"Được được được." Lận Khinh Chu thực sự không lay chuyển được hắn, "Để ta tự cởi."
Mục Trọng Sơn không làm khó y nữa mà khoanh tay yên lặng chờ.
Lận Khinh Chu lề mề cởi áo ngoài ra, do dự một lát rồi cởi nốt áo lót để lộ nửa thân trên tr*n tr**.
Mục Trọng Sơn chẳng làm bất kỳ hành động cợt nhả nào mà nhìn kỹ lồng ngực Lận Khinh Chu.
Vết thương bôi thuốc bị vải bông che kín nên không thấy rõ thương tích.
"Sao lại bị thương?" Mục Trọng Sơn hỏi.
Lận Khinh Chu không kể chi tiết mà chỉ nói: "Vô tình bị thương thôi, không sao đâu, chẳng đau chút nào hết."
Hai ngón tay Mục Trọng Sơn bấm quyết, bàn tay nổi lên ánh sáng bạc muốn chữa cho y.
Lận Khinh Chu vội vàng nắm cổ tay hắn cản lại: "Thôi đừng chữa, các sư huynh sư tỷ thấy vết thương của ta mau lành chắc chắn sẽ nghi ngờ ngay."
Mục Trọng Sơn nghe Lận Khinh Chu nói có lý nên không đòi chữa cho y nữa, nhưng ánh mắt nhìn vết thương trên ngực y cực kỳ không vui.
Lận Khinh Chu vừa nhanh nhẹn mặc áo vừa bảo Mục Trọng Sơn: "Phải rồi, ta có chuyện muốn nói với ngươi đây."
"Chuyện gì?" Mục Trọng Sơn hỏi.
"Hơi phức tạp nên phải nói từ từ mới được." Lận Khinh Chu nói.
"Có gấp lắm không?" Mục Trọng Sơn hỏi, "Có người muốn gặp ngươi đấy."
"Hả? Gặp ta?" Lận Khinh Chu thắc mắc, "Ai vậy?"
"Tới đây." Mục Trọng Sơn nắm tay Lận Khinh Chu kéo y ra ngoài phòng.
"Khoan đã!" Lận Khinh Chu giật mình, "Ngươi cứ thế nghênh ngang đi ra ngoài lỡ bị ai thấy thì sao? Mặt nạ!"
Nói xong Lận Khinh Chu cởi túi càn khôn bên hông, lấy ra mặt nạ lần trước Mục Trọng Sơn đưa cho mình.
Mục Trọng Sơn không cầm mà kề mặt tới gần rồi cong mắt cười nói: "Nương tử đeo cho ta đi."
Lận Khinh Chu đành phải tự tay đeo mặt nạ cho hắn, sau đó cùng Mục Trọng Sơn ra khỏi phòng.
Mục Trọng Sơn dẫn y từ tầng hai quán trọ lên tầng ba rồi dừng lại trước một gian phòng, đưa tay gõ nhẹ cửa năm lần.
Trong cửa vang lên tiếng bước chân gấp gáp, sau đó cửa phòng mở ra.
Mục Trọng Sơn kéo Lận Khinh Chu vào rồi đóng cửa lại.
Lận Khinh Chu đang khó hiểu thì vừa ngẩng đầu lên đã thấy Bạch Niệm Phùng đứng ngay trước mắt.
Y reo lên: "Bạch cô nương?!"
Miệng Bạch Niệm Phùng bị chỉ bạc may kín không nói được nhưng ánh mắt sáng ngời, tươi tắn rạng rỡ.
"Sao ngươi lại tới đây?" Lận Khinh Chu hỏi.
Mục Trọng Sơn đáp thay nàng: "Đến tế bái mẫu thân và ca ca nàng."
Bạch Niệm Phùng gật đầu.
Lận Khinh Chu sực nhớ ra chuyện gì nên lo âu dặn dò: "Sư huynh và sư tỷ ta cũng đang ở quán trọ này, ngươi phải hết sức cẩn thận nhé."
Mục Trọng Sơn: "Sáng mai tế bái xong nàng sẽ đi ngay, yên tâm đi."
Sau khi hàn huyên mấy câu với Bạch Niệm Phùng, Lận Khinh Chu và Mục Trọng Sơn về lại phòng cũ.
Lận Khinh Chu bảo Mục Trọng Sơn ngồi xuống cạnh bàn gỗ trong phòng rồi kể cho hắn nghe mọi chuyện mình chứng kiến ở cung điện dưới lòng đất.
Khi kể đến đoạn mình nhìn thấy ký ức Trần Thượng, Mục Trọng Sơn ngờ vực hỏi: "Sao ngươi làm được vậy?"
Lận Khinh Chu lắc đầu: "Ta cũng không biết, hơn nữa cảm nhận hoàn toàn khác xa lúc ngươi sử dụng thuật hồi mộng với ta."
Mục Trọng Sơn hỏi: "Trước đó ngươi có gặp chuyện gì không?"
Lận Khinh Chu do dự hồi lâu rồi kể lại chuyện mình đánh nhau cho Mục Trọng Sơn nghe.
Nhưng y chỉ nói qua loa về chuyện bị thương, trọng điểm là hai luồng sáng xanh quấn vào nhau.
Mặc dù Lận Khinh Chu nói về vết thương rất hời hợt nhưng Mục Trọng Sơn vẫn bất mãn tặc lưỡi một tiếng.
Nghe Lận Khinh Chu kể xong, đầu tiên Mục Trọng Sơn lộ vẻ khó hiểu, nhưng một lát sau hắn chợt vỡ lẽ ra điều gì.
Hắn nói: "Xem ra linh lực của đại sư huynh Kinh Hồng Tông này cũng bắt nguồn từ vật của linh thú Ngũ Hành, nếu ta đoán không sai thì linh lực tỏa ra ánh sáng xanh lam có liên quan đến sừng Huyền Vũ."
💬 Bình luận chương