhưng cũng có vài mối quan hệ cũ, bỏ mặt mũi cũng có thể vay được ít viện trợ từ tay họ."
Đào: Hà Doãn làm mị nhớ đến huyện Tượng Dương nè, Đường muội có địa bàn sớm hơn Bồng Bồng rùi~
💬 Bình luận chương