Bầu không khí náo nhiệt trên bàn tiệc bỗng chốc lắng xuống.
Tất cả mọi người đều đồng loạt quay sang nhìn Phong Chỉ.
Ngay cả khán giả trong phòng livestream cũng bắt đầu cảm thấy căng thẳng:
[Trời ơi, tôi hồi hộp quá, có cảm giác như sắp mở thưởng lớn vậy!]
[Cảm giác như vừa cày xong game siêu khó suốt bảy ngày bảy đêm, cuối cùng vượt qua ải cuối cùng, giờ đến khâu nhận phần thưởng…]
[Bạn nói sai rồi! Với Phong Chỉ thì tất cả chỉ như đang chơi đùa, chẳng hề vất vả chút nào…]
[Đàm lão là đại gia, còn tác quyền của Ô Mộc Vân thì đắt đỏ cực kỳ, Phong tiên nữ nhà mình sẽ được bao nhiêu tiền nhỉ? Mong đợi quá đi…]
[Ai đã xem chương trình này mà không nói: “Cô ấy xứng đáng!” chứ?]
Tại hiện trường.
Phong Chỉ “ồ” lên một tiếng, chậm rãi ăn nốt con cua lông trên tay rồi mới cầm khăn lau miệng:
“Tôi không cần.”
Mọi người sững sờ.
Đạo diễn Vi ngẩn người một lát, rồi nói:
“Để tôi nói sơ qua về nội dung di chúc của Đàm lão và Ô Mộc Vân nhé.”
“Đàm lão quyết định để lại cho cô tất cả tài sản ngoài cổ phần Tập đoàn ẩm thực Đàm thị. Tổng cộng khoảng… 1 tỷ.”
Đừng nói là khán giả trong livestream, ngay cả các minh tinh và chuyên gia đang ngồi ở đây cũng không tránh khỏi rúng động.
Số tiền đó, ngay cả những người nổi tiếng như Lý Cửu cũng chưa chắc kiếm được một cách dễ dàng…
“Luật sư của Ô Mộc Vân nói rằng, trong di chúc ông ấy ghi rất rõ: người đã phá giải bí ẩn mất tích của Đàm Thi Nhi.”
“Bất kể người đó có đồng ý hay không, người đó.”
“Không có sự cho phép bằng văn bản của người đó, bất kỳ ai cũng không được mở USB hay đọc bản in, càng không được xuất bản, phát hành, chuyển thể hay dựng phim…”
Người đại diện của Ô Mộc Vân đứng bên cạnh, gần như muốn quỳ xuống:
“Phong tiểu thư, Ô Mộc Vân đã phạm tội tày trời, chết cũng không oan.”
“Nhưng trình độ sáng tác của anh ấy rất cao.”
“Tác phẩm này là cuốn tiểu thuyết dài duy nhất mà anh ấy viết sau khi Đàm Thi Nhi mất tích.”
“Chỉ nhìn tựa đề thôi đã có cảm giác anh ấy đang viết lại câu chuyện của chính vụ án đó.”
“Từ góc độ văn học hoặc phục dựng sự thật vụ án, tôi xin cô – hãy nhận lấy tác phẩm này, ít nhất đọc thử vài trang.”
Khán giả trong livestream nổ tung:
[Sau khi kết hôn, trình độ viết lách của Ô Mộc Vân lên tầm cao mới, tác phẩm nào cũng bán chạy, chuyển thể phim thì cực kỳ thành công…]
[Cả ngành xuất bản và giới điện ảnh đang sục sôi, chỉ mong được chạm tay vào bản quyền tác phẩm này. Đây là con “gà mái đẻ trứng vàng” đó!]
[Phong Chỉ mà không đồng ý, thì tác phẩm này vĩnh viễn không thể ra mắt, người đại diện của anh ta cũng coi như trắng tay…]
Phong Chỉ liếc nhìn cuốn Vợ Tôi Đã Biến Mất:
“Nhưng tôi vẫn không có hứng thú.”
Rồi cô bổ sung:
“Án mạng của một tác giả nổi tiếng giếc vợ tuy có giật gân, nhưng so với những người bạn trong bệnh viện tâm thần Thanh Sơn thì chẳng là gì cả.”
“Chuyện kinh khủng gì tôi chưa từng nghe qua? Tôi nghe phát ngán rồi.”
Mọi người: …
Tất cả: …
Không lạ gì… đến cả một thiên tài như Ô Mộc Vân cũng bị cô “chơi chết”.
Người đại diện của Ô Mộc Vân chỉ muốn khóc.
Nhưng biết rõ khóc cũng chẳng ích gì, nên đổi sang một cách tiếp cận khác:
“Phong tiểu thư, tôi nghĩ cô cứ nhận lấy tác phẩm trước đi.”
“Khi nào rảnh thì đọc thử. Nếu sau khi đọc thấy không phù hợp, cô có thể nhờ luật sư chuyển nhượng bản quyền cho người khác.”
“Khoản thu nhập từ việc chuyển nhượng – nếu cô không cần – thì hãy dùng để làm từ thiện. Coi như tích đức cho mẹ cô vậy…”
Câu cuối cùng chạm đến trái tim của Phong Chỉ.
Cô ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu:
“Mẹ tôi đúng là rất thích làm từ thiện. Vậy tôi tạm nhận lấy tác phẩm này.”
Luật sư và người đại diện của Ô Mộc Vân cùng thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất thì phí luật sư và hoa hồng đại diện của họ coi như giữ được rồi…
,
💬 Bình luận chương