CHƯƠNG 92: TANG THI TÀNG HÌNH
Buổi sáng tám giờ, đoàn năm chiếc xe của Ngô Hạo Thiên đúng giờ rời khỏi căn cứ an toàn.
Âu Dương Húc ngồi ở trong xe không khỏi cong lên khóe miệng. "Phía sau có cái đuôi."
Không ngờ nhanh như thế mà đã đuổi tới đây liền rồi, xem ra động tác của tên Hoàng béo này cũng nhanh lắm.
"Bao nhiêu người?" Ngô Hạo Thiên nhìn cậu hỏi.
"Tám người đều có mang súng, chạy một chiếc minibus cà tàng." Khóe miệng Âu Dương Húc ngậm ý cười nói tình huống của đối phương cho Ngô Hạo Thiên biết.
"Xem ra tên Hoàng béo này nóng lòng thật đấy!" Ngô Hạo Thiên nhịn không được châm biếm.
Tám người, rõ ràng là được sai đến đây để giám sát!
"Thiết Minh, quẹo qua hướng Đông, dẫn bọn chúng tới quảng trường nhỏ ở phía trước đi." Âu Dương Húc chỉ huy.
"Đã biết!" Thiết Minh gật đầu đánh cua một cái quẹo qua trái, chiếc xe trực tiếp chạy về hướng quảng trường nhỏ.
Xe vừa chạy đến quảng trường, mọi người lập tức xuống xe, toàn bộ người đều trốn ra phía sau năm chiếc xe.
"Sao lại thế này?" Nhìn thấy đoàn xe phía trước đột nhiên ngừng lại, chiếc minibus chạy theo đuôi có chút buồn bực, còn chưa đợi bọn chúng phản ứng lại thì Ngô Hạo Thiên đã ra tay mở màn trước.
"Đoàng..." Phát súng thứ nhất là do Ngô Hạo Thiên bắn, trực tiếp bạo lốp xe của đối phương.
"Kéttt kéttt..." Chiếc minibus cà tàng xoay một vòng rồi lật nghiêng cả xe ở phía bên đường.
"Đội một cánh trái, đội hai cánh phải! Đội ba hỗ trợ." Ngô Hạo Thiên liếc nhìn Vương Quân và Lưu Chí Siêu hạ lệnh.
"Đi!" Lưu Chí Siêu mang theo người trong đội ngũ xông ra ngoài.
"Bọn mày..." Khó khăn bò ra từ trong xe xong, tám người liền phát hiện bọn chúng đã bị người ta vây xung quanh rồi.
"Đừng nhúc nhích!" Vương Quân thấy một tên tóc vàng đang muốn lấy súng ra liền bắn một phát cảnh cáo gã.
"Đừng đừng đừng, có chuyện gì từ từ nói, là Hoàng béo, là Hoàng béo kêu chúng tôi đúng như vậy thì sau này không còn sợ tang thi cấp một nữa rồi!
"Phải, đã lên cấp một, chỉ là độc của tang thi cấp một rất mạnh nên nếu thật sự bị cắn hay bị cào trúng thì khi được chữa trị sẽ đau đớn thống khổ hơn so với sơ cấp nhiều." Âu Dương Húc nhìn về phía Trương Minh.
Mặc dù cậu đã cố gắng trị cho Trương Minh sớm nhất có thể nhưng sự đau đớn của Trương Minh không thua kém gì so với ngày mà Vương Quân chịu phải!
"Chính xác rất đau đó." Khuôn mặt Trương Minh tái nhợt được đồng đội dìu lên, cậu ta khẽ gật đầu xác nhận đúng như những gì Âu Dương Húc nói.
"Ha ha ha, đau còn tốt hơn nhiều so với việc bị biến thành tang thi!" Vương Quân vui vẻ cười hắc hắc.
So với việc biến thành tang thi, trở thành một con quái vật sống không bằng chết thì sự đau đớn đó có là gì chứ?
"Được rồi, Vương Quân dẫn theo anh em đội một đi đào ba viên tinh hạch đi, đội ba bảo vệ Trương Minh về xe nghỉ ngơi."
"Rõ!" Nhận được lệnh của Ngô Hạo Thiên, Thiết Minh và Chu Hiểu Huy liền đỡ Trương Minh đi ra ngoài tiệm bánh bao.
Tuy rằng Trương Minh gặp đại nạn không chết nhưng vết thương cũng không hề nhẹ, không nói tới việc cậu ta bị tang thi cắn xuống một khối thịt rồi sau đó còn bị Âu Dương Húc cắt đi rất nhiều thịt thối rữa lại bị chảy nhiều máu như thế, dù người có làm bằng sắt đi nữa thì cũng ăn không tiêu.
Sau khi thu được năm viên tinh hạch, mọi người lên xe tiếp tục chạy theo hướng Đông, bắt đầu tìm kiếm mục tiêu kế tiếp...
END CHƯƠNG 92.
💬 Bình luận chương