"Nói, là ngươi sao?"
Thanh âm lãnh ngạo vang lên bên tai, rất nhẹ nhưng lại đè nặng trong lòng của ta, trong nháy mắt ta như biến thành con mồi bị biết người bổn cung muốn tìm là ngươi, vì sao mấy ngày nay vẫn không chịu lộ diện, hay là... Trong lòng ngươi còn oán hận bổn cung?"
"Nô tỳ không dám."
"Vậy vì sao lúc này ngươi mới nói?"
Diêu Ánh Tuyết chậm rãi ngẩng đầu, ngước nhìn nam tử trước mặt này, đáp: "Nô tỳ... Kỳ thật nô tỳ ái mộ điện hạ đã lâu, có thể hầu hạ điện hạ cũng là nô tỳ cam tâm tình nguyện. Chỉ là, nô tỳ không muốn điện hạ cho rằng nô tỳ vì vinh hoa phú quý mới..."
Nói tới đây, mặt nàng ta đỏ bừng lên. Bùi Nguyên Hạo nhướng mày, ánh mắt có chút thay đổi mà nhìn nàng ta.
"Để điện hạ đại động can qua là sai sót của nô tỳ, thỉnh điện hạ trị tội."
Bùi Nguyên Hạ im lặng không nói gì, nhìn nàng ta thật lâu, đột nhiên lên tiếng: "Ngươi tên gì?"
"Hồi điện hạ, nô tỳ là Diêu Ánh Tuyết."
"Ánh Tuyết..."
Bùi Nguyên Hạo thầm đọc hai chữ, cái gì cũng không nói liền đứng lên. Người xung quanh còn chưa rõ chuyện gì thì bóng dáng hắn đã biến mất trước cửa.
Lúc này, Ngọc công công mới tiến tới, cười nói: "Người đâu, thay tân trang cho Diêu nữ sử. Từ hôm nay trở đi, theo Tam điện hạ tới Thượng Dương cung."
💬 Bình luận chương