Chuyện xảy ra gần như trong một giấc mơ. Sự hiểm nguy đêm hôm trước đã là rất thật, nhưng nó không kéo dài lâu sau lúc trời nhá nhem tối khi họ đổi hướng quay gần lại con đường và một chiếc ô tô ngang qua, lướt đi rất chậm chạp, một bên đèn pha quét dọc theo ven đường. Caroline th* d*c và bắt đầu nằm xuống mặt đất, nhưng Joe đã giữ cô đứng thẳng với bàn tay giữ chặt trên cánh tay cô. Đôi mắt như chim ưng của anh đã phát hiện được điều gì đó cô không thể nhìn ra trong bóng đêm: dãy đèn phía trên chiếc xe. Anh kéo lê cô theo sau mình theo đúng nghĩa đen, và sải chân bước ra con đường.
Chiếc xe dừng lại. Đèn pha nhấp nháy, rồi chiếu vào anh.
- Tôi là Đại tá Joe Mackenzie, từ căn cứ không quân Nellis- Anh nói chất giọng trầm sâu mang giọng điệu ra lệnh không thể nào lầm lẫn - Tôi cần quay lại căn cứ sớm hết mức có thể.
Người cảnh sát tiểu bang tắt đèn và ra khỏi chiếc xe:
- Chúng tôi đang tìm kiếm ngài, thưa ngài - Anh ta nói với giọng lễ phép. Dù có phải sĩ quan hay không, ở Joe Mackenzie vẫn có điều gì đó khiến cho người khác đáp lại như vậy - Ngài ổn chứ, có bị thương bất kỳ chỗ nào không? Một chiếc xe tải đã được tìm-
- Chúng tôi biết về chiếc xe tải. Chúng tôi đã ở trên nó - Joe trả lời một cách khô khan.
- Chúng tôi được chính phủ ra lệnh trợ giúp quân đội trong bất kỳ tình huống nào để tìm kiếm ngài. Một cuộc tìm kiếm quy mô toàn bang đã bắt đầu vào sáng nay.
Joe đặt tay anh vòng quanh Caroline và thúc giục cô ngồi vào ghế sau; còn anh đi vòng lại và ngồi phía trước. Caroline thấy mình đang nhìn chằm chằm vào sau đầu anh xuyên qua tấm lưới thép.
- Này - Cô nói một cách đầy căm phẫn.
Joe liếc ra sau và bắt đầu
- Cuối cùng - Anh nói - Anh cũng đã tìm ra một cách để kiểm soát em.
- Còi báo động của bộ cảm biến kêu ầm mỹ - Đại úy Hodge nói - Một lần khi cô Evans bước vào khu vực làm việc sau khi cô ấy được ghi nhận là đã ở bên trong, và một lần nữa khi ngài bước vào mà không mang thẻ nhận dạng của mình, Đại tá. Người cảnh vệ đầu tiên tới đó trong vòng hai phút, nhưng tòa nhà không có ai. Bọn chúng chắc hẳn là đã kéo cả hai người ra ngoài ngay và rồi hoang mang. Chúng khiêng hai người vào xe của ông Gilchrist và trói lại.
- Nơi ở của Cô Evans đã được kiểm tra và cô được phát hiện là đã biến mất. Đáng ngạc nhiên. Tôi không biết ai đó lại có thể lọt qua một cái cửa sổ bé đến vậy - Anh ta nói, liếc nhìn cô.
- Tôi cũng không béo lắm - Cô đáp lời một cách bình thản.
Anh ta hắng giọng trước ánh nhìn trong đôi mắt cô:
- Tôi cố gắng thông báo cho ngài, Đại tá, và phát hiện rằng ngài cũng biến mất, cho dù không có ghi nhận nào cho thấy ngài đã rời căn cứ hay nỗ lực rời đi của cô Evans. Không phải là Cô Evans cố gắng rời đi. Tuy nhiên, có một ghi nhận cho thấy Ông Gilchrist rời đi ngay lập tức sau khi chuông báo động kêu lên.
- Tên còn lại hẳn là trốn đằng sau với chúng tôi - Joe nói.
- Hắn là ai? - Cô hỏi - Trông hắn rất quen, nhưng lúc đó thì tôi không biết hắn.
Hodge nhìn vào cái bìa kẹp hồ sơ lúc-nào-cũng-hiện-diện của mình:
- Tên hắn ta là Carl Mabry. Có thể cô đã thấy hắn ở phòng điều khiển. Hắn là một nhân viên dân sự làm việc với bộ phận radar.
- Làm sao mà Gilchrist lại có liên quan tới hắn? - Joe hỏi - Và có những kẻ khác nữa. Anh đã tìm thấy gì về bọn chúng chưa?
Họ đang ngồi trong văn phòng anh. Cả anh và Caroline đã được kiểm tra sơ bộ bởi nhân viên y tế và được tuyên bố là ổn về cơ bản. Đâu đó trong quá trình, quần áo của Caroline đã biến mất và những y tá đầy thiện ý đã cố gắng nhét cô vào một trong những cái váy cắt thấp về sau chẳng mang hình dạng gì mà lại quá lộ liễu được dùng trong bệnh viện. Quan niệm về phong cách ăn mặc của Caroline bị xúc phạm, nhưng những nhân viên phẫu thuật mặc đồ xanh đã khẩn cầu cô. Hiện giờ cô đang mặc một bộ và làm thế nào đó mà trông vẫn rất tuyệt.
- Rõ ràng là, Gilchrist đã được tuyển dụng lại sau khi đã vào làm việc ở đây - Hodge nói - Mabry thuộc về một nhóm chính trị cực đoan phản đối chi tiêu cho việc phòng thủ. Ngài biết kiểu đó rồi đấy. Chúng muốn tiền được dành cho những mục đích nhân đạo, cho dù là chúng phải giết người để đạt được điều đó.
- Rồi làm thế nào - Caroline hỏi với giọng nói nghiêm nghị - mà anh ta có được giấy thông hành an ninh?
Hodge nhăn mặt:
- Tôi - ah, chúng tôi vẫn đang kiểm tra chuyện đó. Nhưng anh ta không có giấy thông hành vào trong tòa nhà nhóm laser.
- Vậy sao hắn lại vào được mà không khiến chuông báo động reo lên? - Joe hỏi một cách thiếu kiên nhẫn.
Caroline khịt mũi:
- Chương trình có điểm yếu chính. Chuông báo được cài đặt khi một cơ thể đi vào hoặc rời đi mà không có đeo thẻ - nhưng không kêu lên khi một tấm thẻ đi vào hoặc đi ra mà không gắn với một người nào.
Tóc của Hodge quá ngắn để mà bứt, cho nên anh ta lùa cả hai tay qua mái đầu húi cua của mình.
- Gì cơ? - Anh ta gần như la lên.
- Ừm, rõ ràng là vậy. Tôi chắc chắn đã không bước vào tòa nhà cùng với Cal khi anh ta được cho là đang tìm kiếm thẻ nhận dạng của tôi, nhưng máy tính đã nói rằng tôi có, điều đó có nghĩa anh ta chắc hẳn đã mang tấm thẻ theo bên mình và quét nó qua bộ cảm biến, do đó hủy đi bất cứ ghi nhận nào về việc anh ta đã bước vào tòa nhà một mình và làm câu chuyện về việc tôi để mất tấm thẻ trở nên không đáng tin. Chẳng có gì Cal lại không biết về máy tính. Anh ta có thể đã phát hiện ra điều đó không lâu sau khi bắt đầu làm việc tại căn cứ, thử nghiệm nó bằng việc vung vẩy cái thẻ giữa tôi và cánh cửa trên một sợi dây, hay điều gì đại loại thế. Nếu anh ta bị bắt gặp, anh ta cũng chẳng làm điều gì để mà bị buộc tội, chỉ là đùa giỡn với máy tính giống như bất cứ hacker nào cũng sẽ làm. Rõ ràng anh ta đã nhặt được thẻ của tôi khi tôi đánh rơi, nhưng rời đi cùng lúc với tôi ngày hôm đó để bộ cảm biến không ghi nhận được. Anh ta mang nó ra khỏi căn cứ và đáp ứng. Kế hoạch hay, nếu cân nhắc tới tình hình kinh tế và chính trị. Áp lực ở Washington quá lớn để chỉ dành tiền cho những việc có hiệu quả. Chúng ta đã phát hiện ra Mabry thuộc một nhóm tên gọi Help Americans First (Ưu tiên trợ giúp người Mỹ) tôi không biết liệu chúng ta có thể nào biết đến chúng mà không có lời khai của hắn ta hay không, nhưng chúng ta có thể lật lại một dấu vết trên giấy tờ dẫn chúng ta tới chỗ chúng. Chúng ta biết chúng sẵn sàng giết cả ngài và cô Evans để hoàn toàn việc phá hoại dự án laser, cho nên chúng ta đang không nói đến những nhà cải cách ngây thơ vô tội ở đây.
- Tôi muốn bọn chúng bị tóm, Hodge - Joe nói một cách từ tốn.
- Vâng, thưa ngài. FBI đang xử lý chuyện này.
Caroline ngáp. Bất chấp việc đã ngủ cả ngày, cô vẫn thấy mệt; hai mươi tư giờ vừa qua đã đầy biến cố. Joe ngả người ra sau ghế của mình và vòng hai bàn tay ra sau đầu, nhìn cô. Chỉ nhìn ngắm cô thôi cũng mang lại cho anh sự hài lòng từ tận sâu thẳm bên trong.
- Anh là người đầu tiên được biết đấy, Hodge - Anh nói một cách lười biếng - Cô Evans và tôi sẽ kết hôn.
Với sự thích thú của anh, một ánh nhìn hoài nghi lướt qua gương mặt người đại úy. Hodge nhìn Caroline theo cái cách anh ta sẽ nhìn một con vật hoang dã bất chợt xổng chuồng, như thể anh ta không biết nên đứng yên hay bỏ chạy. Cô đáp lại cái nhìn với sự lạnh nhạt đầy cảnh cáo.
- À, ừm... chúc may mắn, Đại tá - Hodge thốt ra - Tôi muốn nói - chúc mừng.
- Cám ơn. Và có thể tôi sẽ cần tới cả chút may mắn đó.
Hai tuần sau đó Caroline xoay trong vòng tay đầy sức mạnh của chồng cô trong một điệu valse. Giới quan chức Washington tụ tập xung quanh họ. Căn phòng khiêu vũ khổng lồ rực rỡ cùng với lụa và sa tanh, đá quý nhân tạo và tự nhiên, những lời tán gẫu nhẹ nhàng cùng cả những cuộc đối thoại nghiêm túc. Hòa lẫn cùng với những bộ dạ phục trang trọng màu đen, xám hay xanh lam thẫm của cánh dân sự là những bộ đồng phục hào nhoáng của những binh chủng khác nhau trong quân đội. Joe nhìn tuyệt diệu trong bộ đồng phục của anh. Caroline thấy có hơn một đôi mắt phụ nữ cứ dõi theo bất cứ chỗ nào anh tới, và cô đã bắt mình phải lườm một vài chủ nhân của những đôi mắt ấy.
- Chúng ta đáng ra nên đợi - Cô nói.
- Đợi gì? - Cánh tay anh siết chặt quanh cô khi anh xoay cô vòng quanh.
- Đợi để kết hôn.
- Vì Chúa, tại sao chứ?
- Vì gia đình anh.
Anh cười lớn tiếng.
- Cha anh hiểu mà. Khi ông quyết định cưới Mary, ông là chỉ trong có hai ngày. Anh còn mất tới ba.
- Tướng Ramsey có vẻ vui - Cô nhận xét.
- Ông ấy vui. Không quân thích các sĩ quan của mình kết hôn. Nó làm cho bọn anh ổn định hơn.
- Chắc chắn rồi - Cô trả lời đầy ngờ vực - Nếu tăng lên Mach 3 được coi là ổn định.
Việc rót quỹ cho Night Wing đã nhận được sự g, ra mắt vừa đúng thời điểm. Tài sản thừa kế của cậu nhóc thể hiện ngay qua mái tóc đen dày, đôi mắt xanh dương với đôi chân mày đen thẳng tắp của bố. Sau khi sinh, Caroline ngủ thiếp đi còn Joe gà gật trên chiếc ghế bên cạnh giường cô, con trai anh nằm trên ngực anh và phát ra những âm thanh nhỏ ríu rít. Caroline tỉnh dậy, đôi mắt còn ngái ngủ của cô nhìn quanh phòng cho đến khi ánh mắt cô bắt gặp bộ đôi bên cạnh. Cô với tay ra, đầu tiên chạm vào bàn tay chồng cô rồi đến bàn tay tí hon nắm lại trên ngực anh.
Đôi mắt Joe mở ra.
- Chào em - Anh nói dịu dàng.
- Chào, anh yêu.
Anh trông thật tuyệt, cô nghĩ. Theo kiểu bụi bặm và nhàu nhĩ. Anh vẫn đang mặc quân phục, bị gọi đến đây thẳng từ căn cứ. Những cô y tá chắc là đổ như rạ dưới chân anh. Cô tóm lấy cà vạt của anh và kéo anh lại gần.
- Tặng em một cái hôn nào.
Anh tuân lệnh, miệng anh nấn ná đói khát trên miệng cô.
- Vài tuần nữa thôi và anh sẽ tặng em nhiều thật nhiều nữa.
- Umm. Em khó mà đợi được - Anh hứa với cô một số thứ đầy dụ dỗ đến mức khiến tim cô đập thình thịch, và cô cười khi bế lấy đứa bé đang ngủ từ anh - Anh không nên nói năng như thế trước mặt con. Nó còn quá nhỏ.
- Có phải điều gì mới mẻ với con đâu, em yêu. Con đã rất thân với anh ngay từ đầu rồi.
Cô nhìn xuống khuôn mặt nhỏ xíu nghiêm trang, và lần này trái tim cô căng phồng lên cho đến khi gần như lấp đầy cả lồng ngực cô. Điều này thật phi thường. Tạo vật nhỏ bé tuyệt đẹp này thật phi thường. Cha mẹ cô, sau khi quyết định ở lại Hy lạp thêm một hai năm nữa, đang trên đường về, nhưng chuyến bay quá dài và các trạm chuyển tiếp kinh khủng đến nỗi phải thêm 10 tiếng nữa họ mới đến được đây. Tuy nhiên ông bà khác của John đã thu xếp để đến đây trước khi cậu nhóc ra đời, và cậu bé đã được nâng niu trong vòng tay họ.
- Wolf và Mary đâu rồi? - Cô hỏi ngái ngủ.
- Ở dưới căng tin. Cha mẹ bảo họ đói, nhưng anh nghĩ họ muốn cho chúng ta thời gian riêng tư ở cùng nhau.
- Em ước gì cha mẹ mang theo cả Maris và mấy cậu nhóc
- Chúng đều đang thi cuối kì ở trường. Chúng sẽ gặp con sớm thôi.
Cô nhìn lại xuống đứa bé, v**t v* một bên má bầu bĩnh bằng đầu ngón tay. Trước sự ngạc nhiên của cô, cậu nhóc đột ng
ột quay đầu về phía sự v**t v*, cái miệng tí hon mở ra tìm kiếm.
Joe cười vang và nói:
- Không đúng mục tiêu rồi, con trai. Con cần phải nhắm mục tiêu kĩ hơn mới được.
Cậu nhóc bắt đầu ngọ nguậy. Caroline mở áo ra và dịu dàng hướng dẫn cái miệng thèm thuồng đến b** ng*c mình. Cậu bé ngậm ngay lấy nó với một tiếng gừ gừ.
- Một Mackenzie điển hình - Cô lẩm nhẩm - Điều đó có nghĩa là nó chẳng bình thường chút nào cả.
Cô nhìn lên và gặp mắt Joe, sáng rực rỡ và ngập đầy h*m m**n và yêu thương hơn cô nghĩ mình từng thấy trong đời. Không, chẳng có gì là bình thường ở người đàn ông này cả. Anh đang lao vút đến với những vì sao, và anh đang mang cô theo cùng.
💬 Bình luận chương