Chương 54
Chương 55
Sau khi buổi diễn thuyết kết thúc thì Nguyễn Yên đi theo các bạn cùng phòng đi dạo ở trung tâm văn hoá và thể dục thể thao, đến gần trưa thì bốn người mới có ý định đến căn tin để ăn cơm.
Trên đường trở về thì cô tình cờ nhận được cuộc gọi từ Chu Mạnh Ngôn.
“Em đang ở đâu?” Người đàn ông hỏi: “Đưa em đi ăn nhé?”
“Trưa nay em muốn đi ăn ở căn tin với bạn cùng phòng.” Cô rất nhớ hương vị các món ăn ở nhà ăn.
Chu Mạnh Ngôn hỏi cô cụ thể đi ăn ở đâu, Nguyễn Yên nói đi Tam Đường, vì thế đầu dây bên kia cũng không hỏi thêm gì nữa mà chỉ dặn dò vài câu sau đó ngắt điện thoại.
Bạn cùng phòng dựa lại gần rồi hỏi: “Yên Yên, không phải là chồng cậu gọi điện tới đấy chứ?”
“Ừm……”
“Ôi chao, một ngày ba bữa cơm cũng đều muốn biết, sao mà lại ngọt ngào quá đi he he.”
Nguyễn Yên bị bọn họ trêu chọc đến nóng bừng cả gương mặt: “Đi thôi, không phải các cậu đang đói bụng hay sao?”
Chu Mạnh Ngôn ở phía bên kia sau khi ngắt điện thoại thì cùng vài vị lãnh đạo đi từ trong toà nhà ra ngoài, phó bí thư mời anh đi ăn cơm ở ngoài trường học nhưng người đàn ông lại nói: “Ăn ở căn tin trong trường học đi.”
“Ăn ở căn tin sao?” Vốn dĩ bọn họ đều đã đặt sẵn phòng bao rồi.
“Ừ, không cần phải phiền phức như thế, ăn ở căn tin là được rồi.”
Sau khi Nguyễn Yên đi cùng với mọi người đến nhà ăn, bởi vì khi bọn họ tới thì cũng vừa lúc qua thời gian sinh viên thường tới ăn cho nên bên trong cũng không đông cho lắm.
Sau khi tìm được chỗ ngồi thì đặt đồ xuống, ba người còn lại hỏi Nguyễn Yên muốn ăn cái gì rồi để cho cô ngồi đợi ở đây, còn các cô ấy đi gọi món.
Mười phút sau thì bốn người ngồi xuống, Nguyễn Yên nghe thấy hương vị của cá chuồn tiêu xanh trước mặt thì mày mắt đều vui vẻ cong hết lên.
Hương vị của căn tin trong trường học sẽ làm cho người ta phải hoài niệm cả đời này.
Ba người còn lại nói về chuyện tốt nghiệp, hiện tại bọn họ đang viết luận văn, cũng không ở lại trường được mấy tháng nữa, Dương Mộc và Võ Phương Nhã gần đây cũng đang thực tập. Nguyễn Yên ước chừng sẽ hoãn tốt nghiệp một năm, sang năm sẽ phải gặp những người bạn cùng phòng mới.
“Chờ cho đến khi đôi mắt của Nguyễn Yên tốt hơn thì khi chúng ta tốt nghiệp sẽ đi du lịch, cậu cũng phải đến tham gia đấy.” Dương Mộc nhướng mày: “Chờ sau một đoạn thời gian nữa thì chúng ta sẽ lập một kế hoạch đi du lịch.”
Nguyễn Yên: “Được.”
Bốn người trò chuyện phiếm, Dương Mộc uống xong một ngụm canh rồi ngẩng đầu tuỳ ý nhìn về phía trước thì đột nhiên sửng sốt: “Mẹ kiếp, các cậu nhìn xem! Đó là Chu Mạnh Ngôn đúng không?!”
Võ Phương Nhã cùng với Đậu Quỳnh cũng lập tức nhìn qua, một vài người đàn ông mặc Âu phục và giày da bước vào trong căng tin, cao thấp mập ốm đều đủ cả, chỉ có duy nhất một người cao gầy và sạch sẽ là Chu Mạnh Ngôn vô cùng hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người.
“Hôm nay là lần thứ hai chúng ta gặp được anh ấy! Thật là quá trùng hợp mà!”
Nguyễn Yên ngồi ở bên cạnh đột nhiên ngây người: “Chu Mạnh Ngôn?!”
Anh thật sự đến sao?!
“Đúng vậy, hình như anh ấy đến ăn cơm với mấy vị lãnh đạo của trường chúng ta.” Ánh mắt của Dương Mộc đuổi theo anh, vẻ mặt vô cùng hoa si*: “Thật sự là quá đẹp trai và có khí chất mà, cảm giác giống như là một minh tinh...”
*suy nghĩ mơ mộng quá mức về một người khác giới.
“Chu Mạnh Ngôn cũng ăn ở căn tin, quá bình dân rồi ha ha ha.”
Đậu Quỳnh cũng hoa si giống Dương Mộc mà cùng nhau nhìn qua bên kia thì nhìn thấy mấy người đàn ông đi đến trước cửa xổ rồi gọi món, sau đó Chu Mạnh Ngôn xoay người lại, ánh mắt lướt một vòng quanh căn tin rồi cuối cùng dừng lại ở một nơi.
Dương Mộc đột nhiên kêu lên như tiếng gà gáy: “A a a anh ấy đang nhìn qua chúng ta kìa!”
“!!” Nguyễn Yên nhanh chóng vùi đầu xuống.
Không nhìn thấy cô, không nhìn thấy cô.
Chu Mạnh Ngôn nhìn thấy cô gái đang ngồi cách đó không xa, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng, nơi khóe môi có chút cong lên rồi đi về phía của cô gái.
Dương Mộc: “Mẹ kiếp, anh ấy đang đi tới phía của chúng ta kìa!”
Nguyễn Yên: “……” Xác định là đã bắt được cô rồi qwq.
Cuối cùng thì Chu Mạnh Ngôn dẫn theo một nhóm người rồi ngồi vào một bàn phía sau Nguyễn Yên, nhìn từ phía của người đàn ông thì chỉ cách hai bàn so với chỗ ngồi của Nguyễn Yên, anh vừa vặn có thể nhìn thấy gương mặt của cô.
Khi Dương Mộc ngồi bên cạnh Nguyễn Yên nhìn thấy Chu Mạnh Ngôn ngồi ở phía sau thì kích động không chịu được mà hạ giọng nói với bạn cùng phòng: “Mình ở đây mà có thể nhìn thấy được Chu Mạnh Ngôn!”
Nguyễn Yên cũng có thể đoán được đại khái Chu Mạnh Ngôn cố ý chọn ngồi ở chỗ đó là bởi vì có thể nhìn thấy cô ở khoảng cách gần nhất.
Nhưng mà vẫn còn may là anh chưa tiến lên chào hỏi với cô...
Võ Phương Nhã mỉm cười rồi gõ vào bàn của Dương Mộc: “Cậu đừng hoa si nữa có được không hả, Nguyễn Yên ngồi ở bên cạnh nghe thấy mặt đều đỏ lên hết cả rồi.”
Dương Mộc vuốt cái đầu nhỏ của Nguyễn Yên: “Quả nhiên vẫn là nhị ca ngây thơ nhất, Nguyễn Yên, mình nói với cậu, nếu cậu có thể nhìn thấy được thì cậu sẽ cảm thấy anh ấy vô cùng đẹp trai.”
Nguyễn Yên càng ngày càng tò mò Chu Mạnh Ngôn rốt cuộc trông như thế nào.
Một lúc sau thì bốn người đột nhiên nghe thấy một vài giọng nam được truyền đến từ bên cạnh: “Này, bốn người các cậu ——“
Một vài nam sinh đi về phía các cô.
Là những bạn học có quan hệ không tệ lắm trong lớp.
Bọn họ nhìn thấy bốn người ngồi bên đây, đặc biệt là Nguyễn Yên đã lâu rồi không thấy thì bưng cơm bước tới rồi ngồi ở bàn bên cạnh các cô, trong số đó có một nam sinh cao gầy mặc quần áo thể thao buộc tóc ngồi vào bên cạnh Nguyễn Yên: “Nguyễn Yên, sao hôm nay cậu lại đến trường thế?”
Nguyễn Yên đáp lại bằng một nụ cười lễ phép: “Hôm nay mình không có việc gì làm cho nên muốn về trường học thăm một chút.”
Ánh mắt Chu Mạnh Ngôn đảo qua mấy người bên đây rồi rơi vào trên người nam sinh mỉm cười tiến lên chào hỏi với Nguyễn Yên, tay đang gắp đũa dừng lại, trong mắt như tích tụ thành một giọt mực đen rồi dần dần tràn ra ngoài.
Nam sinh cột dây buộc tóc có ấn tượng rất tốt đối với Nguyễn Yên bởi vì Nguyễn Yên trông vô cùng đáng yêu, cậu vẫn thường xuyên chủ động nói chuyện với cô và hỏi han cô gần đây đang làm những gì.
Nguyễn Yên đều trả lời lại từng câu một, Dương Mộc hỏi: “Các cậu sáng nay đi đâu vậy? Không đi nghe giảng hay sao?”
“Nghe xong rồi mới đi chơi bóng rổ, buổi chiều có một trận đấu bóng rổ, các cậu có muốn đi xem hay không, học viện tài chính của chúng ta cùng với học viện quản lý.”
Nam sinh buộc dây cột tóc nhìn về phía Nguyễn Yên, vẻ mặt mong đợi: “Nguyễn Yên, cậu có muốn đi không?”
“Nguyễn Yên không thể nhìn thấy thì có thể xem thế nào hả?” Võ Phương Nhã trêu chọc.
“Chuyện này... có thể đi trải nghiệm bầu không khí một chút được hay không?”
Nguyễn Yên lắc đầu rồi mỉm cười nói: “Không được đâu, buổi chiều mình phải về nhà rồi.” Lúc sáng nay đến đây thì Chu Mạnh Ngôn đã nói rằng anh chỉ bận buổi sáng là xong cho nên cô cũng chỉ có thể ở lại đây nửa ngày mà thôi.
“Ôi, vậy thì được rồi, cũng không biết lần sau là khi nào mới có thể gặp lại cậu.”
Sau khi ăn xong thì mọi người bưng đ ĩa cơm của mình đứng dậy, nam sinh buộc dây cột tóc lại nói với Nguyễn Yên: “Để mình giúp cậu.”
“A, cảm ơn……”
Nam sinh giúp Nguyễn Yên bưng đ ĩa cơm lên rồi sau đó mọi người đi ra ngoài, vừa lúc bàn của Chu Mạnh Ngôn ở bên kia cũng đứng dậy, các nam sinh nhìn thấy lãnh đạo trong học viện thì lên tiếng chào hỏi.
Đám người của Nguyễn Yên đi ở phía trước, nhóm người của Chu Mạnh Ngôn vừa vặn đi ở phía sau, Dương Mộc lén quay đầu lại nhìn vài lần: “Sao mình lại có cảm giác Chu Mạnh Ngôn vẫn luôn nhìn chúng ta...”
“Nhìn cậu cái rắm ấy, chẳng phải là cậu đang đi trước người ta đấy sao?”
Nguyễn Yên lờ mờ cảm thấy ánh mắt của người đàn ông vẫn luôn rơi xuống phía sau lưng mình, phía sau lưng cô giống như đang muốn bốc lên nhiệt độ vậy.
Sau khi cất chén dĩa xong thì bọn họ bước đến cửa căn tin, nam sinh buộc dây cột tóc mở miệng hỏi Nguyễn Yên: “Đúng rồi, các cậu có muốn đi uống trà sữa hay không? Mình mời mọi người nhé.”
Ngay khi Nguyễn Yên vừa muốn từ chối thì trong tầm mắt mơ hồ của mình có thể cảm thấy nhóm người Chu Mạnh Ngôn đang đi ngang qua bọn họ.
Mùi nước hoa dành cho nam giới quen thuộc phiêu tán trong không khí.
Trái tim của Nguyễn Yên đập lỡ một nhịp.
Nhưng mà giây tiếp theo anh đi ngang qua cô giống như là không hề quen biết nhau.
Nguyễn Yên lấy lại tinh thần rồi uyển chuyển từ chối bọn họ, mấy người nam sinh đành phải tạm biệt với các cô sau đó cả bốn người đi về phía ký túc xá, Nguyễn Yên đột nhiên cảm thấy điện thoại trong túi xách của mình rung lên.
Là tin nhắn thoại của Chu Mạnh Ngôn.
[Đón em ở đâu?]
Nguyễn Yên suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói với các bạn cùng phòng để cho các cô ấy đến phòng tự học trong khu dạy học, đợi một chút nữa sẽ có người đến đón cô.
Sau khi tìm được một phòng học trống thì ba người lưu luyến tạm biệt với Nguyễn Yên, Nguyễn Yên nói khi nào cô rảnh sẽ trở về trường học thường xuyên hơn, sau khi bọn họ rời đi, Nguyễn Yên gửi dãy số của phòng học qua cho Chu Mạnh Ngôn rồi thuận tiện hỏi: [Anh có thể tìm được không?”
Nhưng mà đối phương không trả lời lại.
Nguyễn Yên vừa mới ăn no xong nên đi vòng quanh phòng học để tiêu cơm một chút, sau khi đi đến bên bục giảng thì cô bỗng nhiên nghe được âm thanh kéo xuống của tay nắm cửa.
Cô quay đầu lại thì nhìn thấy cửa được mở ra, một bóng người quen thuộc bước vào bên trong.
“Anh tới rồi ——”
Người đàn ông không trả lời lại mà chỉ đóng cửa rồi tiến lại gần cô.
Nguyễn Yên đứng tại chỗ, nhìn thấy anh đi tới trước mặt mình, ngay sau đó eo của cô đột nhiên bị ôm lấy, anh bước tới đè cô lên trước bục giảng.
Chu Mạnh Ngôn đè cô xuống rồi giam cầm cô ở trong phạm vi lãnh thổ của mình, Nguyễn Yên cảm thấy hành động mạnh mẽ của anh thì sợ tới mức hai mắt trợn to, tim đập loạn xạ, đặc biệt là không biết khi nào sẽ có người ở bên ngoài xuất hiện trong phòng học.
Người đàn ông cúi mặt xuống rồi rũ mắt nhìn cô, đôi mắt đen nhánh hiện lên một tầng nhiệt nóng bỏng.
“Mạnh Ngôn……”
Giọng nói của cô rất nhẹ, muốn đẩy anh ra thì nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh dừng ở bên tai: “Muốn vờ như không quen biết với anh thì cũng thôi nhưng lại cho phép nam sinh khác ngồi ở bên cạnh, thật sự cho là anh không biết ghen hay sao?”
Đây là lần đầu tiên Chu Mạnh Ngôn chủ động nói ra anh đang ghen trước mặt cô.
Nguyễn Yên cảm nhận được d*c vọng chiếm hữu của người đàn ông, trong lòng cuộn lên gợn sóng, cả khuôn mặt trở nên đỏ bừng: “Anh hiểu lầm rồi, chỉ là bạn học bình thường...”
Anh hơi dựa đầu vào cần cổ của cô, hơi thở ấm áp phả lên phía trên: “Dù có là bạn học bình thường thì anh cũng ăn dấm.”
Nguyễn Yên từ trước đến nay chưa bao giờ cảm nhận được anh thế mà lại có một mặt như thế...
Không biết vì sao mà một hồ xuân thuỷ ở trong lòng bị anh khuấy động đến mất sự yên ả vốn có.
Cô khẽ cắn môi, ngại ngùng không nói nên lời, Chu Mạnh Ngôn nhìn đôi môi đỏ mọng nước của cô thì đột nhiên nói với giọng khàn khàn:
“Muốn hôn.”
Đại não của Nguyễn Yên nổ tung, nhân lúc anh không để ý mà lập tức thoát khỏi vòng tay của anh.
Chính là dáng vẻ không muốn cho hôn.
Chu Mạnh Ngôn nhìn thấy dáng vẻ ngượng ngùng của cô thì yên lặng cong môi lên, phát hiện ra trêu chọc cô thật sự rất vui.
Nguyễn Yên đứng sang một bên, bàn tay đã bị người đàn ông nắm chặt lấy, giọng nói của anh rất ấm áp: “Đi thôi, chúng ta về nhà nhé.”
Sau nửa ngày ngắn ngủi ở trường thì Nguyễn Yên đã trở về nhà.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Khi Nguyễn Yên tỉnh dậy thì mở mắt ra theo bản năng muốn cảm nhận ánh sáng trước mắt nhưng lại cảm thấy đôi mắt có một chút đau, càng ngày càng khó nhìn thấy mọi thứ xung quanh hơn, ánh sáng trước mắt giống như muốn trở nên mơ hồ hơn so với ngày bình thường.
Nguyễn Yên còn tưởng rằng tối hôm qua bản thân ngủ không ngon cho nên mới bị như thế, vì thế lại chợp mắt một lúc, một tiếng sau cô tỉnh lại một lần nữa thì phát hiện đôi mắt vẫn vô cùng khó chịu.
Cô đứng dậy đi tới bên cửa sổ, nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, khó chịu nhắm mắt lại, nơi hốc mắt có chút ẩm ướt.
Đây là một triệu chứng chưa từng có.
Rõ ràng khoảng thời gian trước cô đã phục hồi rất tốt...
Nguyễn Yên cảm thấy hoảng sợ, sau khi rửa mặt xong, cô sờ s0ạng ra khỏi phòng muốn đi tìm Chu Mạnh Ngôn thì lại nghe thấy người giúp việc nói sáng nay anh đã tạm thời đến công ty nên không có ở nhà.
Nguyễn Yên do dự nửa ngày rồi vẫn gọi điện thoại qua cho anh.
Vừa gọi qua thì cô nghe thấy đầu dây bên kia giống như đang thấp giọng nói với người bên cạnh “chờ một chút” sau đó mới hỏi cô: “Tỉnh dậy rồi sao?”
“Anh đang bận sao……”
“Không bận.” Anh đặt bút trong tay xuống: “Có chuyện gì thế?”
“Bây giờ đôi mắt của em có chút khó chịu ạ.”
Nguyễn Yên miêu tả tình trạng cho anh nghe, người đàn ông nghe xong thì nhíu mày lại: “Đi ăn sáng trước đi nhé, lát nữa anh sẽ cho tài xế đón em đi bệnh viện, anh cũng sẽ đến đó.”
“Không sao đâu ạ, anh đang bận mà, đợi một chút nữa em sẽ tự đi...”
“Nghe lời nào, khi nào đi thì gửi tin nhắn cho anh.”
“Vâng ạ.”
Anh dịu giọng an ủi: “Bây giờ đừng nghĩ nhiều nữa, có biết không?”
Sự căng thẳng trong lòng cô dịu đi một chút: “Vâng ạ.”
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Nguyễn Yên hoàn tất xong việc ở nhà, Diệp Thanh cũng chạy đến cùng ra ngoài với cô, dọc đường cô vẫn cảm thấy đôi mắt vô cùng khó chịu, chỉ có thể nhìn một cách mơ hồ, lòng bàn tay đổ một chút mồ hôi.
Sau khi đến bệnh viện, Chu Mạnh Ngôn cũng đã đến, anh cúi người xuống quan sát đôi mắt của cô rồi dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa lên mi mắt sau đó nhẹ giọng nói: “Không sao đâu, chắc là sẽ không có vấn đề lớn gì đâu.”
Nguyễn Yên bị anh nắm tay dẫn vào trong bệnh viện, anh lau đi mồ hôi trong lòng bàn tay của cô, cảm xúc quay cuồng trong đôi mắt nhưng vẫn không nói câu nào.
Sau khi gặp bác sĩ chủ trị, Nguyễn Yên nói về tình trạng của cô, bác sĩ lập tức sắp xếp để cô đi kiểm tra.
Sau một số cuộc kiểm tra, Chu Mạnh Ngôn ngồi với Nguyễn Yên ở hành lang và chờ đợi kết quả sơ bộ.
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay của cô: “Căng thẳng lắm sao?”
Cô gật đầu: “Em sợ...” Sợ sẽ xảy ra biến cố.
Trong khoảng thời gian này cô vô cùng chú ý chăm sóc đôi mắt, bình thường không phơi nắng dưới ánh mặt trời, hơn nữa mấy ngày nay đoàn kịch nói cũng không có việc gì bận nên cô căn bản là đang nghỉ ngơi, theo lý mà nói sẽ không có vấn đề gì.
Chu Mạnh Ngôn nói: “Đừng sợ, anh ở đây.”
Tay của Nguyễn Yên bị anh siết chặt.
Một lúc sau cô muốn đi vệ sinh, Diệp Thanh đưa cô rời đi.
Sau khi trở về, Diệp Thanh nói không thấy Chu Mạnh Ngôn đâu, Nguyễn Yên còn tưởng anh có chuyện gì, Diệp Thanh nhìn quanh vài lần trong phòng hội chẩn*: “Ôi, Chu tổng đang ở bên trong.”
*Hội chẩn là hình thức thảo luận giữa những người hành nghề về tình trạng bệnh của người bệnh để chẩn đoán và đưa ra phương pháp điều trị phù hợp, kịp thời.
Nguyễn Yên đi đến trước phòng hội chẩn, vừa muốn đẩy cửa ra thì nghe thấy giọng nói được truyền đến từ bên trong:
“Chu tiên sinh, đã có kết quả kiểm tra sơ bộ, tình huống hiện tại của Chu phu nhân vẫn chưa thể kết luận được.”
Chu Mạnh Ngôn: “Điều này có nghĩa là gì?”
Bác sĩ nói với anh một vài số liệu: “Chúng tôi vẫn cần phải xác nhận thêm một vài chỉ tiêu, dựa theo tình hình hiện tại thì có hai khả năng, thứ nhất là một triệu chứng nhỏ, sẽ biến mất trong một khoảng thời gian ngắn và không gây ra bất kỳ vấn đề gì.
Nhưng tình hình còn lại... thì không được lạc quan cho lắm, rất có thể bệnh trạng của cô ấy đã tái phát, thị lực của cô ấy có thể dần dần bị mờ trở lại và có khả năng cảm nhận ánh sáng sẽ lại kém đi một lần nữa, ngài tốt nhất nên chuẩn bị tinh thần.”
Nguyễn Yên ngẩn người ngay lập tức.
💬 Bình luận chương