"Được, đa tạ." Mục Trọng Sơn cầm kính Phi Hồng, gật đầu tạ ơn Bạch Niệm Phùng.
Hai người hàn huyên với Bạch cô nương vài câu, kết thúc tin tức ngàn dặm.
Lận Khinh Chu cất kính thu Phi Hồng vào túi càn khôn rồi tò mò hỏi: "Ngươi nhờ Bạch cô nương trồng thảo dược gì vậy?"
Mục Trọng Sơn đáp: "Mấy loại thảo dược giúp an thần tĩnh tâm ấy mà, ngươi sắp độ kiếp rồi, bỏ ít thảo dược vào túi đem theo đi, có còn hơn không."
Lận Khinh Chu đầu tiên là sững sờ, sau đó trong lòng dâng lên một nỗi cảm động: "Cảm ơn ngươi."
Mục Trọng Sơn trêu chọc: "Thay vì cảm ơn thì hôn ta một cái còn hơn."
Lận Khinh Chu: "" Y ngại ngùng mím môi, không nhúc nhích mà c*̃ng chẳng nói gì.
Mục Trọng Sơn biết y thẹn thùng nên nhếch miệng chồm tới gần, hơi thở ấm áp của hai người giao nhau, môi lưỡi như bướm và lá khô bay lượn trong không khí.
Lận Khinh Chu thấy Mục Trọng Sơn chồm tới thì vội vàng nhắm mắt lại, ai ngờ đợi nửa ngày mà Mục Trọng Sơn vẫn chưa hôn mình, mở mắt ra thì thấy người gần trong gang tấc, lập tức vỡ lẽ Mục Trọng Sơn đang trêu mình.
Lận Khinh Chu nổi cáu cắn môi Mục Trọng Sơn.
Mục Trọng Sơn xuýt xoa vì đau, đạt được mục đích nên cười vui vẻ, hắn giữ gáy Lận Khinh Chu rồi biến nụ hôn hờn dỗi này thành một nụ hôn dịu dàng.
Màn đêm tuyệt diệu, sao trời lấp lánh, ánh nến chập chờn.
-
Cùng lúc đó, tại Lưu Ly Cung ở Kinh Hồng Tông, Thượng Thiện Nương Nương đang ở trong sương phòng.
Vì chưa thắp nến nên gian phòng bị bóng đêm bao trùm, thẻ ngọc trong tay Ôn Cầm càng thêm chói mắt.
Tiếng hít thở của nàng vì lo lắng mà trở nên gấp rút, thẻ ngọc trong tay nàng hiện rõ ba chữ to: Người giữ cửa.
"Quả nhiên Hắn đúng là" Ôn Cầm nắm chặt thẻ ngọc rồi thẫn thờ lẩm bẩm.
Trước đây nàng đã có suy đoán này, khi Mục Trọng Sơn còn ở Xuân Hoa Tông, vì tu vi tăng lên quá nhanh nên được gọi là kỳ tài ngút trời, lần trước giao chiến, Ôn Cầm và Nhiếp Diễm đều cảm thấy có lẽ hắn đã đột phá kỳ Đại Thừa lên cảnh giới tu vi cao nhất là kỳ Phi Thăng.
Nếu Mục Trọng Sơn là người giữ cửa thì điều này hết sức hợp lý.
Người giữ cửa một thế giới bắt buộc phải là người mạnh nhất không ai sánh kịp, nếu không làm sao duy trì trật tự, làm sao khống chế những kẻ xuyên qua không chịu tuân thủ quy tắc.
Ôn Cầm biết một khi Mục Trọng Sơn lấy lại thẻ ngọc, biết mình là người giữ cửa thì ngày phán quyết của nàng sẽ đến.
Ôn Cầm thở dài thườn thượt, lo âu cất thẻ ngọc đi rồi nằm nghiêng trên sạp La Hán nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mấy ngày nay tìm kiếm chân tướng ở Xuân Hoa Tông, Ôn Cầm đã mất không ít sức lực, vì vậy mới nhắm mắt chưa bao lâu đã ngủ say.
Nàng nằm mơ.
Trong mơ, khu rừng phía xa bốc cháy ngùn ngụt, sóng nhiệt cuồn cuộn làm không khí méo mó, Mục Trọng Sơn đứng trước biển lửa đang nuốt chửng những gốc cây cao lớn với gương mặt và tay áo nhuốm máu, dưới chân la liệt những xác chết cụt tay cụt chân.
Khuôn mặt Lạc Trường Xuyên nhăn nhúm vì đau đớn, hét to một tiếng rồi nắm chặt trường kiếm trong tay đâm tới Mục Trọng Sơn.
Mục Trọng Sơn dễ dàng đánh rơi thanh kiếm trong tay hắn rồi siết cổ hắn nhấc bổng lên.
Lạc Trường Xuyên cố gỡ tay Mục Trọng Sơn ra, hai chân quẫy đạp loạn xạ.
Trên mặt Mục Trọng Sơn lộ ra vẻ khinh thường và chế giễu, quăng mạnh Lạc Trường Xuyên xuống đất rồi cầm trường kiếm của hắn đâm thẳng tay.
Ôn Cầm dốc hết sức lực chạy tới, nàng có thể cảm nhận được mình bị thương rất nặng, bước chân lảo đảo.
Nàng đứng chặn trước mặt Lạc Trường Xuyên, trường kiếm trong tay Mục Trọng Sơn tàn nhẫn đâm xuyên qua ngực nàng.
Một khắc sau, Ôn Cầm đột ngột bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, nàng ngồi bật dậy rồi há miệng th* d*c, toàn thân ướt sũng mồ hôi lạnh như mới vớt lên khỏi nước.
Thật lâu sau nàng vẫn chưa thể bình tĩnh lại, toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch như xác chết.
Bởi vì đây không phải là ác mộng bình thường.
Giấc mơ này giống hệt lần trước nàng mơ thấy Mục Trọng Sơn sát hại toàn bộ đệ tử Kinh Hồng Tông.
Đây chính là giấc mơ tiên tri.
💬 Bình luận chương