Bà nói với ta:
“Khoa thu năm kia, nếu nhi t.ử ta không phân tâm, phải giúp cho gà ăn, cho vịt ăn, giặt áo chẻ củi, thì nhất định đã có tên trên bảng rồi.”
Bạch di trông rất hối hận.
Nhưng mấy ngày sau đó, ta lại thấy bà vẫn đúng giờ gọi Thẩm Quan Phục nhóm lửa gánh nước, dọn chuồng gà, tráng nồi rửa bát.
Ta không hiểu.
Bạch di ghé tai nói nhỏ với ta:
“Nếu ta không gọi nó làm việc, sang năm nó mà lại không thi đỗ, thì chẳng phải sẽ không tìm được lý do hay sao? Tổn thương tự tôn biết bao.”
Để tránh Thẩm Quan Phục chê ta, bà nói với Thẩm Quan Phục:
“Tiểu Xuân lúc còn ở Ân gia, mỗi ngày cũng chỉ làm mấy việc nhẹ nhàng như bưng trà rót nước, quạt gió, mài mực, mấy việc trong nhà mình, nàng không biết làm đâu.”
Vốn là không biết, nhưng nhìn vài lần thì thật ra cũng biết làm rồi.
Thỉnh thoảng khi bếp ăn của thư viện bận rộn, ta còn theo sang giúp Bạch di một tay.
Không tránh khỏi gặp người quen. Đó là Đỗ Nhược Hoa.
Nàng ta đến đưa bánh điểm tâm tự tay làm cho Ân Tông Lâm, nghe nói ta đang làm công ở đây, cố ý vòng sang bếp xem kết cục của ta ra sao.
Trâm gỗ, áo thô, giày vải, các ngón tay bị nước lạnh làm đông đỏ lên, bộ dạng của ta khiến nàng ta vô cùng hài lòng.
“Trước kia ngươi là thiên kim tiểu thư được muôn người vây quanh, ở Ân gia lại là đại nha hoàn bên cạnh thiếu gia. Nói cho cùng, ngươi chưa từng thật sự nếm mùi nghèo khổ. Bây giờ thì khác rồi...”
Nàng ta khoanh tay, từ trên xuống dưới đ.á.nh giá ta, giọng điệu không giấu được khoái chí:
“Thẩm gia nghèo thật tốt, một đồng tiền phải bẻ làm đôi mà tiêu, hạt gạo cũng hận không thể đếm rồi mới cho vào nồi. Khi cơm áo còn thành vấn đề, đại tiểu thư còn có nhàn tình nhã hứng đọc sách viết chữ sao?”
Đỗ Nhược Hoa cười khẩy:
“Sợ là ngay cả giấy bút cũng mua không nổi đâu.”
Ta không chớp mắt nhìn nàng ta. Nàng ta khẽ mỉm cười:
“Nếu thấy khổ, thì đi cầu Ân Tông Lâm đi, chui vào lòng hắn, leo lên giường hắn. Nể tình chúng ta từng quen biết một phen, ta sẽ không ngăn hắn đưa ngươi về phủ đâu.”
“Cảm ơn ngươi.”
Ta nói.
Đỗ Nhược Hoa trông như bị dọa sợ. Ta tiến lại gần nàng ta.
“Là nghe Ân Tông Lâm nói ta sẽ theo muội muội hắn gả vào cái hố lửa Cao gia ấy, nên mới nghĩ ra chủ ý này, phải không?”
“Ngươi đã dò hỏi gia cảnh của Thẩm Quan Phục, hẳn cũng dò hỏi qua nhân phẩm của hắn rồi chứ?”
“Dù là một chủ ý tồi tệ, nhưng tấm lòng này ta nhận.”
Đỗ Nhược Hoa dường như thẹn quá hóa giận:
“Ta không biết ngươi đang nói gì cả!”
Nàng ta men theo bậc thềm dài vội vã rời đi, bóng lưng lộ ra đôi phần hoảng hốt.
14
Sau đó, Ân Tông Lâm đến chất vấn ta:
“Ngươi đã nói gì với Đỗ Nhược Hoa? Nàng ta cứ lẩm bẩm mãi ‘sao lại là chủ ý thối nát’…”
Lúc ấy ta đang rửa một rổ củ cải, thản nhiên liếc hắn một cái, không nói gì.
💬 Bình luận chương