Lận Khinh Chu gật đầu: "Ừ, ta biết rồi."
-
Hòn đảo mà Kinh Hồng Tông tọa lạc rất lớn, ngoài ngọn núi đệ tử bản tông sinh sống còn có năm ngọn núi tiên khác.
Ôn Cầm dẫn hai người đến một ngọn núi tiên tên là Kính Sơn, là nơi ở của các đệ tử không thuộc bản tông Kinh Hồng Tông, trên núi có một tòa lầu, bên trong có pháp khí đo tu vi.
Sau khi Lận Khinh Chu hạ xuống trước lầu thì nhìn quanh rồi buột miệng thốt lên: "Sao chẳng có ai hết vậy? Vắng vẻ quá."
Mục Trọng Sơn nói: "Chắc Thượng Thiện Nương Nương đã dặn chủ nhân ngọn núi nên không thấy người không liên quan, nhưng quả thực trên đời này chẳng có ai không biết tu vi của mình đâu."
"Ồ, vậy sao?" Lận Khinh Chu gãi đầu.
Mục Trọng Sơn nhìn Lận Khinh Chu cười nói: "Bình thường tu luyện đều là đi từng bước đến ngàn dặm, mỗi bước đều rõ ràng."
"À." Lận Khinh Chu hơi ngượng ngùng.
Hai người đi theo Ôn Cầm vào lầu các, nơi này không lớn mà chỉ có một tầng, đại sảnh trống trải không trang trí vật gì, dựa sát tường là một cái đỉnh lớn hình vuông dài khoảng hai cánh tay, làm bằng đồng có khắc hoa văn, một quả cầu pha lê trong suốt lơ lửng bên trong, chậm rãi xoay tròn như đang chờ người đến.
Ôn Cầm bảo Lận Khinh Chu: "Ngươi đặt tay lên quả cầu rồi rót linh lực vào đi."
Lận Khinh Chu nghe lời làm theo, y đến gần đỉnh vuông rồi đặt tay lên quả cầu, xúc cảm trơn nhẵn lạnh lẽo như đang sờ một tảng băng không tan vậy.
Y tập trung rót linh lực vào, quả cầu pha lê ngừng quay, linh lực của y tản ra trong quả cầu như mực loang trong nước, từng tia từng sợi lan tới tâm quả cầu.
Lận Khinh Chu xem không hiểu nên quan sát vẻ mặt Mục Trọng Sơn và Ôn Cầm.
Hai người đều sững sờ, trong mắt Mục Trọng Sơn lộ ra vẻ mừng rỡ như muốn khoe khoang gì đó. Còn vẻ mặt Ôn Cầm thì tràn đầy kinh ngạc.
Nhưng sau khi linh lực tiếp tục khuếch tán trong quả cầu, hai người không hẹn mà cùng nhíu mày.
Hồi lâu sau, linh lực trong quả cầu rốt cuộc dừng lại, nhưng cũng chiếm hơn nửa quả cầu.
Mục Trọng Sơn và Ôn Cầm lại liếc nhau một cái.
Mục Trọng Sơn hỏi: "Có phải như ta nghĩ không vậy?"
Ôn Cầm nghiêm túc gật đầu.
"Sao thế?" Lận Khinh Chu hoang mang, "Tu vi của ta thấp lắm à?"
Sao hai người này còn tỏ vẻ thần bí trước mặt y nữa chứ.
"Ngược lại thì có." Ôn Cầm nói, "Tu vi của ngươi bây giờ cực cao, là cảnh giới mà rất nhiều người tu đạo đau khổ truy cầu cả đời cũng không đạt được."
"Thật sao? Cảnh giới gì thế?" Lận Khinh Chu bất an gãi nhẹ lên má.
Mục Trọng Sơn nói: "Kim Đan."
Lận Khinh Chu đếm ngón tay tính nhẩm: "Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Đại Thừa, phi thăng" Lận Khinh Chu cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, chỉ mới qua năm ngày ngắn ngủi mà tu vi của y đã đạt đến Kim Đan, y nhớ tu vi Lạc Trường Xuyên cũng chỉ mới ở bậc Kim Đan, nhưng sao vẻ mặt Mục Trọng Sơn và Thượng Thiện Nương Nương lại đầy lo lắng thế kia?
Lận Khinh Chu hỏi ra chuyện này.
Ôn Cầm thở dài nói: "Vì tu vi của ngươi đã đến hậu kỳ Kim Đan nên bất cứ lúc nào cũng có thể độ đại kiếp Nguyên Anh cả."
"Độ đại kiếp Nguyên Anh?" Lận Khinh Chu khó hiểu.
Ôn Cầm kiên nhẫn giải thích cho y: "Trong tu luyện bình thường, đột phá từ tu vi hiện tại đến giai đoạn kế tiếp là điều cực kỳ khó khăn, người tu đạo từ bậc Kim Đan đến bậc Nguyên Anh sẽ trải qua đại kiếp tu hành, huyễn cảnh tâm ma."
Lận Khinh Chu hỏi: "Nếu độ kiếp thất bại thì sao?"
Ôn Cầm nói: "Nhẹ thì tu vi dừng lại ở bậc Kim Đan, nặng thì điên loạn hoặc tử vong."
"Chà" Lận Khinh Chu buồn rầu nhíu mày, "Nghiêm trọng vậy sao."
Ôn Cầm thở dài: "Hơn nữa ngươi không có kinh nghiệm tu luyện, không biết làm thế nào trầm tâm tĩnh khí, e là lần này độ kiếp sẽ càng nguy hiểm hơn người khác."
Mục Trọng Sơn nãy giờ im lặng chợt mở miệng hỏi Lận Khinh Chu: "Lúc chúng ta mới đến Kinh Hồng Tông, ngươi hỏi ta có nghe thấy gì không, ngươi nghe được tiếng gì nên mới hỏi vậy đúng không?"
"À đúng vậy!" Lận Khinh Chu suy nghĩ một lát rồi gật đầu, "Ta nghe có người gọi nhũ danh của ta nhưng mơ hồ lắm, chẳng biết là ai nữa."
Mục Trọng Sơn khẽ tặc lưỡi, bình thường gặp chuyện gì hắn cũng ung dung bình thản, giờ phút này cảm xúc bực bội và bất an vốn chẳng liên quan gì đến hắn lại hiện ra trong mắt.
"Sao thế?" Lận Khinh Chu cảm thấy hôm nay mình giống hệt một quyển sách thành tinh, tên sách là "Một trăm ngàn câu hỏi tại sao".
Ôn Cầm nói: "Ảo thính là điềm báo độ đại kiếp Nguyên Anh đấy."
💬 Bình luận chương