Nam tử tiến đến trước mặt Kỷ Ninh rồi cười nói:
"Ta họ Mộc tên Hiểu, người khác thường gọi ta là Mộc chân nhân."
"Xin chào Mộc chân nhân."
Kỷ Ninh thả lỏng tinh thần. Vị chân nhân này không nhắc đến danh xưng Vạn Tượng chân nhân mà lại tự xưng tên tuổi với mình hiển nhiên hắn không hề có ác ý.
"Cám ơn Mộc chân nhân đã ra tay giúp đỡ, nếu tên Bột Tử Thiện kia chạy thoát thì tương lai sẽ xảy ra tai họa rất lớn."
Kỷ Ninh nói một cách biết ơn.
Mộc Hiểu chân nhân lắc đầu mỉm cười:
"Phải là ta cám ơn ngươi mới đúng. Ta đến đây cũng vì muốn g**t ch*t Bột Tử Thiện. Ta sau vài tháng ra sức truy tìm mới có thể tìm đến được nơi hắn đang ẩn nấp nhưng hắn đã bày ra một đại trận ở đây. Tuy ta là Vạn Tượng chân nhân nhưng cũng không có mấy phần chắc chắn về việc lấy lực phá pháp… Cuối cùng ta đành ẩn nấp đợi thời cơ, chờ khi hắn ra ngoài sẽ ra tiêu diệt. Cũng nhờ thế mà ta đã vô tình xem được một hồi kịch hay."
Kỷ Ninh ngẩn người.
Chuyện gì đây?
Thì ra Mộc Hiểu chân nhân đã ẩn nấp ở đây từ lâu, tất cả những việc hắn làm đều được Mộc Hiểu chân nhân nhìn thấy.
"Về sau ngươi phá đại trận." Mộc Hiểu chân nhân cảm thán. "Ta mới biết đó là ngươi. Ngươi mới chỉ là một thiếu niên mà đã có thể phá trận, thật lợi hai. Hơn nữa không nghĩ tới đạo binh nhiều như vậy, cùng Tiên Thiên sinh linh thậm chí cả Bột Tử Thiện đều bị ngươi một mình giải quyết. Ha ha ha. Làm ta cảm thấy thật nhẹ nhõm."
"Nếu biết Mộc chân nhân ở đây từ trước thì Kỷ Ninh đã không dám cậy mạnh rồi." Kỷ Ninh liền nhẹ nhàng trả lời.
Mộc Hiểu Chân nhân tò mò:
"Kỷ Ninh à, ngươi là Tử Phủ tu sĩ hay vẫn là Tiên Thiên sinh linh vậy?"
Thực lực một người nếu vừa nhìn qua thì chưa chắc có thể đoán trúng.
Nhưng Mộc Hiểu chân nhân đã lặng lẽ quan sát Kỷ Ninh chiến đấu một lúc lâu… trong cuộc thì u mê còn ngoài cuộc thì tỉnh táo. Vì thế Mộc Hiểu chân nhân cũng đã nhìn ra được vài điều, hắn cảm thấy Kỷ Ninh chưa chắc đã là Tử Phủ tu sĩ.
"Chưa từng mở Tử Phủ"
Kỷ Ninh trả lời thẳng thắn.
Mộc Hiểu chân nhân giật mình:
"Hóa ra là vậy. Ta đã quan sát ngươi một lúc. Kiếm pháp của ngươi khá huyền diệu chắc đã đạt đến cảnh giới Đạo Chi Chân Ý. Nếu ngươi thật sự là Tử Phủ tu sĩ thì chỉ việc lấy nguyên lực rồi thi triển kiếm pháp thì sẽ dễ dàng đánh lui cương thi màu đen. Nhưng vừa rồi ngươi lại chiến đấu khá vất vả nên ta cũng nghi ngờ ngươi không phải là Tử Phủ tu sĩ… nhưng nếu không phải là Tử Phủ tu sĩ thì chỉ với việc dùng thần niệm điều khiển pháp bảo thì ngươi cũng quá kinh khủng rồi. Một Tiên Thiên sinh linh mà lại có thần hồn mạnh mẽ như thế cũng là lần đầu ta thấy qua."
Kỷ Ninh gật đầu.
Hắn cũng không cần phải dấu diếm vì trong các bộ sách cổ cũng đã ghi lại nhiều trường hợp còn kinh khủng hơn mình.
"Từ nhỏ hồn phách của ta đã rất mạnh mẽ rồi."
Kỷ Ninh nói tiếp:
"Lúc nhỏ ta có thể phân tâm ra làm nhiều việc cùng lúc, sau này khi ngộ được Đạo Chi Chân Ý nhờ đó tự tạo ra Thần Niệm."
…
Đối mặt với một Vạn Tượng chân nhân có thể dễ dàng g**t ch*t mình nên Kỷ Ninh hiểu rõ chỉ có thành thật mới có thể an toàn. Nếu lúc này mình làm cho đối phương tin tưởng bản thân là một thiên tài chắc còn có thể có được trợ giúp.
"Ta hỏi lần nữa, ngươi tu luyện Xích Minh Cửu Thiên Đồ phải không?" Mộc Hiểu chân nhân nhìn chằm chằm vào Kỷ Ninh như đang quan sát một khối ngọc thô.
"Đúng vậy." Kỷ Ninh gật đầu.
"Ha ha ha… Ngươi có biết ta là ai, tại sao ta phải truy đuổi Bột Thử Thiện hay không?"
Kỷ Ninh nhìn Mộc Hiểu chân nhân rồi lắc đầu. Mình chưa gặp hắn bao giờ thì làm sao biết được hắn là ai. Vậy rốt cuộc hắn là ai?
Mộc Hiểu chân nhân cũng không vòng vo:
"Ta vốn là Ứng Long Vệ của Vương Triều Đại Hạ, vì nhận lệnh nên mới đuổi đến đây tìm giết Bột Tử Thiện."
"Ứng Long Vệ?" Kỷ Ninh giật mình. Bạn đang đọc truyện được rời núi."
"Vĩnh viễn không được rời núi?" Kỷ Ninh hỏi lại lần nữa.
Mộc Hiểu chân nhân giải thích:
"Doanh địa của Ứng Long Vệ nằm tại một ngọn núi cao còn quân dự bị thì trú đóng phía dưới chân núi. Nếu không thể trở thành Tử Phủ tu sĩ thì cứ ở chân núi chờ chết già. Nhưng một khi trở thành Tử Phủ thì ngươi có thể thường xuyên ra ngoài nhưng vẫn phải được sự cho phép hoặc nhận được lệnh. Chỉ khi nào trở thành Ứng Long Vệ thì ngươi mới thật sự tự do."
Kỷ Ninh gật đầu.
Hắn đã hiểu rõ, thật ra quân dự bị cũng giống như một tông môn tại chân núi, chưa tu luyện thành Tử Phủ thì không được phép rời núi. Sau khi trở thành Tử Phủ thì vẫn phải tiếp tục tu luyện, chỉ khi nào có lệnh mới được ra ngoài.
Kỷ Ninh âm thầm cân nhắc:
"Ta có Thủy Phủ. Thư Hoa tiên nhân nhờ thủy phủ mà sống trăm vạn năm, thực lực có thể sánh ngang Thiên Tiên… Thủy Phủ còn có rất nhiều bí mật kinh người, chỉ cần trở thành Tử Phủ tu sĩ thì ta sẽ có thể có thêm thông tin và khám phá Thủy Phủ. Đã như thế ta có cần phải vội vàng tiến vào quân dự bị hay không?"
Trong lúc Kỷ Ninh đang suy nghĩ thì Mộc Hiểu chân nhân lại nói:
"Kỷ Ninh à, Yên Sơn nhỏ bé này không hợp với ngươi đâu, ngươi có thiên tư kinh người… đến một nơi rộng lớn hơn sẽ thích hợp cho ngươi phát triển."
"Cám ơn chân nhân đã thay ta suy nghĩ nhưng lúc này bệnh tình của mẫu thân ta vô cùng nguy kịch nên ta chưa muốn rời đi ngay." Kỷ Ninh lắc đầu từ chối.
Mộc Hiểu chân nhân gật đầu:
"Nếu như thế thì ta cũng không ép ngươi. Đây chính là lệnh bài của Ứng Long Vệ, sau này nếu ngươi đến thành An Thiền nếu gặp phải nguy hiểm thì có thể đưa ra lệnh bài này, nó cũng có chút tác dụng."
Trên tay Mộc Hiểu chân nhân xuất hiện một khối lệnh bài màu đen hình vuông, trên mặt lệnh bài có khắc hai chữ Ứng Long.
"Cám ơn chân nhân, Kỷ Ninh còn có một chuyện mong chân nhân giúp đỡ!"
Mộc Hiểu chân nhân cười nói:
"Ngươi giúp ta tiêu diệt Tuyết Long Sơn Bột Tử Thiện nên ta muốn tiến cử ngươi đến thành An Thiền làm quân dự bị, không ngờ ngươi lại không chịu… Ta còn sợ ngươi không muốn nhờ ta, có việc khó khăn gì cứ nói ra đi, nếu có thể ta sẽ ra tay giúp đỡ."
💬 Bình luận chương