Chương 63
Chương 64
Sau khi Chu Mạnh Ngôn đưa Ca Cao trở lại phòng giải trí của chó, Nguyễn Yên cầm lấy quần áo để thay sau khi tắm rửa rồi đi đến phòng tắm.
Sau khi tắm rửa xong, cô mặc một chiếc váy ren ngắn màu trắng thắt eo rồi đi ra khỏi phòng ngủ, lại phát hiện ra Chu Mông Ngôn vẫn còn ở đó.
Người đàn ông bắt chéo chân ngồi ở trên ghế sô pha, áo sơ mi trắng, cà vạt hơi lỏng, anh đang nhìn điện thoại, lười biếng và thư thái nhưng lại có sức hấp dẫn đặc biệt.
Nguyễn Yên sững sờ, đôi mắt nhuốm đầy hơi nước bắt gặp đôi mắt đen láy không phân biệt được cảm xúc của anh, cô nhẹ giọng hỏi: “Anh vẫn chưa về phòng nghỉ ngơi hay sao?”
“Nghỉ ngơi ở đâu?”
“Đương nhiên là…… Ở trong phòng ngủ của anh rồi.”
Anh nhìn cô, trong mắt hàm chứa ý cười như có như không, cũng không trả lời.
Gương mặt của Nguyễn Yên có chút nóng lên không thể giải thích được, cô vòng qua ghế sô pha rồi đi đến trước gương trang điểm, thoa sản phẩm chăm sóc da.
Sau khi làm xong mọi việc, cô thoa lên tinh dầu hoa tử đinh hương như thường lệ, sau đó đứng dậy muốn đi trở lại bên mép giường, nhưng khi đi ngang qua ghế sô pha thì cổ tay của cô đột nhiên bị nắm lấy.
Chu Mạnh Ngôn lôi kéo Nguyễn Yên ngồi lên chân của anh.
Một bàn tay của anh vẫn giữ chặt lấy tay cô, bàn tay còn lại thì đặt ở trên eo của cô, Nguyễn Yên cảm thấy dù cho là cổ tay, vòng eo hay vẫn là trên quần tây của người đàn ông thì đều có một luồng nhiệt đang không ngừng truyền đến, giống như là đang ở gần một cái lò sưởi lớn vậy.
Cô mặt đỏ tim đập, ngập ngừng nói: “Anh đang làm gì thế?”
Môi của người đàn ông áp sát vào bên tai cô, giống như là đang dỗ dành: “Chúng ta không thể ngủ chung một giường được sao?”
Nguyễn Yên cảm thấy kinh ngạc, sắc mặt hoàn toàn đỏ bừng: “Không được..”
Lần trước uống say là do ngoài ý muốn, lần này cô đang rất tỉnh táo.
“Em đang nghĩ cái gì thế? Anh chỉ đang nói là đơn thuần đắp chăn trò chuyện phiếm thôi mà.” Anh trêu chọc cô.
Nguyễn Yên: ?
Cô tin anh.
“Không cần đâu ạ.”
“Tại sao?”
Nguyễn Yên nhìn anh, một vài giây sau mới nói: “Em sợ anh không ngủ được.”
Anh bật cười, hơi thở ấm áp như có như không phả vào vành tai của cô: “Vậy thì em nói thử xem tại sao anh sẽ không ngủ được?”
“……”
“Hai người ngủ chung một giường thì rất nóng.”
“Anh cảm thấy còn có mặt khác.” Anh khàn giọng nói: “Mới có thể trở nên nóng hơn.”
Nguyễn Yên nghe ra được ẩn ý trong lời nói của anh, tim đập nhanh hơn, lòng bàn tay chống lên ngực anh: “Anh nên trở về nghỉ ngơi sớm một chút đi, hôm nay đã mệt lắm rồi.”
Chu Mạnh Ngôn cười một cái rồi buông tay ra, cô đứng lên, anh cũng đứng lên sau đó vuốt v e gáy của cô: “Em ngủ đi.”
Nguyễn Yên cảm thấy mình “tránh được một kiếp” thì khóe miệng lén nở nụ cười nhưng lại bị anh bắt được:
“Đừng cười, sau này sẽ làm cho em khóc.”
Nguyễn Yên: “……”
Người đàn ông cuối cùng cũng thu về ánh mắt sâu thẳm rồi rời khỏi phòng ngủ, Nguyễn Yên chạm vào gương mặt đã nóng bừng lên, cảm thấy Chu Mạnh Ngôn gần đây càng ngày càng không đúng.
Đây vẫn là Chu Mạnh Ngôn mà lúc trước muốn kết hôn với cô đấy sao!
Quả nhiên đàn ông là phải vạch ra xem mới được!
Có điều nhớ lại đêm nay, khoảnh khắc nhìn thấy anh xuất hiện ở trước mặt cô, cô bỗng nhiên phát hiện, hóa ra bản thân đã bắt đầu chậm rãi để ý đến anh.
Bởi vì [Tĩnh Hồ] được hưởng ứng nhiệt tình nên sau đó đoàn phim lại tạm thời bổ sung thêm một vở kịch khác, sau khi kết thúc bốn màn diễn, Trương Tấn nói qua đoạn thời gian này thì sẽ đi đến những nơi khác để lưu diễn.
Nhưng mà trong vài tuần tiếp theo, mọi người trước tiên có thể nghỉ ngơi thật tốt một chút.
Tranh thủ thời gian rảnh rỗi, Nguyễn Yên lại trở về Tô Thành một chuyến để thăm bà ngoại cùng với chú của mình.
Sau khi ở lại hai ngày ngắn ngủi, Nguyễn Yên có ý định trở về Lâm Thành thì nghe thấy Trần Dung Dư nói anh cũng muốn trở về cùng cô.
Nguyễn Yên: “Cậu muốn đi Lâm Thành công tác sao?”
“Không phải.”
“Vâng?”
“Ở lại một đoạn thời gian.”
“Hả hả?”
“Đưa một người bạn gái trở về.”
Nguyễn Yên: ???!
“Cậu nh ỏ ơi, cậu đang muốn thoát khỏi cuộc sống độc thân?!”
“Đến nỗi phải bất ngờ như vậy hay sao?”
Nguyễn Yên mỉm cười rồi nghiêng người về phía trước: “Cậu đã tìm được mục tiêu rồi sao?”
Trần Dung Dư nhìn về phía cô, vài giây sau đôi môi mỏng nhả ra hai chữ: “Đoán xem.”
Cái người này!
Nguyễn Yên chán nản, qua một lúc lại chạy đến trước mặt anh: “Cậu nhất định là đã có mục tiêu rồi có đúng không? Cô gái kia là người có tính cách như thế nào ạ?”
Người đàn ông nhướng đôi mắt đào hoa lên: “Tính cách mà cháu nhất định sẽ thích.”
“Làm sao cậu biết được?”
Người đàn ông liếc nhìn cô vài lần, cuối cùng vươn tay búng vào trán cô: “Sau này đưa đến trước mặt cháu để cho cháu gặp nhé.”
Cô khẽ hừ một tiếng: “Con gái nhà người ta còn không nhất định sẽ thích cậu đâu, cậu lấy đâu ra tự tin như vậy?”
Trần Dung Dư nhếch khóe miệng lên: “Xem thường cậu sao?”
Nguyễn Yên nghẹn cười: “Không có đâu cậu nh ỏ, cháu còn chờ mong cháu có thể gặp được mợ nhỏ của cháu sớm một chút mà.”
Sau khi trở về từ Tô Thành, Trần Dung Dư bắt đầu lo việc riêng của mình, còn Nguyễn Yên thì nhận được cuộc gọi từ bạn cùng phòng, sau khi biết Nguyễn Yên đã phục hồi thị lực thì mời cô đến trường học chơi.
“Cậu nói cậu sẽ bắt đầu vào học kỳ tiếp theo, tất cả bọn mình thì đều đã tốt nghiệp, cậu cũng không trở lại thăm bọn mình, đến lúc đó cậu đi gặp bạn cùng phòng mới của cậu đi, hừ.”
Dương Mộc nói.
Giọng nói của Đậu Quỳnh cùng với Võ Phương Nhã được truyền đến từ trong điện thoại: “Đúng đó Yên Yên, gần đây bọn mình đã viết gần xong luận văn rồi, cậu muốn đến trường học chơi thì hãy tới đây.”
Nguyễn Yên bị các cô ấy làm cho cảm động: “Được rồi, vậy thì mình sẽ trở về.”
“Nhanh tới nào, bọn mình đưa cậu đi happy!”
Vì thế vào lúc ăn tối, Nguyễn Yên nói với Chu Mạnh Ngôn chuyện cô sẽ đi gặp bạn cùng phòng, anh thấy cô vui vẻ như vậy thì cũng đoán được cô đã rất nhớ sinh hoạt ở trường học nên cũng không ngăn cản.
Ngày hôm sau Nguyễn Yên đi đến trường học, gặp được ba người bạn cùng phòng, bốn người đi công viên trò chơi, mãi cho đến buổi tối mới trở về ký túc xá.
Trước đây khi còn đi học, nếu không có lớp vào buổi chiều thứ tư thì bọn họ cũng sẽ đi ra ngoài như thế này.
Bốn người bọn họ ở trong ký túc xá đánh vài ván PUBG, vốn dĩ Nguyễn Yên định về nhà lúc chín giờ nhưng Đậu Quỳnh lại nói: “Tối nay cậu không ở lại sao?”
“Đúng đó nhị ca, cậu tới đây đi dạo phố một chút thì lập tức trở về, không vui chút nào có được hay không, cậu ở lại, đêm nay chúng ta sẽ chơi nhóm bốn người* thật vui vẻ!” Dương Mộc kích động ôm lấy cô giống như một kẻ ngốc: “Chúng ta còn có thể đặt hàng tôm hùm đất!”
*Nguyên văn: 四排 /sìpái/. Đây là map chơi bốn người trong PUBG.
“Nhưng mình không có chỗ để ngủ...”
“Cậu ngủ chung với mình một giường là được rồi!” Dương Mộc nhìn về phía Võ Phương Nhã rồi làm mặt quỷ: “Cậu ngủ với mình hay cùng với Đậu Quỳnh cũng đều được, nhưng mà không thể ngủ cùng với đại ca, chật chội lắm.”
Võ Phương Nhã: “Em gái cậu chứ!”
Cuối cùng Nguyễn Yên thật sự không thắng nổi nhóm bốn người cộng thêm sức hấp dẫn chết người từ tôm hùm đất nên cũng không tính quay về nữa.
Cô đi tới ban công rồi đóng cửa lại sau đó gọi điện thoại qua cho Chu Mạnh Ngôn.
“Mạnh Ngôn ——”
“Mấy giờ rồi sao còn chưa trở về?” Giọng nói dịu dàng ở đầu dây bên kia.
“Chuyện này... Tối nay em muốn ở lại trường học. Em rất nhớ các cô ấy nên muốn ở lại ký túc xá ngủ một đêm.”
Người đàn ông ở đầu dây bên kia im lặng trong vài giây.
Đột nhiên tưởng tượng đến Nguyễn Yên sẽ phải đi học vào học kỳ tới.
Anh bắt đầu ý thức được người vợ mà anh tìm thấy vẫn còn đi học là trải nghiệm như thế nào.
Thấy anh không nói lời nào, Nguyễn Yên biết là anh lưu luyến, rốt cuộc thì cô mới trở về từ Tô Thành không được mấy ngày, cô cười rồi dỗ dành: “Chỉ một đêm thôi, ngày mai sẽ lập tức trở về.”
“Được rồi, em cùng với bạn cùng phòng chơi vui vẻ nhé.”
Anh nói.
“Vâng ạ.”
Sau khi tán gẫu thêm vài câu, Nguyễn Yên ngắt điện thoại rồi đẩy cửa ban công ra, ba người bạn cùng phòng đồng loạt nhìn về phía cô, Dương Mộc trêu chọc: “Ôi ôi ôi, đây rốt cuộc là ngọt ngào của hôn nhân hay là rắc rối của hôn nhân đây hả?”
“……”
Nguyễn Yên đỏ mặt, ngồi xuống chỗ của mình, Dương Mộc nghiêng người lại gần: “Nguyễn Yên, cậu thấy đột nhiên kết hôn là cảm giác như thế nào hả?”
“Có cảm giác……” Nguyễn Yên nhìn lướt qua các cô ấy: “Có cảm giác được người chăm sóc.”
“Mẹ kiếp cơm chó! Dương Mộc, mẹ nó cậu đừng hỏi chứ!”
Cả bốn người cười phá lên, Dương Mộc nói cô ấy muốn xem ảnh chụp của chồng Nguyễn Yên: “Cậu cần phải giấu diếm đến mức như vậy hay sao? Không cho bọn mình xem ảnh chụp thì làm sao ba người bọn mình có thể tán phét được.”
Nguyễn Yên uống một ngụm trà sữa: “Anh ấy trông bình thường thôi...”
“Bình thường như thế nào hả? Có phải một mét tám hay không? Có cơ bụng không? Giọng nói có trầm thấp hay không?”
Nguyễn Yên chột dạ sờ sờ cánh mũi: “Đều không có.”
“Cái này...” Dương Mộc nửa ngày mới nghẹn ra được một câu: “Mình còn cảm thấy hôn nhân này của cậu quá kín tiếng rồi.”
Võ Phương Nhã đi đến, chia sẻ niềm vui với các cô rồi nói với Dương Mộc: “Cậu đủ rồi đấy, cậu có thể treo một cái biểu ngữ ở cửa ký túc xá là Nguyễn Yên đã kết hôn.”
“Ha ha ha ha……”
Buổi tối Nguyễn Yên đi nhóm bốn người với bọn họ từ vương giả vực sâu đến hải đảo rừng nhiệt đới, bốn người còn gọi tôm hùm đất và gà rán, náo loạn đến hơn ba giờ mới đi ngủ.
Ngày hôm sau cả bốn người đều ngủ một giấc đến giữa trưa, sau khi tỉnh dậy, Đậu Quỳnh nói muốn đến trung tâm thương mại xem quần áo mùa hè, Nguyễn Yên nghĩ đi mua sắm cùng với bọn họ, buổi tối về nhà cũng không muộn.
Sau khi cả bốn người trang điểm kỹ càng và thật xinh đẹp xong thì đi ra ngoài.
Sau khi đi mua sắm và ăn tối xong, Dương Mộc đột nhiên nói muốn đi hát ở KTV: “Khoảng thời gian trước mình có một người bạn thân là con trai tặng cho một phiếu thưởng, nếu không sử dụng thì sẽ hết hạn mất!”
“Đi đi đi, ký túc xá bọn mình đã lâu rồi không đi ca hát.”
“Lại đi mua thêm mấy bình rượu Cocktail.”
Vốn dĩ Nguyễn Yên dự định sẽ về nhà, cuối cùng thật sự không thắng nổi lời khuyên từ ba người bọn họ nên đành phải đi cùng với các cô ấy.
Bước vào KTV, Đậu Quỳnh nhìn những đồ trang trí rất sang trọng ở đây: “Cậu cũng rất biết chọn chỗ thật đấy.”
“Không phải đâu.”
Sau khi đặt phòng bao xong thì bốn người ngồi ở trên ghế sô pha, Võ Phương Nhã mở rượu ra, Dương Mộc cùng với Đậu Quỳnh đi chọn bài hát.
Mọi người cùng ca hát và vui đùa với nhau.
Nguyễn Yên uống rượu Cocktail, cũng say mê theo các cô ấy.
Khi Chu Mạnh Ngôn gửi cho cô tin nhắn đầu tiên, cô nói sẽ trở về lúc chín giờ.
Lần thứ hai gửi tin nhắn cho cô thì cô nói sẽ lập tức trở về.
Khi cô hát xong bài cuối rồi muốn bỏ chạy thì ba người đã kéo cô lại rồi “đau khổ cầu xin”: “Nhị ca à, tối nay ở lại đây vui vẻ ca hát đi mà, ngày mai cậu hãy trở về, cậu đi rồi bọn mình sẽ nhớ cậu đến không muốn ca hát nữa.“
Nguyễn Yên dở khóc dở cười: “Nhưng mình thật sự phải trở về...”
“Trọng sắc khinh bạn!” Dương Mộc bẹp miệng.
“Yên Yên, cậu nói xem thời gian cậu sẽ ở bên chồng của cậu là bao lâu, ở bên bọn mình thời gian còn bao lâu nữa hả? Ký túc xá của chúng ta đã không giống như bây giờ từ rất lâu rồi huhuhu...”
Cuối cùng giữa bạn cùng phòng và Chu Mạnh Ngôn, Nguyễn Yên lựa chọn bạn cùng phòng.
Đừng hỏi, có hỏi thì chính là đàn ông sẽ không quan trọng bằng chị em.
Nhưng mà bây giờ cô đang rối rắm nên nói với Chu Mạnh Ngôn như thế nào.
Cô cũng không thể nói với anh rằng cô muốn ở KTV ca hát suốt một đêm đúng không? Hơn nữa bây giờ cô đã uống rượu.
Ước chừng anh sẽ trực tiếp chạy thẳng đến đây.
Nguyễn Yên đi ra khỏi phòng bao rồi tìm một nơi yên tĩnh, cô gọi điện thoại qua bên kia, sau vài giây thì bên kia bắt máy, giọng nói trầm thấp của người đàn ông truyền đến: “Yên nhi.”
“Vâng ạ……”
Anh nở nụ cười rồi hỏi bằng một cách cưng chiều: “Chơi đủ rồi sao?”
Nguyễn Yên chột dạ nhìn mũi chân của mình: “Mạnh Ngôn, tối nay có lẽ em không trở về được.”
Tiếng thở ở đầu dây bên kia ngừng lại.
“Tại sao?”
“Vừa rồi em quên nhìn thời gian, ký túc xá của bọn em có gác cổng, nếu lúc này em xuống lầu thì sẽ phải đi đăng ký... Nếu bị quản lý phát hiện em ở lại ký túc xá thì em sẽ bị phạt.”
Nhưng thật ra trường học cực kỳ thoáng đối với sinh viên năm tư bọn họ.
Nguyễn Yên căng thẳng làm cho gương mặt của mình đỏ bừng.
Sau một lúc lâu, người đàn ông mới thấp giọng nói: “Cho nên tối nay em cũng không thể trở lại sao?”
“Ừm... Ngày mai em nhất định sẽ trở về.”
“Được rồi, không sao đâu.”
Chu Mạnh Ngôn dịu dàng dặn dò: “Vậy thì tối nay hãy đi ngủ sớm một chút, đừng thức khuya nhé.”
“Vâng ạ.”
Sau khi ngắt điện thoại, cô mừng thầm trong lòng sau đó đi trở về phòng bao, không thấy được người đàn ông đang đứng trước hành lang.
Đằng Hằng cất điện thoại đi, vừa mới ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Nguyễn Yên đang chạy chầm chậm vào một phòng bao.
Hắn ngừng tầm mắt lại, có một người bạn đi theo bên cạnh, khi đi ngang qua phòng bao mà Nguyễn Yên đã bước vào thì nghe được bên trong truyền đến giọng nói kích động: “Ôi party vui vẻ hãy cùng mình nhảy lên nào! Hãy để cho mình nhìn thấy tiếng thét chói tai của các cậu!”
Đằng Hằng khẽ cười, vài giây sau lấy điện thoại ra rồi nhìn thời gian, cuối cùng nghĩ một chút sau đó gọi điện qua cho Chu Mạnh Ngôn.
“Người anh em, cậu đang ở đâu?”
Giọng nói của người đàn ông lạnh lùng: “Có chuyện gì?”
“Cậu nói trước là cậu đang ở đâu đã.”
“Ở nhà, không rảnh.”
Đằng Hằng kinh ngạc: “Cậu đang ở nhà sao?”
“Làm sao vậy?”
Đằng Hằng mỉm cười rồi khẽ ho hai tiếng, cuối cùng chậm rãi nói:
“Không có gì.”
“Vợ của cậu tối nay đang rất là vui vẻ đấy.”
Vì không cần phải về nhà nên Nguyễn Yên đã hát cùng với bọn họ.
Mười giờ rưỡi, ba người kia đều mệt mỏi, Nguyễn Yên có chút hưng phấn cầm lấy micro đứng trước mặt ba người: “Đến lượt mình, mình sẽ hát cho các cậu một bài!”
“Tới luôn tới luôn! Nhị ca hát một bài đi! Hát một bài!”
Nguyễn Yên chọn một bài hát tên là [Ký ức màu hồng phấn], khi cô hát lên, ba người cười đến lăn lộn ở trên ghế sô pha: “Có hương vị đấy!”
Trong phòng bao tràn đầy náo nhiệt, bốn người cũng không nghe được tiếng gõ cửa của người phục vụ.
Ngay sau đó cửa phòng bao bị đẩy ra, Nguyễn Yên đang lắc lư từ bên trái sang bên phải theo bài hát, hát đến vô cùng vui vẻ:
“Mùa hè mùa hè lặng lẽ trôi qua, để lại những bí mật nho nhỏ, day dứt tận đáy lòng, không thể nói cho anh ——”
Nguyễn Yên đang ca hát, khi quay đầu lại nhìn thấy thân hình cao lớn của người đàn ông đang đứng phía sau người phục vụ, cô đột nhiên ngây người, lời bài hát tiếp theo bị mắc kẹt trong cổ họng.
Chu Mạnh Ngôn mặc áo sơ mi đen đứng ở cửa phòng bao, một tay đút trong túi quần, cười như không cười nhìn về phía cô:
“Bí mật nhỏ gì thế?”
“……”
💬 Bình luận chương