*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Ông ta họ tự chịu đi, không tin cảnh báo thì tự chịu hậu quả" Cậu không muốn giúp đỡ những người đã chê bai sư tỷ mình.
Với lần này sư tỷ cũng không định tự mình đi mà chỉ gửi lá bùa này cùng lời cảnh báo thôi! Nếu thật sự có vấn đề, lúc đó giúp đỡ cũng không muộn."
Những người như họ chuyên làm công việc này.
Lục Trường Lan muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn miễn cưỡng gật đầu: "Đưa cho đệ! Đệ sẽ giúp sư tỷ gửi."
Lục Kiến Vi từ chối: "Không cần đâu."
Lục Trường Lan cười tươi: "Đệ mới học được một đạo pháp, bảo đảm không gây hại cho sư tỷ đâu mà… Vi Vi sư tỷ cho sư đệ cơ hội thử nhé.”
Lục Kiến Vi gật đầu: "Được rồi."
Bây giờ đã là chiều tà, không lâu nữa là trời sẽ tối hẳn.
***
Ngoại ô thành phố Lâm Thành.
Cảnh quay tối nay là cao trào của bộ phim nên từ buổi sáng đoàn làm phim đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
Lúc này trời đã tối, khu vực đoàn làm phim sáng chói với vô số đèn pha.
Quay phim gõ cửa phòng hóa trang, nhắc: "Còn nửa tiếng nữa là bắt đầu quay."
Chuyên gia trang điểm trả lời: "Biết rồi."
Phim [Chuyến xe buýt tử thần] có ít vốn, nên đa phần diễn viên quần chúng là nhân viên trong đoàn.
Chuyên gia trang điểm hoàn thiện kiểu tóc cho Tô Khả Diện và nói: "Xong."
Tô Khả Diện nhìn mình trong gương và nói: "Cảm ơn."
Đạo diễn chọn Tô Khả Diện làm nữ chính xinh đẹp để thu hút khán giả.
Chuyên gia trang điểm ra ngoài, Tô Khả Diện cầm kịch bản để học thoại.
Đọc mấy phút, cô ta thấy bứt rứt và ném kịch bản sang một bên, nhìn chằm chằm vào gương.
Bất ngờ, Tô Khả Diện hét lên: "Aaaa!"
Trong gương đột nhiên xuất hiện một người giấy nhỏ! Trên tay nó ôm một vật hình tam giác màu vàng.
💬 Bình luận chương