"Sao lại thế được?" Lận Khinh Chu hoang mang, "Chắc chắn có một đệ tử còn sống, chính là đệ tử đi gọi Mục Trọng Sơn về Xuân Hoa Tông ngăn cản Hàn Mộc Tán Nhân tàn sát, ta đã thấy hắn trốn đi, sau khi Mục Trọng Sơn gặp Hàn Mộc Tán Nhân thì Hàn Mộc Tán Nhân đâu giết thêm người nào nữa."
Mục Trọng Sơn im lặng một lát rồi hỏi: "Đệ tử kia có đặc điểm gì không?"
Lận Khinh Chu: "Khoảng mười sáu mười bảy tuổi, trên má trái có một nốt ruồi."
"Là tiểu đồ đệ của Nhị trưởng lão." Mục Trọng Sơn biết ngay người Lận Khinh Chu nói là ai, "Nhưng hắn chết rồi, lúc nãy ta đã thấy mộ hắn sau rừng phong."
"Cái gì?!" Lận Khinh Chu kinh ngạc, "Sao hắn lại chết chứ?"
Câu hỏi này không ai có thể trả lời.
Đám người đã xua tan sương mù, không ngờ phía sau vẫn còn một đám mây che mắt, Thượng Thiện Nương Nương nói: "Chắc chắn sau khi Hàn Mộc Tán Nhân qua đời, Xuân Hoa Tông đã xảy ra chuyện gì đó."
Mục Trọng Sơn nhíu mày đặt tay lên bụng, nhớ lại Lận Khinh Chu nói từng thấy Ứng Phục Tâm trong ký ức của người khác và mê cung quỷ dị kia, đột nhiên cảm thấy tiểu sư đệ luôn được sư tôn sư huynh ưu ái, ngày thường gặp ai cũng ân cần hỏi han, quan tâm chu đáo kia ẩn giấu không ít bí mật.
"Hay là để ta quay lại lần nữa xem sao." Lận Khinh Chu đề nghị, "Đến cũng đến rồi, không điều tra rõ ràng sao được."
Ai ngờ y vừa dứt lời thì Mục Trọng Sơn lập tức nghiêm mặt nói: "Không được."
"Sao thế?"
Mục Trọng Sơn tức quá hóa cười, trong đôi mắt đen như mực cuồn cuộn sóng thần: "Hôm qua ngươi vừa thổ huyết trong ngực ta rồi ngất đi còn gì."
"Nhưng giờ ta khỏe lại rồi mà."
"Không được!"
Mục Trọng Sơn rất ít khi nói "không" với Lận Khinh Chu, một khi đã nói thì tuyệt đối không có chỗ thương lượng.
Lận Khinh Chu đành phải nhìn sang Thượng Thiện Nương Nương.
Thượng Thiện Nương Nương ôn hòa nói: "Khinh Chu, ngươi tụ tập linh lực trong cơ thể thử xem."
Tuy Lận Khinh Chu không hiểu nhưng vẫn nghe lời thử vận linh lực, ai ngờ thần thức y vừa động thì chợt thấy lục phủ ngũ tạng xoắn lại đau buốt, y ho mạnh một cái, lộ ra vẻ kinh ngạc khó hiểu.
Thượng Thiện Nương Nương nói: "Chỉ là trên người ngươi không thấy vết thương chứ thật ra ngươi bị thương nặng lắm, vả lại chúng ta cũng phải mau chóng rời khỏi đây, hai ngày sau là ngày giỗ của Xuân Hoa Tông, Sí Diễm Tôn và Lan Tự Quân sẽ đến đây cúng bái, giờ mà gặp nhau ắt sẽ xảy ra xung đột, vẫn nên phòng ngừa mâu thuẫn rồi bàn bạc kỹ hơn."
Lời nàng không mạnh mẽ, giọng c*̃ng không lớn nhưng vẫn đủ thuyết phục người khác nghe theo.
Thượng Thiện Nương Nương nói: "Chúng ta kiểm tra lại xem có bỏ quên gì không, nếu không thì về lại Kinh Hồng Tông đi."
Nhắc đến đồ bỏ quên, Lận Khinh Chu sực nhớ ra gì đó nên vội hỏi: "Đúng rồi, lúc ta tỉnh lại trên tay có cầm gì không?"
Mục Trọng Sơn nói: "Răng nanh."
"Còn gì nữa không?"
"Một sợi rễ cây."
"Hả? Rễ cây?" Lận Khinh Chu kinh ngạc chớp mắt mấy cái, "Sợi rễ kia đâu?"
Mục Trọng Sơn: "Vứt đi rồi."
Lận Khinh Chu: "Vứt rồi sao! Ngươi vứt ở đâu?"
"Không nhớ."
"Sao lại không nhớ chứ!"
Lận Khinh Chu như kiến bò trên chảo nóng, lắc lắc cánh tay Mục Trọng Sơn giục hắn mau nhớ lại.
Mục Trọng Sơn cố ý tỏ vẻ bí hiểm thở dài một tiếng, vừa lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ thì lại biến thành mặt ủ mày chau, thấy cảm xúc của Lận Khinh Chu lên xuống theo mình thì trong lòng thầm vui vẻ.
Lạc Trường Xuyên bên cạnh nhịn không được nói nhỏ: "Sợi rễ kia ngươi nắm chặt trong tay nên Vẫn Uyên Quân cất giùm ngươi rồi."
Mục Trọng Sơn hùa theo Lạc Trường Xuyên: "À, ta nhớ ra rồi, trong túi càn khôn của ngươi đó."
Lận Khinh Chu không nhiều lời với Mục Trọng Sơn nữa mà tháo túi càn khôn bên hông xuống lục lọi một hồi, quả nhiên trông thấy một sợi rễ cây.
Y lấy sợi rễ ra, vừa nắm chặt thì bùn đất bên ngoài lập tức rơi sạch, để lộ một sợi râu mảnh tỏa ánh sáng vàng nhạt.
Nhìn sợi râu kia là biết không phải vật tầm thường.
Ba người còn lại kinh ngạc hỏi: "Đây là cái gì?"
Lận Khinh Chu nói: "Râu Kỳ Lân đấy."
💬 Bình luận chương