CHƯƠNG 30: NAM CHÍNH SỞ HÀN
Ăn sạch thức ăn trên bàn, một mình một người uống hết một chai rượu vang đỏ, Ngô Hạo Thiên động tác tao nhã lấy khăn ăn lau miệng. "Cám ơn cậu đã nhiệt tình mời, bữa tối này tôi rất hài lòng."
Nghe xong, Âu Dương Húc nhướng mắt. Hài lòng, hài lòng cái rắm, ăn chết anh luôn đi cái tên hỗn đản!
"Phục vụ, tính tiền!" Tuy rằng trong lòng nhỏ máu nhưng Âu Dương Húc vẫn vẫy tay gọi phục vụ tới.
"Hai vị tiên sinh, hóa đơn của hai người đã được khách ở bàn số 3 thanh toán rồi." Phục vụ đi về phía bên này khom lưng 90 độ cung kính trả lời.
"Ồ!" Âu Dương Húc gật đầu nhìn về phía bàn số 3, nhìn thấy bàn số 3 có một nam một nữ ngồi nhưng nhìn qua nhìn lại cũng không phải người mà nguyên chủ từng quen biết.
"Bạn của anh à?" Âu Dương Húc nhìn nam nhân đối diện mình.
"Ừ, bạn học cùng trường quân đội!" Ngô Hạo Thiên gật đầu tỏ vẻ mình quen biết hai người kia.
"Anh Hạo Thiên, đã lâu không thấy!" Nhìn thấy Ngô Hạo Thiên cùng Âu Dương Húc đều nhìn về phía mình, nam nhân ăn mặc một thân tây trang phẳng phiu đứng dậy, đi tới bàn của Âu Dương Húc.
"Sở Hàn, cậu tới Hải Thành lúc nào vậy, sao lại không nói với tôi một tiếng?" Ngô Hạo Thiên chủ động bắt chuyện cùng với đối phương.
Sở Hàn? Hắn là Sở Hàn, nam chính Sở Hàn?
Đúng rồi, bây giờ cách mạt thế còn có ba tháng, không phải lúc này Sở Hàn tới Hải Thành thăm ông ngoại đang bệnh sao, sau đó ở bệnh viện trung tâm thành phố tình cờ gặp nữ chủ Hoàng Y Y sao?
Ha ha ha, hiện giờ Hoàng Y Y cũng không phải là thực tập sinh ở bệnh viện trung tâm thành phố. Nói như vậy nếu muốn tình cờ gặp gỡ vị nam chủ này cũng không quá dễ dàng đi?
Bất quá để đề phòng vạn nhất, vẫn cứ nên thuê thám tử có thể mượn sức thì không phải với chúng ta cũng có lợi rất lớn hay sao?"
"Ha ha ha, bàn tính nhỏ của em đánh chuẩn thật đó, không làm kinh doanh thật đáng tiếc!" Nhìn em trai mình, Sở Nguyệt cười khích lệ.
"Không phải còn có chị sao? Chúng ta một người kinh doanh, một người trong quân đội, không tốt à?" Sở Hàn nghiêng đầu nhìn chị mình cười nói.
"Tốt, dĩ nhiên tốt rồi. Chờ em trai chị sau này trở thành tướng quân, như vậy thì việc làm ăn của Sở gia sẽ càng có thể làm lớn hơn nữa!"
Sở Hàn nghe được lời này nhẹ nhàng cong lên khóe miệng. Một ngày nào đó, hắn sẽ làm cho Sở gia cũng giống như Ngô gia hùng bá một phương!
"Em trai, tên nhóc đi theo Ngô Hạo Thiên cùng ăn cơm là ai? Em có quen biết không?" Sở Nguyệt nhìn chằm chằm Sở Hàn, nghiêm túc hỏi.
"Chưa thấy qua, chắc là tình nhân nhỏ của Ngô Hạo Thiên đi?"
Có thể hẹn hò ở nơi này, Sở Hàn theo lý tự nhiên sẽ cho rằng Âu Dương Húc là tình nhân của Ngô Hạo Thiên rồi!
"Không biết tại sao, cậu ta cho chị cảm giác thật không tốt, rất không tốt. Lúc cậu ta đi ngang qua chị, tim chị rất không thoải mái!" Sở Nguyệt nói đên đây thì mày liễu xinh đẹp nhăn lại.
"Chị, chị có phải cảm giác được cái gì không?"
Sở Nguyệt từ nhỏ tới lớn có một loại năng lực đặc biệt, có thể cảm giác được một ít sự việc nguy hiểm sắp phát sinh.
"Chị cũng không biết, nhưng mà cậu ta cho chị cảm giác không tốt, chị nghĩ người này có khả năng sẽ gây bất lợi với Sở gia chúng ta!" Nói đến đây, hai hàng lông mày Sở Nguyệt nhíu chặt.
"Chị đừng lo, em lập tức tìm người điều tra cậu ta!" Sở Hàn nghe chị hắn nói vậy, sắc mặt cũng nghiêm túc lên.
"Ừ!" Sở Nguyệt gật đầu tỏ vẻ tán đồng.
END CHƯƠNG 30.
💬 Bình luận chương