"Không." Trưởng thôn lắc đầu, "Ba ngày sau ta mới thấy nàng, cũng là đêm khuya, ta cứ nhớ đến chuyện hôm đó thì ngủ không được, bỗng nhiên nghe thấy ngoài cửa sổ có tiếng sột soạt nên cầm xẻng sắt thắp đèn lồng ra ngoài, trời ạ, lúc đó ta cũng to gan nên chẳng sợ chết chút nào, ta giơ cao xẻng sắt tìm một vòng thì phát hiện sân sau có người đang cắn gà của mình, nàng ngẩng đầu lên, miệng dính đầy máu và lông gà làm ta chết đứng tại chỗ!"
Trưởng thôn nhớ lại lúc đó vẫn còn sợ hãi.
"Ta thấy nàng ném con gà chết trong tay đi rồi bất thình lình nhào tới cắn vào đùi ta một cái, xương cốt đều gãy lìa! Cô nương kia mạnh lắm, tốt xấu gì ta cũng là nam nhân nhưng một ngón tay cũng không nhúc nhích nổi."
Nghê Uyển Uyển nghe vậy cũng kinh hồn táng đảm hỏi: "Trưởng thôn, vậy làm sao ngươi sống được?"
"Lúc ấy ta cũng tưởng mình chết chắc rồi"! Trưởng thôn kích động huơ tay múa chân, "Ngay khi cô nương kia cắn cổ ta thì đột nhiên có một tiên quân từ trên trời giáng xuống."
Trưởng thôn phấn khích chỉ lên trời: "Đúng là từ trên trời giáng xuống thật đó, tiên quân chẳng những đã cứu ta kịp thời mà còn bắt trói nữ quỷ kia nữa! Ôi, nếu ta còn sống gặp lại tiên quân, nhất định ta sẽ quỳ xuống lạy hắn! Nhưng từ đó trở đi, trong rừng sâu luôn vọng ra những tiếng hét khiến người ta rùng mình, chẳng ai dám lên núi nữa, các vị tiên quân, những gì ta biết chỉ có vậy thôi."
Lạc Trường Xuyên cúi đầu suy tư, một lát sau mới ngẩng lên hỏi: "Trưởng thôn, rừng sâu có ác thú hại người ở đâu?"
Trưởng thôn đáp: "Đi về phía Đông mười dặm."
Lạc Trường Xuyên gật đầu rồi nhìn sang các sư đệ sư muội: "Chúng ta chia nhau vào rừng thăm dò, giờ Thân gặp mặt ở cổng thôn, ý các ngươi thế nào?"
Mọi người không phản đối mà cùng gật đầu.
Lạc Trường Xuyên luôn miệng căn dặn: "Nếu gặp chuyện gì tuyệt đối không được xử lý một mình mà phải báo tin cho ta nhé."
Mọi người: "Vâng."
Quyết định xong, mọi người ngự khí bay vào rừng sâu.
Lận Khinh Chu vừa bay lên không trung thì Mục Trọng Sơn chợt nói: "Chúng ta đi về phía Tây đi."
"Phía Tây?" Lận Khinh Chu nghi hoặc.
"Ừ." Mục Trọng Sơn gật đầu, "Khoảng mười dặm."
"À, được thôi." Lận Khinh Chu không hiểu lắm nhưng vẫn ngoan ngoãn ngự khí về phía Tây.
Trên đường đi, Lận Khinh Chu hỏi Mục Trọng Sơn: "Những chuyện trưởng thôn kể lúc nãy là thật sao?"
Mục Trọng Sơn: "Nửa thật nửa giả."
Lận Khinh Chu: "Cái nào là thật?"
Mục Trọng Sơn: "Ngươi nũng nịu với ta đi, ta sẽ nói cho ngươi biết."
Lận Khinh Chu: " Nũng, nũng nịu thế nào?"
Mục Trọng Sơn cười khẽ, giọng nói nhẹ nhàng: "Đơn giản thôi, ngươi chỉ cần nói một câu, tướng công, em muốn biết chuyện nào là thật, chàng nói cho người ta biết được không?"
Lận Khinh Chu suýt nữa rơi xuống từ không trung.
Mục Trọng Sơn khích lệ: "Nói đi, nói xong ta sẽ cho ngươi biết."
Lận Khinh Chu: "Nói cái quỷ á! Làm sao ta nói vậy được chứ!!"
Thế là Mục Trọng Sơn kề vào tai y thở dài.
Lận Khinh Chu đỡ trán: "Ngươi đừng thở dài nữa! Ta đang hoang mang lắm đây."
Mục Trọng Sơn mặc kệ, tiếp tục thở dài.
Lận Khinh Chu bắt đầu rối rắm, nghĩ thầm: Dù sao chỉ một câu thôi mà, nói ra cũng chẳng chết ai, Mục Trọng Sơn muốn nghe thì nói cho hắn nghe là được rồi.
Ngay khi tâm lý sắp đánh bại tôn nghiêm của y thì Mục Trọng Sơn chợt nói: "Đến rồi."
"Hả? Đến đâu cơ?"
"Xuống đất."
Chân Lận Khinh Chu chạm đất, thấy nơi này có hai ngôi mộ đơn sơ đắp bằng gạch ngói, trên bia mộ ngoại trừ tên thì không còn gì khác, vì trải qua nhiều năm nắng gió nên chữ trên bia mộ đã mờ đi nhiều.
Chắc lâu rồi không ai đến tảo mộ nên cỏ dại um tùm, hoang tàn đổ nát.
Lận Khinh Chu khó hiểu: "Đây là?"
Mục Trọng Sơn đáp: "Mộ của mẫu thân và ca ca Niệm Phùng cô nương đấy."
Nghe vậy, Lận Khinh Chu mở to mắt, trong lòng gợn sóng.
Nói xong, thân thể linh tước tỏa ra ánh sáng bạc mờ ảo, ánh sáng bạc lấm tấm rơi xuống ngôi mộ dọn sạch cỏ dại rồi sửa sang gạch ngói ngay ngắn.
Làm xong Mục Trọng Sơn nói: "Ngươi lấy kính Phi Hồng ra đi."
Lận Khinh Chu lập tức hiểu ý, lấy kính Phi Hồng ra truyền tin cho Bạch Niệm Phùng.
Mới đầu Bạch Niệm Phùng còn thắc mắc sao Lận Khinh Chu lại tìm mình ban ngày, khi y giơ lên tấm gương chiếu vào mộ thì nàng lập tức che miệng.
Con ngươi xanh đen của nàng đã không thể rơi lệ được nữa, nhưng nỗi đau ngất trời không cách nào vơi đi đè nặng trong tim nàng, đau đến mức không nói nên lời.
Lận Khinh Chu cúi lạy một cái, sau đó đặt kính Phi Hồng bên cạnh mộ rồi đi ra xa để không quấy rầy Bạch cô nương gặp lại mẫu thân và ca ca nàng.
Lận Khinh Chu hỏi: "Mục Trọng Sơn, người biến Bạch cô nương thành bộ dạng này là ngươi sao?"
Mục Trọng Sơn không hề phủ nhận: "Đúng vậy."
Lận Khinh Chu: "Sao thế?"
Mục Trọng Sơn: "Người nói cho ngươi biết đừng nên là ta."
"Vậy" Lận Khinh Chu lại hỏi, "Vị tiên quân cứu trưởng thôn cũng là ngươi đúng không?"
Mục Trọng Sơn: "Ừ."
Lận Khinh Chu đang định hỏi tiếp thì Mục Trọng Sơn vội nói: "Mau cất kính Phi Hồng đi, có người đến đấy."
Lận Khinh Chu giật mình bước nhanh tới trước, y vừa cầm kính Phi Hồng lên thì Hạ Phái sải bước đến, tức giận hỏi: "Ngươi lén lút làm gì ở đây thế hả?!"
💬 Bình luận chương