Khi bé cúc đã dễ dàng ngốn được ba ngón tay thì người Hoắc Vãn cũng bắt đầu mềm nhũn, nhất là lúc tuyến tiền liệt bị ngón tay giày xéo, kh*** c*m ập xuống làm cho Hoắc Vãn suýt thì kêu thành lời.
Hạ Xuyên nhẹ nhàng rút tay ra, rồi lại chọc vào vị trí có thể k*ch th*ch phản ứng của Hoắc Vãn nhất, "Cục cưng bót quá, mới ba ngón đã kẹt cứng rồi."
"Rồi anh còn muốn mấy ngón, sao anh không nhét cả mười ngón nhà anh vào đi, anh bị thần kinh hả!"
Hạ Xuyên bị mắng mà sửng sốt, bật cười: "Cục cưng hôm nay chịu nói nhiều rồi."
"Tôi không động được thì chẳng lẽ bắt tôi câm luôn không được nói?!" Hoắc Vãn nghiến răng nghiến lợi.
Cáu thật sự, rõ ràng bị c**ng b*c mà lúc nào cũng làm như tán tỉnh nhau không bằng.
"Được nói, em càng nói nhiều càng tuyệt, đừng chuyện gì cũng giấu trong lòng cả ngày."
Cậu chủ nhỏ gỡ bỏ lớp vỏ ngụy trang hờ hững bên ngoài và để lộ ra tính cách chân thật nhất, "Tôi cứ giấu đấy, tôi chẳng nói đấy!"
Rống lên xong Hoắc Vãn mới muộn màng nhận thấy sai sai, cậu chất vấn: "Sao anh biết tôi giấu trong lòng cả ngày? Anh hiểu tôi rất rõ?"
"Ừm..." Hạ Xuyên ngân dài âm cuối, "Cực ~ là ~ rõ ~"
Mặc dù Hoắc Vãn đã từng nghĩ đến chuyện này, nhưng khi nghe chính miệng đối phương thừa nhận cậu vẫn không nhịn được mà dựng tóc gáy.
Mình không nhận ra gã, nhưng gã lại quen biết mình, nghĩa là gã vẫn luôn c*c kh*** vẫn ám quẻ cơ thể cậu như vậy thì có khi...!bị c**ng b*c cũng không sao, bị bỏ thuốc cũng không sao, chỉ cần có thể lấp trọn chính mình...
"Nghĩ gì thế?" Người đàn ông cắn d** tai cậu.
Hoắc Vãn hoàn hồn, sau đó lập tức lấy làm kinh hãi với suy nghĩ vừa rồi, cậu nhíu mày mạnh miệng: "Nghĩ bao giờ anh chết."
"Cục cưng, em nói vậy anh sẽ đau lòng." Hạ Xuyên gảy gảy đầu v* anh đào của Hoắc Vãn, "Em hôn anh một cái anh mới tha thứ cho em."
"Ha, mơ đẹp...!ưm...!đừng bóp..."
Hạ Xuyên hừ lạnh, giọng có phần đá thúng đụng nia: "Được thôi."
Hoắc Vãn nghe là biết không phải điềm lành, y như dự đoán, còn chưa giãy giụa được cái nào thì cơ thể đã bị bế phốc lên không, đổi sang tư thế khác.
Lần này Hạ Xuyên bắt cậu làm tư thế mèo cái động đực, quỳ rạp xuống giường mông chổng lên cao, sẵn sàng cho người đằng sau tiến sâu vào.
Nhưng Hạ Xuyên cũng chẳng tiến vào, hắn quan sát cửa sau đỏ tươi đã bị đục cho không khép nổi, để lộ một cái lỗ nhỏ tròn xoe, vừa đủ cho một ngón tay thọc vào của Hoắc Vãn.
Như bị dụ dỗ, Hạ Xuyên nuốt nước miếng rồi cúi người cắn mông cậu, sau đó lại ghé sát bé hoa cúc mà nhẹ nhàng hôn xuống, lưỡi hắn vừa thò ra, Hoắc Vãn đã kinh hãi rụt mông về và liều chết bò về phía trước.
"b**n th**! Anh bệnh à!" Hoắc Vãn vừa ré lên vừa vội vàng túm chăn che người, mồ hôi vô hình toát đầy trên trán, mắt cũng đỏ bừng hết cả.
Hạ Xuyên gãi mũi, "Gì đến nỗi."
"Anh không thấy bẩn à, sao anh có thể..." Hoắc Vãn chui vào chăn, chèn kín mấy góc chăn, "Anh đáng ghét quá đáng!"
Hạ Xuyên lột một góc chăn ra rồi cũng chui vào.
Hai người người cùng rúc trong chăn, hắn đè Hoắc Vãn dưới thân, cắm thẳng vào âm đ*o mà giã ác liệt, giã đến khi Hoắc Vãn hết giận thì thôi.
Xếp hình trong chăn nóng như cái lò, vậy mà không ai kêu ca đòi ra ngoài cả.
Hoắc Vãn bị đè xuống mà hôn, không khí ngột ngạt làm cậu tâm trí cậu mơ hồ, trong lúc mê man cậu lại bắt đầu nhiệt tình phối hợp, chân ngoắc vào eo hắn, r*n r* tràn qua môi.
Cậu nghe loáng thoáng tiếng nước mập mờ và cảm nhận được hơi thở nóng hập của đối phương ngay trên đầu mũi.
Mình người đàn ông có mùi thực vật khoan khoái, Hoắc Vãn ngửi phát mê, nước mắt và mồ hôi cùng ứa ra nhễ nhại.
"Ư...!hưm..." Hoắc Vãn nghển cổ, "Đừng...!a...!chậm đã..."
Hạ Xuyên nghe vậy không chỉ không chậm lại mà trái lại còn nhanh và sâu hơn, "Chồng bắn vào được không, cục cưng, trả lời anh."
"Không...!không được!"
Hạ Xuyên toát ra khí chất không thể chối từ, "Nói lại."
"Chậm chút...!không chịu được rồi...!a a..." Hoắc Vãn co quắp những ngón chân, cổ tay bị người đàn ông ghì chặt, cậu thật sự không chịu nổi nữa, tận cùng của khoái lạc cũng là đau đớn.
Người đàn ông như biến thành một kẻ hoàn toàn khác, lời nói hắn phát ra kéo theo khí thế ngoan cường, "Anh bảo là, nói lại."
"Bắn...!được...!được bắn vào...!ưm..."
Người đàn ông nhếch miệng: "Gọi chồng."
"Chồng..."
"Gọi nữa."
"Anh đừng có mà quá đáng!"
Hạ Xuyên cắm một cú thật sâu: "Gọi."
"Anh!" Đôi gò má Hoắc Vãn đã ửng hồng, cuối cùng cậu quay đầu khuất phục, "Chồng..."
Hạ Xuyên ôm eo cậu, thủ thỉ, "Lúc này mới ngoan."
Làm lâu vậy cũng nên bắn rồi, Hạ Xuyên không cố nhẫn nhịn, hắn tấp mấy chục phát nữa rồi bắn vào trong cơ thể Hoắc Vãn.
t*nh d*ch rót đầy cứ như phủ lên tường thịt một lớp sơn màu trắng.
Bướm dâm ch** n**c xè xè, Hoắc Vãn cũng bị kéo l*n đ*nh theo hắn.
Hạ Xuyên hôn cổ Hoắc Vãn, mà Hoắc Vãn cũng rúc vào lòng Hạ Xuyên th* d*c.
Sau đó Hạ Xuyên vén chăn ra thông khí cho hai người, nhịp thở cả hai như hòa làm một.
Hoắc Vãn nhắm mắt, cứ thi thoảng âm đ*o lại co giật một cái làm Hạ Xuyên chẳng nỡ rút ra.
Hắn ôm hôn người ta thắm thiết một hôi rồi muốn làm thêm ca hai nữa.
Nhưng hắn vừa bắt đầu động thân, Hoắc Vãn đã nức nở xin tha bằng cặp mắt hồng hồng như con thỏ nhỏ, thế là Hạ Xuyên không đành lòng giày vò cậu.
"Vậy thì đi ngâm mình tí nhé?"
Hoắc Vãn gật đầu, ngoan ngoãn để hắn bế lên.
Có thể thấy cậu đã mệt mỏi thật rồi, thậm chí còn chẳng có sức chửi người luôn nữa.
"Anh còn đến không..." Hoắc Vãn mơ màng ngâm mình trong bồn tắm.
Hạ Xuyên ôm cậu sau lưng: "Đến."
Hoắc Vãn nhắm mắt không tỏ thái độ gì, chẳng qua miệng vẫn lẩm bẩm một câu rời rạc: "Đừng có đến, nếu không là tôi không bỏ qua đâu..."
Hạ Xuyên nghe được rõ ràng.
Hắn mỉm cười nói, "Vậy ư."
Hắn cũng muốn xem xem cậu chủ nhỏ này đây sẽ không bỏ qua cho hắn thế nào.
Tác giả có lời:
Hoắc Vãn: Tôi có tuyệt chiêu! ᕦ (ò_óˇ) ᕤ.
💬 Bình luận chương