Khi Hàn Nặc đang cấp tốc lao đến Tần Thành, tại tầng hai biệt thự nhà họ Sa trên hòn đảo, ca phẫu thuật của Bạch Phượng Châu cuối cùng cũng kết thúc.
Sa Tuyệt đích thân đẩy giường bệnh đưa mẹ vào phòng chăm sóc đặc biệt (ICU) cạnh phòng mổ.
Sau đó, anh ngồi xuống ngoài phòng, tháo khẩu trang, vừa uống dinh dưỡng do nhân viên y tế đưa tới, vừa chăm chú nhìn vào bên trong phòng bệnh, nơi mẹ anh đang nằm.
Toàn bộ quá trình đều được livestream theo sát, chứng minh rõ ràng người trực tiếp phẫu thuật là chính anh, không hề có thế thân, không hề gian dối.
Các khách mời, nhân viên đứng chờ ngoài phòng mổ đồng loạt đứng dậy, hồi hộp chờ kết quả.
Người đầu tiên bước ra là Phong Chỉ, cô thông báo:
“Ca mổ rất thành công! Nhưng thể trạng của bệnh nhân rất yếu, vẫn còn nhiều nguy cơ, cần được chưa được Sa Tuyệt cho phép, bất kỳ ai cũng không được vào.”
Sa Yến Xuyên vừa thấy cô là lửa giận bốc lên:
“Đây là chuyện của nhà họ Sa, liên quan gì đến cô?”
“Tránh ra cho tôi!”
Phong Chỉ khoanh tay sau lưng:
“Tôi không tránh, cũng không để anh vào.”
Sa Yến Xuyên giận dữ gào lên:
“Cô không tránh thì tôi khiến cô phải tránh!”
Hắn vừa dứt lời…
Phong Chỉ lập tức rút tay từ sau lưng ra, xịt thẳng vào mặt hắn một bình xịt có làn khí màu xanh lá.
Sa Yến Xuyên hoàn toàn không kịp phản ứng, hít vào một hơi liền cảm thấy đầu óc quay cuồng, tứ chi bủn rủn, ngã phịch xuống đất.
Trước khi bất tỉnh, hắn thấy Phong Chỉ đứng cao hơn mình, cúi xuống nhìn với vẻ lạnh nhạt:
“Hét to trước cửa phòng phẫu thuật là vô lễ.”
“Còn ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của bệnh nhân – phải bị trừng phạt.”
“Cô… cô cô cô…”
Không để hắn nói hết, Phong Chỉ nắm lấy một chân hắn, nhẹ nhàng kéo đến bên cửa sổ, sau đó……thản nhiên quăng hắn xuống lầu hai.
Mọi người xung quanh sững sờ:
Đã biết cô ấy dữ dằn…
Nhưng mà đây là biệt thự nhà họ Sa mà?!
Sa Yến Xuyên là nhị thiếu gia nhà họ Sa đó?!
Cô không chỉ đánh ngất người ta mà còn ném thẳng từ tầng hai xuống? Quá tàn bạo rồi?!
May là dưới cửa sổ chỉ toàn hoa cỏ, chắc cũng không nguy hiểm lắm…
Đám vệ sĩ hơn chục người mà Sa Yến Xuyên dẫn tới lập tức lao về phía Phong Chỉ định bắt cô.
Nhưng cô chưa kịp ra tay thì Tiểu Bạch và Tiểu Hắc đã hành động.
Một người cầm gậy bóng chày, một người cầm ghế, nhấc tay là đập…
Chưa đầy 10 phút sau.
Trận hỗn chiến kết thúc.
Đám vệ sĩ nằm rạp dưới đất, không ai còn sức phản kháng.
Ca phẫu thuật kéo dài suốt 6 tiếng đồng hồ.
Trong lúc livestream, phần lớn cư dân mạng đã ngủ, chỉ còn lại sinh viên y và một số bác sĩ trụ lại không phải ông ta ngầm cho phép Sa Tuyệt bị bắt ở Đông Nam Á và bỏ tù, ai có thể động được đến người đó?”
Mặc dù nghĩ thế, nhưng sắc mặt bọn họ vẫn vô cùng nặng nề và bất an.
Bởi họ biết rõ – trước khi Sa Tuyệt lật đổ được gã ở đỉnh kim tự tháp ấy, thì những “kẻ làm bàn đạp” như họ chắc chắn sẽ là người bị thanh trừng đầu tiên…
Họ bắt buộc phải tìm cách tự cứu mình.
Cùng lúc đó, tại Tần Thành.
Mai Đại đội mũ và đeo khẩu trang, lặng lẽ xuất hiện ở một góc công viên đối diện nhà họ Dung.
Đầu tháng Mười, thời tiết đã se lạnh.
Sáu giờ sáng, trời còn tối, gió lạnh thổi từng cơn, xung quanh không một bóng người đi tập thể dục.
Mai Tư Nặc bị nhốt trong một bao tải, chỉ hở mỗi cái đầu, miệng bị nhét khăn.
Vừa nhìn thấy Mai Đại, cô đã “ư ử” gào lên, giãy giụa kịch liệt.
Mai Đại nhìn đứa con gái thê thảm như vậy, lòng chỉ thấy hận không thể rèn sắt thành thép.
Bà ta âm mưu tính toán bao năm, vốn đã thành công, lại bị đứa con gái không có tầm nhìn, không có khí phách này phá hỏng trong một đêm…
Bà ta bước đến trước mặt Phong Cương đang ngồi trên ghế đá:
“Cậu làm vậy, bố cậu biết không?”
Phong Cương mỉm cười:
“Nếu bà muốn ông ấy biết, có thể gọi cho ông ấy ngay bây giờ, tôi không ngại.”
Mai Đại nhíu mày:
“Cậu muốn 5% cổ phần của tập đoàn Phong Thị là để đấu lại bố cậu đúng không?”
“Cậu biết tính ông ấy mà, những gì là của ông ấy thì ông ấy có thể cho, nhưng người khác không được cướp…”
Phong Cương cắt lời:
“Chuyện đó khỏi cần bà lo. Tôi biết bà đang muốn kéo dài thời gian, dùng lời nói để lung lay ý chí của tôi.”
Anh vỗ nhẹ vào bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần đặt trên bàn gấp:
“Ký hợp đồng này đi, điểm chỉ vào. Sau đó dắt con riêng trà xanh của bà đi ngay.”
“Tôi chỉ cho bà 10 phút, quá giờ thì miễn bàn.”
Mai Đại im lặng, âm thầm quan sát xung quanh, trong lòng lo lắng: Hàn Nặc đâu rồi?
Liệu bà có thể câu giờ đến lúc ông ta xuất hiện không?
,
💬 Bình luận chương