Nếu là người khác nằm mơ như vậy thì cùng lắm cảm thấy đó là điềm xấu chút thôi, nhưng Khương Mật thì lại phản ứng lớn hơn nhiều. Từ sáng sớm, nàng đã thấy tinh thần hoảng hốt, làm việc gì cũng không được nhanh nhẹn tháo vát như ngày thường, thậm chí suýt chút nữa còn làm hỏng cả bữa sáng.
Ngô thi nhận ra sự bất thường của nàng, song bà vẫn nhịn không nói. Nhưng sự việc chẳng những không tốt hơn mà ngày càng tệ đi. Đến buổi chiều, bà lại để ý nàng, nói là hoảng loạn cũng không quá. Từ trong phòng, Ngô thi nhìn qua khe cửa hẹp thấy nàng đi đi lại lại trong tây phòng (phòng phía tây), chân mày nhăn lại, trên mặt viết rõ ràng hai chữ lo âu. Nàng giữ nguyên trạng thái như vậy một lúc, sau khi đi đi lại lại vài vòng thì như đã hạ quyết tâm đi sang bên này.
Ngô thi ngồi xổm nhìn lén nàng nửa ngày, lúc này muốn trốn cũng không kịp nên bà dứt khoát không trốn mà ra mở cửa nói:
“Hôm nay con làm sao thế? Ban ngày ban mặt là cứ trốn trong phòng làm gì? Giờ lại định đi đâu?”
Vốn cho rằng nàng sẽ chột dạ, ai ngờ hai mắt Khương Mật sáng lên, nàng chạy nhanh hai bước đến bên cạnh Ngô thi nói:
“Có chuyện, con muốn bàn với mẹ.” Giờ đến lượt Ngô thị hoang mang rồi.
Bà nhíu mày hỏi: “Chuyện gì?”
“Mẹ, người vào trong, vào phòng rồi nói.”
Ngô thi theo nàng vào phòng phía tây, ánh mắt bà như nói có việc gì thì nói mau. Khương Mật ổn định tinh thần nói:
“Hôm qua con nằm mơ.” Nằm mơ? Màn mở đầu này càng khiến cho Ngô thị mơ hồ hơn. Bà thuận miệng hỏi nàng mơ thấy gì.
Khương Mật nói nhỏ:
“Con mơ thấy Tam Lang … trước khi về nhà nghỉ thì đi đến cửa hàng sách, nửa đường bị người ta đánh, thấy… thấy chàng bị khiêng về.”
Còn hơn hai mươi ngày nữa là học chính đại nhân sẽ đến tổ chức kỳ thi Viện ở châu này. Vệ Thành đã hạ quyết tâm năm nay nhất định phải đỗ tú tài. Thời điểm mấu chốt như thế này mà Khương Mật lại nói những lời xui xẻo như vậy thì chắc chắn sẽ bị ăn mắng, nhưng nàng lại chẳng để tâm đến việc ấy.
Tất nhiên là Ngô thi rất tức giận, định quát to vào lỗ tai nàng thì Khương Mật vội nắm lấy cánh tay bà rồi nói:
“Mẹ, người nghe con nói xong đã, không phải là con cố ý nói những lời này để Tam Lang gặp xui xẻo, mà là con sợ. Hoàn cảnh nhà mẹ con người cũng biết rồi, mẹ ruột con bị bệnh nên mất sớm, trước khi bà ấy ra đi con đã nằm mơ thấy. Khi cha con chuẩn bị cưới mẹ kế, con cũng mơ thấy. Lúc đầu con cũng không để tâm mấy, chỉ cho rằng ban ngày nghĩ gì thì đêm nằm mơ thấy vậy. Nhưng cứ lặp đi lặp lại mấy lần như vậy, con đoán là ông trời thương xót con mệnh khổ nên mỗi lần trước khi con gặp nạn đều báo mộng…”
Khương Mật còn chưa nói xong thì Ngô thi đã gấp gáp nói:
“Con có gạt ta không?”
“Nương, người nghĩ lại xem, con đã gả cho Tam Lang rồi, chẳng lẽ con lại không mong chàng đỗ đạt công danh? Con cũng giống như người, mong Tam Lang đỗ đạt cao, làm sao có thể nói những lời lừa dối như vậy khiến người tức giận chứ?”
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
Bây giờ đến lượt Ngô thi sốt ruột. Bà nghĩ đến những lời nói và cử chỉ hàng ngày của tam tức phụ (con dâu thứ ba) đã tin hơn nửa, lại nhớ đến những lời nàng vừa nói, nói rằng trước khi Tam Lang về nhà bị người ta đánh chảy máu rồi được khiêng trở về. Như vậy không phải là còn nghiêm trọng hơn hai năm trước ư? Năm nay còn hi vọng không? Chẳng những hết hi vọng mà còn bị thương nặng ảnh hưởng đến gân cốt, phải dưỡng thương những mấy tháng cơ.
Phải làm sao bây giờ?
Sau khi hiểu rõ nguyên nhân, người đi đi lại lại đổi thành Ngô thị.
Thấy bà như vậy, Khương Mật vội kéo bà lại:
“Mẹ, người đừng gấp, con nhớ là ở trong mộng thấy trước khi về nghỉ, Tam Lang đem sách đã , con đã hẹn với chưởng quỹ là hôm nay sẽ đến, người bất tín thì không thể tồn tại.”
Chưởng quỹ: ông chủ cửa hàng, chủ hiệu buôn
Nói hay lắm?
“Vậy mẹ đi với con, trước khi ra khỏi cửa vợ con đã dặn đi dặn lại là mẹ phải trông coi con thật kỹ.”
Trong lòng Vệ Thành ngọt như mía lùi, chàng cũng không phản đối nữa mà cùng Ngô thị đi đến nơi náo nhiệt trên trấn. Kết quả là vừa mới đi được nửa đường thì gặp mấy người cùng đi từ trường tư thục ra đang vội vàng chạy lại.
Cản lại để hỏi mới biết, hình như học trò họ Tăng đi cùng họ nợ tiền người ta. Vừa rồi có người chặn đường đòi nợ, người này còn chưa bị đánh nên trong lúc hỗn loạn đã chạy về trường báo tin. Người nói được hai ba câu đã chạy đi xa, Vệ Thành nghe thấy cũng nhíu mày nghĩ rằng dù sao cũng là bạn đồng môn gặp nạn, đang phân vân có nên chạy đến xem một chút, hoặc là chạy đi mời đại phu thì chàng đã bị Ngô thi kéo lại.
“Không được đi! Con không được đi đến gần chỗ đó, có nghe thấy không?”
“Thiếu nợ phải trả là đạo lý hiển nhiên. Hắn ta không trả nợ bị người ta chặn lại thì dù có kiện lên nha môn cũng là hắn ta vô lý.”
Vệ Thành thở dài:
“Dù sao cũng là bạn đồng môn, về tình về lý thì đều nên đi tới xem sao. Nếu tình hình nghiêm trọng thì ít nhất cũng giúp huynh ấy mời đại phu tới.”
Lúc này Ngô thi lại càng nắm chặt hơn.
Không được! Nhất định không được!
Nếu cậu ta bị thương vì lý do khác thì giúp cậu ta mời đại phu cũng chẳng sao, nhưng cậu ta lại thiếu nợ không trả nổi, vậy nếu cậu ta không trả được tiền khám bệnh và tiền thuốc thì ai trả? Không có người trả tiền mời đại phu? Thế thì giúp cậu ta mời đại phu chẳng phải là dẫn đến tai họa ư.
“Chẳng phải là đã có người đi tìm người hỗ trợ rồi ư? Con đừng quan tâm đến việc này, chúng ta đi đường vòng. Tam lang, con đừng trách mẹ nhẫn tâm, con quên là vợ con đã nằm mơ rồi sao? Ông trời báo mộng là vì thương con hai năm trước bị lỡ kỳ thi Viện nên đặc biệt báo trước để con phòng tránh mà con còn đi tới phía trước. Con muốn nương lo lắng đến chết à.”
Người xưa có câu châu chấu đá xe cũng không sai, làm con tất nhiên chẳng thể lay chuyển được mẹ.
Ngô thi nghĩ thầm không nhờ người khác mà tự bà đi chuyến này là quá đúng rồi.
May là bà đến.
Nếu không thì chẳng phải là hối hận chết đi được?
Nghĩ lại tới những gì Khương Mật miêu tả trong mơ, lưng Ngô thi đổ mồ hôi lạnh, chân cũng mềm nhũn.
💬 Bình luận chương