Mọi người bị tiếng chuông làm cho chấn động, đồng loạt quay đầu, liền thấy khách hành hương trong Phật đường an tĩnh từ đệm hương bồ đứng thẳng dậy, sau đó xoay người lại.
Ánh sáng mặt trời xuyên qua mây mù chiếu vào Phật đường nhỏ nhoi kia, khiến cả tượng Phật rạng rỡ tới chói mắt.
Giữa kim quang, Phật tổ rũ mắt bọn họ cùng xông lên, hậu quả thật không thể tưởng tượng.
Làm sao hắn dám? Sao hắn dám như vậy?
Chỉ là, thời gian cứ thế trôi qua, những người xung quanh không ai động thủ.
Sao lại thế này? Sợ hãi trong lòng dần biến thành nghi hoặc, ta nhìn Mộ Hoa, thấy trong mắt bọn họ đều lộ sự hoang mang, không chỉ bọn họ, ngay cả hơi thở của những kẻ mai phục cũng dần lộ ra bất an.
Ta lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Người trước mặt dù sao cũng là hoàng tử, cho dù bọn họ không chịu thừa nhận, nhưng trêи người hắn toát ra một loại khí chất bức người, khiến tất cả không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Hơn nữa, nếu hôm nay Bùi Nguyên Hạo mang theo nhân mã tới đây, hoặc để người ẩn nấp mai phục bốn phía đều là chuyện bình thường nằm trong dự kiến, nhưng hiện tại, một mình Bùi Nguyên Hạo ở đây, không có vũ khí, không có thị vệ, thậm chí một chút sát khí cũng không có.
Đám người Mộ Hoa ngược lại không dám hành động thiếu suy nghĩ, bởi vì không ai biết át chủ bài của Bùi Nguyên Hạo rốt cuộc là gì.
Bọn họ dám xông lên, dám động thủ, nhưng lại không dám đánh cược.
Đúng lúc này, Bùi Nguyên Hạo lại nhìn ta, lên tiếng, giọng nói không chút ấm áp: "Lại đây.".
💬 Bình luận chương