Lục Hạo Thành đây mà Bộ dạng mắt hồn mắt vía khi nhìn thấy Lục Hạo Thành của Cố An An, anh ta cũng chứng kiến rồi.
“Trong lòng em tự biết rõ!” Lục Hạo Khải giọng điệu lạnh lùng, xoay người bước xuống lầu.
Ni “Em…” Cố An An cắn môi, vội bước đi theo.
Mộc Tử Hoành miệng cười gian xảo, liếc mắt nhìn hai người họ rời đi.
Cố An An không giữ được Lục Hạo Thành, vậy tại sao phải cố giữ bằng được Lục Hạo Khải chứ?
Bởi lẽ chỉ có cách đó mới giúp cô ta có được cuộc sống của một người giàu có.
Bọn họ cùng nhau lớn lên, vậy nên, tính cách của Cố An An như thế nào, anh ta cũng nắm rõ như lòng bàn tay.
“Này!” Lục Dật Kha thở dài nặng nề.
Ông liếc sang nhìn Mộc Tử Hoành, hỏi: “Tử Hoành, dạo này Hạo Thành vẫn ổn chứ cháu?”
Mộc Tử Hoành ngạc nhiên nhìn Lục Dật Kha.
Sao bỗng nhiên ông ấy lại quan tâm Hạo Thành vậy chứ?
Mộc Tử Hoành khẽ cười, điềm đạm nói: “Bác Lục, Hạo Thành Ẩ Ä „“
vẫn ỗn ạ.
Ăn ngon, ngủ ngon, tìm được Lam Lam, lại biết tin có ba cậu con trai, ai có thể vui vẻ, hạnh phúc hơn Lục Hạo Thành lúc này được chứ?
Lục Hạo Thành sống hạnh phúc đến mức đến bản thân Mộc Tử Hoành cũng cảm thấy ngưỡng mộ!
Tần Ninh Trăn ánh mắt nghiêm nghị, châm chọc nói: “Nghe nói, Lục Hạo Thành hiện đang hẹn hò với một người phụ nữ đã có gia đình, phải vậy không Tử Hoành?”
“Ừm …” Mộc Tử Hoành nhìn Tần Ninh Trăn bằng ánh mắt kỳ quái.
Sao bà ta lại biết tin này nhanh như vậy chứ?
Nếu tốc độ này thì Tần Ninh Trăn cũng sẽ sớm biết rằng Tiểu Tuấn và Nhiên Nhiên là con của Hạo Thành thôi.
“Bác Lục, bác cứ đùa chứ, sao có thể phát ngôn bừa bãi như vậy được, người ta đường đường là con gái nhà lành, câu nói của bác vô tình ô ué thanh danh của cô ấy rồi.”
“Nói như vậy không tốt đâu ạ!” Mộc Tử Hoành mỉm cười nói.
Tần Ninh Trăn cười khẩy một cái, vốn đang nói cười vui vẻ, lại bị Mộc Tử Hoành cướp lời trước: “Nhưng sao bác Lục biết được chuyện này vậy ạ?” Anh ta nói với vẻ vô cùng nghỉ ngờ.
Lục Dật Kha chau mày nhìn Tần Ninh Trăn.
Lục Tư Ân cũng liếc nhìn Mộc Tử Hoành.
“Anh Tử Hoành, anh nghỉ ngờ mẹ em âm thầm ông biết được chuyện về Lam Hân nhưng không nắm rõ tình hình thực tế, thì chắc chắn ông sẽ âm thầm gây ra những chuyện làm tổn thương mẹ con cô.
Bây giờ vẫn chưa tìm được dì Hứa, nên họ vẫn chưa thể vạch trần bộ mặt thật của Tần Ninh Trăn.
“Ừm!” Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Mộc Tử Hoành, Lục Dật Kha không chút nghi ngờ, thay vào đó là quay sang nhìn Tần Ninh Trăn bằng ánh mắt ngờ vự!
c Chuyện lần trước ở khách sạn, ông vẫn đang cho điều tra.
Bỗng nhiên ông cảm thấy không hiểu rõ con người Tần Ninh Trăn nữa.
Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, chuyện gì cũng có lúc được làm sáng tỏ!
Tần Ninh Trăn đang định nói thì đột nhiên nhìn thấy Lục Hạo Thành từ trên lầu đi xuống với thứ gì đó trên tay.
Bà ta lại cố kìm lại những lời định nói vào lòng.
Lục Hạo Thành liếc mắt nhìn Mộc Tử Hoành, nói: “Đi thôi.”
Hai tiếng “đi thôi” cất lên bằng giọng lạnh lùng, khiến ai nghe cũng thấy sởn gai ốc.
“Ừm!” Mộc Tử Hoành đứng dậy.
Lục Dật Kha nhìn thấy con trai không lỡ hỏi thăm mình một tiếng, trong lòng cảm thấy đau nhói.
Ông nghiêm giọng gọi Lục Hạo Thành: “Hạo Thành, đã về nhà rồi thì cùng cả nhà ăn bữa cơm đi!”
“Không cần đâu, tôi sợ tôi còn chưa ăn đã nôn ra rồi.”
Lục Hạo Thành thờ ơ nói xong liền cùng Mộc Tử Hoành đi ADN A xung lâu.
“Lục Hạo Thành, con…”
Tần Ninh Trăn thấy vậy liền cười khẩy, đây chính là điều mà bà ta muốn, muốn Lục Hạo Thành cắt đứt mọi quan hệ với Lục Dật Kha.
Khi quay sang nhìn Lục Dật Kha, ánh mắt bà ta lại trở nên dịu dàng, vội đứng phắt dậy, đuổi theo Lục Hạo Thành.
Hôm nay Lục Hạo Thành trở về đã tạo cho bà ta một cơ hội tốt.
Bà ta tỏ vẻ lo lắng hét lên một tiếng đuổi theo: “Hạo Thành, Hạo Thành, đừng rời đi, hiếm khi con có dịp về nhà, ở lại ăn cơm với bố một bữa đi!”
Lục Hạo Thành và Mộc Tử Hoành đã đi đến cầu thang.
Tần Ninh Trăn đẩy Mộc Tử Hoành ra, đuổi đến trước mặt Lục Hạo Thành, chặn đường anh.
Ngắẳng đầu, nhất định phải nhìn được biểu cảm của Lục Hạo Thành.
Khi nhìn thấy bộ dạng của Tần Ninh Trăn, Lục Hạo Thành cảm thấy có chút buồn nôn.
Anh biết Tần Ninh Thâm lại sắp diễn trò trước mặt, liền chau mày, tức giận nói: “Đi ra đi!”
Tần Ninh Trăn sâu trong ánh mắt nở một nụ cười gian xảo, miệng lại nhanh nhảu nói: “Hạo Thành, nhà chúng ta đã lâu không ăn cơm cùng nhau, tối nay con đừng đi nữa, ở lại ăn cơm cùng cả nhà đi, bố con cũng mong con về suốt đấy, điển.
Tần Ninh Trăn hét lên một tiếng, ngã lăn xuống cầu thang.
Tiếng hét của bà ta vang vọng trong căn biệt thự nguy nga.
Mộc Tử Hoành ánh mắt run lên, người phụ nữ này đúng là lòng lang dạ sói, lại âm mưu hãm hại Lục Hạo Thành đây mà.
Màn kịch này đến giờ vẫn chưa buồn kết thúc.
Lục Hạo Thành vẫn bình tĩnh đứng trên cầu thang, thờ ơ nhìn Tần Ninh Trăn tự biên tự diễn màn kịch của mình.
Tần Ninh Trăn lăn xuống mát bậc cầu thang, khắp người bầm dập, đau đến mức cau có mặt mũi.
“Mẹ …” Lục Tư Ân cùng Lục Dật Kha cũng vội vàng chạy tới xem.
Tần Ninh Trăn cố chịu đau, nhìn Lục Hạo Thành với vẻ mặt đau khổ, nói: “Hạo Thành, nếu con không muốn ở nhà ăn cơm thì thôi, tại sao con lại đẩy ta như vậy?”
Tần Ninh Trăn làm bộ oan ức khóc lóc thảm thiết.
💬 Bình luận chương