Đứng trên mây mù có thể quan sát được những dãy núi non trùng điệp mờ mờ trước mắt cùng một vài động phủ tiên gia, thỉnh thoảng còn bắt gặp một vào bóng người đang khống chế pháp bảo bay qua. Có lẽ là Ứng Long Vệ.
Đang lúc Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc cùng đông đảo người tu tiên đang tò mò quan sát thì bỗng nhiên
Mây mù lao thẳng xuống phía dưới.
"Đó là" Kỷ Ninh liếc mắt một cái liền nhìn thấy ở đỉnh núi phía xa xa kia có một đại trận hình cái tháp dựng sừng sững. Uỳnh.
Mây mù đáp xuống. Kỷ Ninh cùng một đám người tu tiên đều nhìn về phía đại trận hình cái tháp. Cả đại trận hình tháp này tỏa ra một tầng ánh sáng màu tro, cao tầm tám trăm trượng! Riêng chân tháp đã có đường kính tầm trăm trượng, có hình Cửu Cung. Cả đại trận hình tháp có phần giá được làm từ một thứ gì đó giống như kim chúc hiếm thấy, bề mặt có điêu khắc rất nhiều phù văn. Vô số phù văn phủ đầy bề mặt đại trận hình tháp cao tám trăm trượng.
Toàn đại trận hình tháp đều tỏa ra ánh sáng màu tro, chỉ có ngọn tháp là có chút ánh sáng trắng. Ở quanh đại trận này có mười lão già ăn mặc giản dị đứng canh.
"Đây là đại trận truyền tống?" Đôi mắt của Mộc Tử Sóc phát sáng.
"Chắc vậy." Kỷ Ninh cũng rất tò mò.
Hắn đã sớm nghe nói về những đại trận truyền tống hàng đầu này nhưng lại chưa bao giờ được dùng thử. Trong quận An Thiền chỉ có một vài người đặc biệt thuộc Ứng Long Vệ và An Thiền Hầu là có quyền được sử dụng Truyền Tống Trận. Đương nhiên cũng có thể mang linh thú, tôi tớ đi theo. Lần này đám Kỷ Ninh chuẩn bị gia nhập Ứng Long VệNên mới có một cơ hội ngoại lệ thử một lần. "Truyền Tống Trận?"
"Truyền Tống Trận cao tám trăm trượng? Ở quê ta, quân đóng trong thành cũng có một Truyền Tống Trận nhưng chỉ cao có gần trăm trượng. Nhỏ hơn cái này nhiều."
"Ta còn chưa từng thấy bao giờ." Những người tu tiên này tuy có kiến thức rộng rãi nhưng nhìn thấy Truyền Tống Trận này thì từng người đều kinh hãi.
Mười lão già ăn mặc giản dị kia đều cúi người cung kính với lão già tóc bạc áo choàng đen.
"Chuẩn bị xuống." Lão già tóc bạc áo choàng đen lập tức ra lệnh: "Đưa một trăm người bọn họ tới thẳng Ngục Sơn Đại Hoang Trạch!"
"Dạ." Mười lão già ăn mặc giản dị lập tức đi vào trong đại trận để làm một vài thay đổi.
Lão già tóc bạc áo choàng đen nhìn qua trăm người nhóm Kỷ Ninh, nói với âm thanh hùng hồn: "Truyền Tống Trận này chính là loại Truyền Tống Trận cấp độ cao nhất. Thậm chí nó còn có thể chở người tới vương đô vương triều Đại Hạ! Trong phạm vi vùng đất vô tận này, có thể dùng Truyền Tống Trận kia vượt qua trong nháy mắt để tới."
"Mặc dù Ngục Sơn Đại Hoang Trạch có cách đây hai trăm dặm nhưng các ngươi cũng có thể lập tức tới đó ngay." Lão già tóc bạc áo choàng đen nói. "Sao?" Bỗng nhiên vẻ mặt của lão già tóc bạc áo choàng đen hơi biến đổi. Bạn đang đọc truyện được đoán việc giết nhau."
Kỷ Ninh mỉm cười nhìn Mộc Tử Sóc. Lòng người khó đoán. Kiếp trước sống ở thời đại bùng nổ thông tinhắn đã được tiếp xúc tới mức phát nghẹn với thông tin, hơn rất nhiều so với thế giới hoang sơ này.
Tuy vậy Kỷ Ninh vẫn nói. "Ta biết, sư đệ cũng phải cẩn thận đấy."
"Ừ, huynh đệ chúng ta đi cùng. Hừ. Tới một giết một, đến mười giết mười." Mộc Tử Sóc truyền âm nói.
Bỗng nhiên
Xung quanh đại trận phát sáng, mặt ngoài của đại trận bắt đầu tỏa ra những ánh sáng chói mắt bao phủ toàn Truyền Tống Trận. Từ bên ngoài không thể nhìn thấy đám một trăm người tu tiên Kỷ Ninh ở bên trong Truyền Tống Trận nữa.
Xoẹt!
Ánh sáng trắng từ đỉnh tháp bỗng nhiên sáng chói lên gấp nghìn lần, thậm chí còn chói mắt hơn cả bầu trời ở trên đầu. Đến lúc ánh sáng trắng ảm đạm đi bớt, ánh sáng màu tro cũng đã trở về vẻ bình thường thì một trăm người trong đại trận cũng đã biến mất không thấy. Lúc này bọn họ đã tới Ngục Sơn Đại Hoang Trạch kia.
💬 Bình luận chương