Thời Thích kể khá chi tiết.
Thời gian camera cảnh sát làm lộ video giám sát này ra ngoài thì chỉ sợ thế giới sẽ nổi điên mất, nó sẽ bị mọi người coi là sự kiện tâm linh.
Đoạn đường đó giờ đã bị phong tỏa, những nơi xung quanh gần như không còn ai, ngoại trừ một số người gan lớn ở lại hóng chuyện, muốn chụp một vài bức ảnh để nổi tiếng, nhưng cuối cùng đều bị đuổi đi.
Tạm thời trên mạng chỉ có tin tức liên quan đến Lục Vũ Kỳ, đôi khi tin về Lý Nguyệt Như xuất hiện cũng bị xóa rất nhanh.
Tuy đã bị xóa, nhưng vẫn còn rất nhiều diễn đàn có bài thảo luận nhỏ.
Bởi vì có rất rất nhiều người vô cùng thích mấy chuyện tâm linh như thế này, nghiên cứu chuyên môn, thậm chí một trong mười việc siêu nhiên trong nước, sự kiện huyền bí trên thế giới … Đều do bọn họ nói ra.
Việc của Lục Vũ Kỳ và Lý Nguyệt Như đúng vừa với nghiên cứu của bọn họ.
Con đường này bỗng được đặt tên là “Đường Âm Quỷ”.
“Âm” xuất phát từ cảm giác u ám, hơn nữa mọi thứ đều xảy ra ban đêm, quỷ là vì mọi người cho rằng những người có năng lực siêu nhiên sẽ làm ra được việc kì dị như vậy..
Chỉ cần cái tên này thôi đã đủ làm người ta sợ rồi, đừng nói là còn việc khác.
Ninh Mông nghe được trong lòng run sợ, nhưng lại nghĩ đến hai người mới xảy ra quá nhiều việc như vậy, nên không biết mở miệng thế nào.
Thời Thích thờ ơ nói: “Nhà họ Trình đã mua mảnh đất bên cạnh khu đó, đang định khai phá thì xảy ra việc này nên mới tới tìm tôi.”
Anh nói cũng không sai, mời anh cũng coi như là tìm anh rồi.
Nhà họ Trình công ty bất động sản lớn nhất nước, bây giờ hầu hết đất đai có thể phát triển ở Yến Kinh đã bị bọn họ thu mua lại hết. Khu đất này vừa được bán đấu giá cách đây không lâu.
Theo kế hoạch của bọn họ, khu đất này sẽ dùng để phát triển một công viên trò chơi khổng lồ, cùng hợp tác với nước ngoài, về sau sẽ có một quảng trường lớn bên cạnh, lượng người không hề ít.
Hơn nữa nơi cách chỗ kia vài cây số đang bị phá bỏ, việc tháo dỡ và di dời sẽ sớm hoàn thành, còn thông tàu điện ngầm và xây dựng một ga tàu cao tốc ở đằng trước, chắc chắn là càng ngày càng phồn hoa.
Nhà họ Trình muốn dùng mảnh đất này để nâng tầm mình lên, lại không ngờ sẽ xảy ra việc như bây giờ, nếu đúng là chuyện tâm linh thì nghĩa là phong thủy sẽ không tốt.
Hơn nữa mấy tin đồn nhảm trên mạng làm bọn họ lo về sau sẽ phải chịu tổn thất, đã không lãi lại còn lỗ nữa.
Vì vậy mới mời Thời Thích giúp đỡ.
Thật ra trong lòng bọn họ đều nghĩ là do đối thủ không mua được khu đất gây ra, muốn làm khó bọn họ.
Nhà họ Trình đương nhiên là từng mời người khác, nhưng cuối cùng vẫn không có kết quả, chỉ có thể bất chấp khó khăn đi mời Thời Thích.
Dù sao thì nhà họ Thời cũng rất có tiếng trong ngành này.
Việc Thời Thiện Cẩn năm đó không nắm quyền trong mắt bọn họ là chuyện lớn, họ đều cảm thấy đứa con riêng kia đã đoạt quyền.
Đến tận khi anh lên tiếng, lại được chứng kiến năng lực của Thời Thích, bọn họ mới biết được chủ ý của Thời Thiện Cẩn, giao cho anh đúng là việc đúng đắn.
Còn Nhị thiếu luôn phản đối đã sớm bị lơ đi rồi.
Bây giờ nhà họ Thời phát triển không ngừng dưới sự lãnh đạo của Thời Thích, bất kể là phương diện nào cũng làm người ta hâm mộ không thôi.
Cho nên bọn họ nghĩ là vẫn có thể giải quyết được.
Ninh Mông gật gật đầu, lại nói: “Vậy anh… Chú ý an toàn nhé.”
Tiếng của cô nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Thời Thích đoán là mình đã ép hơi quá mức, nhưng anh không nhịn nổi nữa rồi.
Vừa nghĩ tới những việc trải qua trước kia, từ lúc bắt đầu đương nhiên là không có tình cảm, về sau lại dần thay đổi, khiến trái tim co rút đau đớn.
Ninh Mông không biết suy nghĩ của anh, nhìn đôi lông mày xinh đẹp của Thời Thích, lo lắng hỏi: “Thời Thích, anh sẽ không nghĩ là tôi lạt mềm buộc chặt đấy chứ…”
Thấy sắc mặt Thời Thích đột nhiên tái nhợt, cô vội dừng lại, không nói thêm gì nữa.
Thời Thích nói: “Tôi biết em đang nghĩ gì.”
Anh nhíu mày, sắc mặt trở lại bình thường, “So với điều tôi biết, tôi càng hy vọng vào câu trả lời chân chính của em hơn, em không cần vội.”
Trầm mặc một lát, anh nói thêm: “Chỉ cần em không rời đi thì tôi có thể chờ.”
Ninh Mông rất muốn phản bác một câu.
Trên sổ hộ khẩu đã biến cô thành người phụ nữ đã kết hôn rồi, còn đưa cô đi thử áo cưới, không vội là thế nào, cô vốn không thể phản ứng kịp.
Chỉ có chút thời gian như vậy, cô không biết tình cảm của mình với Thời Thích là có từ lúc trước ở chung, hay là thật sự thích.
Cô chưa bao giờ thích ai, bình thường cũng chỉ theo đuổi minh tinh mà thôi, ngay cả nói chuyện hay tiếp xúc với con trai cũng rất ít.
Hơn nữa cô cũng đã chết nhiều năm rồi, ngoại trừ hệ thống không biết giới tính cũng không phải người thì Thời Thích chính là người thân với cô nhất.
Cho nên cuối cùng dù là tình thân hay tình yêu thì cô cũng không muốn lẫn lộn với nhau, nhưng không thể phân biệt được nữa rồi.
Chính vì vậy lúc trước mới nói là để cô cân nhắc đã.
Thời Thích nhìn ánh mắt vừa mờ mịt lại hoang mang của cô, bỗng cúi xuống chạm nhẹ vào trán cô.
“Đừng đi lung tung.”
Khi Ninh Mông kịp phản ứng lại, anh đã biến mất khỏi phòng khách.
Một người hầu đi từ hành lang bên cạnh ra, lén lút nhìn chằm chằm cô, mặt ửng hồng, ánh mắt như phát ra ánh sáng.
Ninh Mông đưa tay sờ trán, cảm giác vừa nãy dường như vẫn còn.
Có lẽ do quá bận nên buổi tối Thời Thích vẫn chưa về.
Ninh Mông tắm rửa sạch sẽ trở về phòng, nằm trên giường cau mày một hồi, sau đó lên Weibo.
Mấy ngày nay cô đăng ký tài khoản Weibo, ngày nào cũng lên dạo hot search, thỉnh thoảng lấy may ấy:v
Đương nhiên kết quả là chưa từng trúng một lần nào rồi.
Thê thảm nhất chính là có một lần, một blogger đăng Weibo, nổi là đương nhiên, hơn nữa còn có thể tăng lượng tương tác của fan.
Cô viết rất nhiều chữ, gửi qua những việc còn mơ hồ, cuối cùng viết xong cũng không nhịn được mà đọc lại mấy lần.
Trên thế giới này có lẽ là không có chuyện nào kỳ quái hơn chuyện cô trải qua đâu.
Nói đúng ra, 21 năm của Thời Thích với cô chỉ là 2 năm, nhưng những việc từng trải qua chỉ sợ là bằng cả đời của người khác.
Không biết là định trả lời thế nào đây.
Weibo mới đăng lên, blogger còn chưa trả lời, những người ngồi canh phía dưới từ sớm đã bắt đầu bình luận, số lượng tăng lên chóng mặt.
“Sau khi đọc xong bài này, tôi chỉ muốn nói, nếu có một lão đại như vậy thích tôi, đương nhiên là tôi sẽ nhanh chóng mặc nội y s*x* lên làm ấm giường rồi!”
“Thứ cho tôi nói thẳng, bạn đây là đang coi người ta thành lốp xe dự phòng đấy.”
“Không biết nói trải qua rất nhiều là có ý gì, nhưng nếu bạn thực sự không có chút cảm giác nào thì cũng sẽ không rối rắm đến tận bây giờ.”
“Bạn nên nghĩ như thế này, thử tưởng tượng xem sau này lên giường với anh ấy, nếu như không ghét mà còn cảm thấy cao hứng thì đấy chính là thích.”
“Trái tim thiếu nữ! Theo như cô nói, anh ấy hẳn là rất muốn thấy dáng vẻ cô mặc váy cưới, cô có hối hận vì không mặc nó không? Chao ôi, nhanh nhanh đến bên nhau đi.”
Ninh Mông nhìn đủ loại bình luận bên dưới, nhìn từ đầu tới cuối.
Gần một nửa trong số họ đang khuyên cô thuận theo, số người còn lại cảm thấy cô vẫn do dự, chưa đủ quyết đoán.
Nhìn tới nhìn lui, cô lại quay lại bình luận nhiều like nhất kia.
Mặt nóng ran, má ửng hồng.
Tự tưởng tượng mình lên giường với Thời Thích … Đây đúng là một việc đáng sợ.
Ninh Mông chột dạ quay về, nhưng sự việc xảy ra trong khách sạn trước đó lại vô tình xuất hiện trong đầu cô.
Cô vội uống mấy ngụm nước.
Còn vị blogger kia đã bị cô bỏ quên sau đầu.
💬 Bình luận chương