Ân Tông Lâm vừa xót thương sự yếu mềm thuần thiện của ta, lại hài lòng vì ta biết điều biết ý, thưởng cho ta không ít đồ, còn ôm ta vẽ bánh suốt cả một đêm.
Hắn và Khương Xuân Ý có tình nghĩa lớn lên từ nhỏ, mà Khương Xuân Ý lại là nữ nhân đầu tiên, cho đến hiện tại cũng là duy nhất của hắn.
Chăm chút mà sống, không phải là không thể sống tiếp.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Một nha hoàn số phận nằm trong tay chủ gia, trở thành di nương của thiếu gia, đã là kết cục tốt nhất mà cả đời phấn đấu có thể tìm được rồi.
Vài ngày trước, một lứa nha hoàn trong nội viện đến tuổi, như heo dê bị tùy tiện chỉ phối cho đám gia đinh tốt xấu lẫn lộn.
Những kẻ có chút nhan sắc, thì bị mấy quản sự có mặt mũi xin về, hoặc làm kế thất hoặc gả cho con cháu trong nhà nghiện rượu c.ờ bạc.
Bọn họ đều ghen tị với ta.
Hầu hạ tốt nhị thiếu gia, là có vinh hoa phú quý cả đời.
Ta khoác áo đứng trước cửa sổ, bên ngoài là đêm đen trầm trầm không thấy điểm cuối, phía sau là Ân Tông Lâm đang ngủ say trên giường cao gối mềm.
Không ai quan tâm nô lệ muốn gì.
Chỉ có đại tiểu thư.
Nàng hỏi: “Ngươi muốn gì? Ta có thể đáp ứng ngươi một thỉnh cầu.”
Khi ấy, quản sự của nàng đi xa trở về, đã nắm rõ hoàn toàn tình hình Cao gia.
Bộ giá y đỏ thẫm vẫn treo trên giá, soi vào đôi mắt nàng như bốc lửa.
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng nàng:
“Ta muốn… theo đại tiểu thư xuất giá.”
Nàng chỉ kinh ngạc trong chốc lát.
“Ngươi lấy gì mà cho rằng, ta còn sẽ ngoan ngoãn gả sang Cao gia?”
Ta nói: “Đại tiểu thư có một ca ca ruột, ba đường huynh đệ, ở nhà mẹ đẻ nắm quyền chủ sự, chướng ngại quá nhiều.”
“Nhưng Cao gia thì khác, ba đời đơn truyền, Cao lão gia liệt giường, mà Cao phu nhân hiện tại lại là kế thất, Cao Cửu Lang không phải con ruột của bà ta. Đại tiểu thư muốn làm chủ Cao gia, thực sự dễ hơn nhiều.”
Không có Cao gia, còn có Trương gia, Lý gia; không ai biết Ân lão gia bị lợi dục hun đúc sẽ gả nữ nhi cho nhà nào.
Ít nhất Cao gia hiện giờ thật sự đã biết gốc biết ngọn.
Không ai thích hợp Cao Tào Cửu Lang để bỏ cha giữ con.
Về mặt tâm lý, giếc phụ giếc huynh đệ dù sao cũng khó vượt qua.
Giếc phu quân, nhất là phu quân như Cao Cửu Lang thì khác, đó là ra tay trước để chiếm thế chủ động.
Đại tiểu thư nở một nụ cười nhạt, vá thêm mấy mũi trên chiếc khăn tay thêu sẵn của thợ thêu, nói:
“Ta từ nhỏ đã rất thích Xuân Ý tỷ tỷ.”
8
Không ai hiểu vì sao đại tiểu thư lại đột nhiên để mắt đến ta.
Thứ nhất, ta không phải loại nha hoàn có tay nghề đặc biệt để làm chỗ dựa; thứ hai, giữa ta và đại tiểu thư, cũng chẳng có bao nhiêu tình nghĩa chủ tớ.
Ban đầu Ân phu nhân dở khóc dở cười:
“Nhà ai lại để nha hoàn hồi môn là thông phòng của ca ca? Cả kinh thành cũng không tìm ra chuyện như vậy.”
💬 Bình luận chương