Cơn bão dữ liệu vần vũ trên đầu, từng luồng sáng rực rỡ cuộn trào, kéo theo những dòng ký hiệu chạy loạn khắp không gian. Lâm Đan đứng giữa đấu trường, cây quyền trượng ánh lên sắc bạc lạnh lẽo, mắt dõi theo từng chuyển động của kẻ đối diện. Không khí đặc quánh sự căng thẳng, từng tiếng tích tắc của hệ thống như nhấn chìm mọi người vào vùng giao nhau giữa tin tưởng và ngờ vực.
Vũ Hạo tiến lên trước, bóng áo choàng đen quét nhẹ mặt đất, nụ cười nhếch lạnh lẽo. Hắn liếc nhìn từng người trong nhóm Lâm Đan, ánh mắt dừng lại lâu hơn trên Tô Kỳ. Sau lưng, Hứa Phi lạnh lùng kiểm tra bảng kỹ năng, còn Lục Dương vẫn im lặng, hai tay khoanh lại, thần sắc khó dò.
Một giọng nói vang lên từ Genesis, trầm trầm, vô cảm: [Trận chiến định đoạt sẽ bắt đầu trong 30 giây. Hãy lựa chọn vị trí và đồng minh của mình.]
Tô Kỳ chợt siết chặt chủy thủ, mắt liếc về phía Lâm Đan rồi lại nhìn sang Vũ Hạo. Đôi môi cô mím lại, cơn băn khoăn rõ ràng hiện lên trong ánh mắt. Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng tim đập dồn dập hòa vào nhịp đếm lặng lẽ của hệ thống.
Vũ Hạo đột ngột phá tan bầu không khí, giọng nói trầm thấp, ngọt ngào một cách kỳ lạ:
– Kỳ, em thật sự muốn phí hoài tài năng ở nhóm này sao? Ở bên họ, em chỉ là cái bóng. Gia nhập cùng anh, anh sẽ cho em thứ em luôn khát khao: một gia đình thực thụ.
Tô Kỳ hơi run tay. Hàn Kiệt nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt cảnh giác. Trịnh Long khẽ nhích lên, như muốn chắn cho Tô Kỳ khỏi bất kỳ cơn gió nào. Lâm Đan vẫn đứng yên, vẻ mặt dịu dàng nhưng ánh mắt sáng lên sắc lạnh.
Vũ Hạo kiên nhẫn, nhẹ nhàng tiến lại gần hơn, giọng nói như rót mật:
– Em biết đấy, ở đây mọi luật lệ đều có thể thay đổi. Em đã chán làm người thừa chưa? Ở bên anh, em sẽ là số một. Không ai bỏ rơi em nữa. Anh hứa.
Tô Kỳ cắn môi, đầu cúi thấp. Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi:
– Anh nghĩ mình hiểu gì về tôi?
– Anh hiểu em muốn được công nhận, muốn một nơi gọi là “nhà”. Họ chỉ cần em khi gặp khó, còn anh, anh sẽ cần em mọi lúc. – Vũ Hạo ngả đầu, đôi mắt tối lại – Em chỉ cần đồng ý, mọi thứ sẽ thay đổi.
Im lặng kéo dài. Long khẽ nhắc:
– Kỳ, đừng nghe hắn. Ở đây, bọn tớ đã coi cậu là người nhà từ lâu.
– Nhà ư? – Vũ Hạo nhếch môi – Đó là thứ các người tự huyễn hoặc. Khi nguy hiểm, liệu họ có dám hy sinh vì em? Em có chắc mình là lựa chọn đầu tiên?
Tô Kỳ ngẩng lên, ánh mắt lạc lõng. Lâm Đan nhẹ nhàng bước lại, tay đặt lên vai cô, truyền một dòng năng lượng ấm áp.
– Kỳ, tớ không thể hứa mọi thứ sẽ hoàn hảo, nhưng tớ có thể chắc chắn: ở đây, mọi cảm xúc của cậu đều được trân trọng. Tớ cũng từng sợ bị bỏ rơi, nhưng nhờ các cậu, tớ dám đối diện với nỗi sợ đó. – Đan nhìn sâu vào mắt Kỳ – Nếu có lúc cậu cảm thấy lạc lõng, hãy nói ra. Tớ sẽ luôn lắng nghe.
Tô Kỳ rùng mình. Mắt cô rơm rớm, nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu kỳ, ngẩng cao đầu nhìn Vũ Hạo:
– Anh nghĩ tôi yếu đuối đến mức chỉ cần một lời hứa là buông bỏ hết sao? Tôi không cần ai thương hại. Nhưng… – Cô quay sang nhóm mình – Tôi cũng không muốn lại cô độc nữa.
Vũ Hạo cười nhạt, rút chủy thủ đen sì, vạch một đường trên không trung. Một vòng tròn dữ liệu hiện ra quanh chân anh ta, ký hiệu lấp lánh như bẫy rập.
– Một lựa chọn cuối cùng, Kỳ. Gia nhập cùng anh, hoặc ở lại với những kẻ sẽ sớm phản bội em.
Genesis phát tín hiệu: [10 giây còn lại. Hệ thống sẽ khóa đội hình.]
Không khí đặc quánh, từng hơi thở như bị đóng băng. Tô Kỳ nhắm mắt, giọng dứt khoát:
– Tôi chọn ở lại. Nếu đây là nhà, tôi sẽ tự mình bảo vệ nó.
Vũ Hạo nheo mắt, bóng tối quanh hắn dày đặc hơn.
– Được thôi. Để xem các người có đủ sức chống lại chính nỗi bất an của mình không.
Genesis khóa đội hình. Đấu trường xoay chuyển, mặt đất rạn nứt, hai phe chính thức phân định. Lâm Đan cảm nhận rõ ràng sự chao đảo của mối liên kết trong nhóm. Dù Tô Kỳ đã lựa chọn, ánh mắt Kiệt vẫn đầy nghi hoặc. Long lặng lẽ, tay siết chặt khiên, như sợ mất đi điểm tựa cuối cùng.
Trận chiến nổ ra không báo trước. Hứa Phi kích hoạt “Tái Cấu Trúc Hệ Thống”, trường dữ liệu biến thành mê cung số hóa, các bức tường liên tục dịch chuyển. Long gầm lên, bật “Địa Chấn Hộ Vệ”, tạo thành vòng bảo hộ rộng lớn, kéo cả nhóm lại gần nhau.
– Đừng tản ra! – Long hét – Chúng ta phải giữ vững đội hình.
Từ trên cao, Lục Dương lao xuống, động tác dứt khoát, đường quyền mạnh mẽ như sóng xô bờ. Hàn Kiệt lao lên đối đầu, kiếm chuyển động thành tàn ảnh, ánh chớp tím lóe lên giữa mê cung.
Lâm Đan tập trung niệm chú, “Vầng Chữa Lành Vĩnh Cửu” lan tỏa, bọc lấy từng người một lớp sáng dịu nhẹ, giữ vững tinh thần cho đồng đội. Nhưng cô cảm nhận rõ sự rạn nứt đang lan ra từ bên trong. Tô Kỳ né tránh các đòn tấn công của Vũ Hạo, nhưng động tác thiếu dứt khoát, ánh mắt luôn liếc nhìn về phía nhóm.
Bất ngờ, Vũ Hạo xuất hiện ngay sau lưng Kỳ, lưỡi dao kề sát cổ:
– Em thấy chưa? Chỉ cần anh muốn, mọi thứ đều có thể thay đổi.
Tô Kỳ siết chủy thủ, ánh mắt lóe sáng. Trong khoảnh khắc, cô kích hoạt “ là chính mình. – Tô Kỳ đáp, giọng run nhưng dứt khoát.
Vũ Hạo cười nhẹ, lộ ra vẻ yếu đuối hiếm thấy:
– Bí mật của tôi: Genesis đã can thiệp vào ký ức một số người chơi. Có thể, mọi lựa chọn đều nằm trong sự sắp đặt của nó.
Tô Kỳ lặng người.
– Nỗi sợ của tôi… là không ai thật sự cần mình, dù chỉ một lần.
Ánh sáng lóe lên, hai người trở lại đấu trường. Genesis cập nhật: [Bí mật trao đổi thành công. Thông tin mới đã được ghi nhận.]
Nhóm Lâm Đan nhìn Tô Kỳ đầy lo lắng. Đan bước đến, nhẹ nhàng hỏi:
– Cậu ổn chứ?
Tô Kỳ mỉm cười, nhưng nước mắt lăn dài trên má:
– Ổn. Tớ đã hiểu vì sao mình sợ đến vậy. Nhưng… tớ cũng biết, ở đây, mình không còn đơn độc nữa.
Long vỗ vai Kỳ, nụ cười hiền hậu:
– Nhóm này mà thiếu cậu thì chán chết. Đừng nghĩ vớ vẩn nữa.
Kiệt cũng nhẹ giọng:
– Mỗi người đều có lúc yếu đuối. Nhưng nhờ cậu, bọn tớ mới nhận ra cần phải mạnh mẽ hơn.
Lâm Đan ôm Kỳ thật chặt, truyền cho cô dòng năng lượng chữa lành dịu dàng nhất.
– Tớ hứa, dù chuyện gì xảy ra, tớ sẽ không để cậu phải một mình.
Vòng sáng chữa lành lan rộng, không chỉ bao bọc nhóm, mà còn làm mờ đi ranh giới giữa phe mình và đối phương. Lục Dương đứng lặng, mắt ánh lên tia xúc động thoáng qua. Hứa Phi cau mày, nhưng không lên tiếng.
Vũ Hạo nhìn Kỳ, nụ cười phức tạp:
– Được, vậy thì hãy chứng minh xem “gia đình” của các người có thật sự mạnh hơn bóng tối không.
Genesis thông báo: [Nhiệm vụ tiếp theo: Vượt qua Ảo Ảnh Phán Xét. Mỗi người phải đối mặt với nỗi sợ sâu kín nhất. Ai thất bại sẽ bị đẩy khỏi server ẩn.]
Dữ liệu lại cuộn lên, từng người bị hút vào vùng ảo ảnh riêng biệt. Trước mắt Lâm Đan, một cánh cổng sáng mở ra. Cô quay đầu, nhìn thoáng qua các đồng đội, từng người lặng lẽ bước vào thử thách của riêng mình.
Ở phía xa, Vũ Hạo nắm chặt chủy thủ, ánh mắt khó đoán, như đang vật lộn với chính bóng tối của mình.
Không gian chợt đóng băng, mọi âm thanh tan biến. Chỉ còn lại nhịp tim, hơi thở, và sự chờ đợi. Từng ký ức, từng nỗi sợ, từng hy vọng… lại chuẩn bị bị phơi bày, phán xét.
Cánh cổng khép lại sau lưng Lâm Đan, ánh sáng nuốt chửng mọi thứ, để lại đấu trường trống rỗng.
Ở đâu đó, Genesis thì thầm:
[Chỉ những ai thật sự hiểu và chấp nhận bản thân mới có thể bước tiếp. Thời khắc quyết định đã đến.]
Bên ngoài, dữ liệu vẫn xoáy cuộn, càng lúc càng dữ dội, như báo hiệu một cơn bão lớn hơn đang ập đến.
💬 Bình luận chương