Bây giờ thế giới của Đàm Tiểu Hữu rất đơn giản, chính là thầy giáo thân thiết ôm ôm l**m l**m. Cậu bị chọc tức, đương nhiên sẽ phải an ủi, cách an ủi là hôn một cái.
Đôi môi của Liên Trạm đụng đụng lên mặt cậu, chỉ cảm thấy gương mặt này mềm mại bất ngờ… Đàm Tiểu Hữu lại không vui, lầm bầm nói: “Không phải hôn ở đây.”
Cậu nâng khuôn mặt nhỏ lên ôm cổ Liên Trạm, hôn lên, đầu lưỡi chủ động nhiệt tình vừa l**m vừa quấn, trong cổ họng còn phát ra âm thanh rất nhỏ, giống đang kêu meo meo.
Hoàn toàn khác biệt với Đàm Tiểu Hữu xù lông.
Trong nháy mắt Liên Trạm vậy mà có một chút không bỏ được cậu. Ngọt ngào quá mức, cho dù là người có ý chí sắt đá cũng phải lộ vẻ xúc động.
Nhưng Đàm Tiểu Hữu lại biến thành như vậy… ngoại trừ cậu tìm đường chết ý, chỉ có thể nhỏ giọng lẩm bẩm: “Thầy lén lút chạy mất tiêu, nếu không cần em nữa, phải làm sao…”
“Tôi sẽ không lén chạy đi.”
“Nhưng rõ ràng thầy muốn đưa em cho người khác… ghét những người khác ngoài thầy!”
Sắc mặt Liên Trạm thay đổi, cuối cùng hơi hơi cúi người xuống. Hắn cao hơn Đàm Tiểu Hữu một cái đầu, khom lưng xuống hai người vừa vặn có thể nhìn thẳng vào mắt nhau, sờ sờ cái đầu xù xì của cậu, nói: “Tôi sẽ không giao cậu cho người khác nữa…” Hắn dừng một lát, tăng thêm một câu, “Trừ khi chính cậu muốn rời đi.”
“Em vĩnh viễn muốn ở bên thầy!” Đàm Tiểu Hữu lập tức lớn tiếng tuyên bố, nắm tay Liên Trạm, ánh mắt tha thiết, “Thầy ngoéo tay với em, chúng ta hẹn xong!”
Rõ ràng chỉ cần mình thu hồi yêu lực, hứa hẹn này có lẽ sẽ lập tức bị phá vỡ, Liên Trạm lại không nói câu nào, duỗi ngón út ra, móc lại với cậu, rất ngây thơ đưa ra giao ước.
💬 Bình luận chương