Lục Hạo Thành nhìn chiếc xe phía sau bị bỏ lại, tốc độ xe giảm bớt rất nhiều, giờ mới nhìn qua sắc mặt tái nhợt của Lam Hân, đáy mắt hiện lên một tia đau lòng: “Lam Lam, không có việc gì chứ?”
Lam Hân nuốt một ngụm nước miếng, mới nói: “Anh nhìn thấy em không có việc gì sao?”
Cô còn đang phát run đâyĐi xe máy với Cẩn Hi còn an toàn hơn.
Nhưng mà…… Cô nghỉ hoặc nhìn qua người bên cạnh: “Lục Hạo Thành, sao lại có người điện thoại vào túi, ý cười dịu dàng, dường như cô đã quên hết chuyện không vui vừa rồi.
Lục Hạo Thành nghe vậy thấy rất có ý sâu xa, giống như lời mời gọi vậy: “Chúng đi lên thôi.”
Giọng anh mang ý cười, giọng có chút trầm, Lam Hân hơi nghỉ hoặc nhìn qua, thấy anh cười nhẹ, cũng không có nghĩ nhiều.
Hai người xuống xe, trực tiếp đi vào thang máy.
Lam Hân thầy Lục Hạo Thành trực tiếp ấn tầng tám, nghỉ hoặc hỏi: “Chúng ta không cần đi đăng ký ở quầy lễ tân sao?”
Lục Hạo Thành nhìn cô cười cười: “Lam Lam, đây là khách sạn của anh.”
NẠ Á ” Lam Hân kinh ngạc, được rồi, người có tiền đều là big boss.
Lục Hạo Thành có chút bất đắc dĩ cười cười, nói: “Tần Ninh Trăn vẫn như hổ rình mồi, trên cơ bản đều là bất động sản.”
Để đề phòng người phụ nữ đầy tham vọng như Tần Ninh Trăn, anh vẫn luôn thận trọng. Hiện tại anh và cha mình đã đoạn tuyệt quan hệ, bà ta sẽ nhanh chóng hành động thôi.Nhất định phải khiến Tần Ninh Trăn nếm thử cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục.
Lam Hân có chút đau lòng nhìn anh, qua vài lần gặp Tần Ninh Trăn, bà ta không hề nói những lời khó nghe với Lục Hạo Thành, nhưng cô cũng có thể nhìn ra được, Tần Ninh Trăn là loại người giỏi ngụy trang, trước mặt người ngoài, bà ta cũng sẽ không hủy hoại danh tiếng của mình.
“Em nghe Cẩn Hi nói, có vài lần anh gặp tai nạn, cũng không là ngoài ý muốn, giống như lần em gặp anh ở đường cao tốc, cũng không phải ngoài ý muốn sao?”
Đây là lần đầu tiên Lam Hân đề cập đến chuyện này trước mặt Lục Hạo Thành.
Lục Hạo Thành nhíu mày, Nhạc Cẩn Hi cũng điều tra mình, anh khẽ gật đầu, không nói gì.
Lam Hân nhìn qua, đột nhiên nắm lấy tay anh,cười cười: “Lục Hạo Thành, về sau, có mẹ, có em, có chị Tư Tư, anh sẽ tốt hơn.”
Lục Hạo Thành nhìn ánh mắt lo lắng của cô, lại cúi đầu nhìn nơi tay họ đan vào nhau, tay cô rất ấm, anh cười khẽ: “Nhưng mà Lam Lam, em còn chưa nói rõ khi nào thì gả cho anh đâu?”
TA ” hai mắt Lam Hân trừng lớn, hai người còn chưa kịp yêu đương, trực tiếp đến bước kết hôn, có phải đã đốt cháy quá nhiều giai đoạn không?
nHa ngự Lục Hạo Thành, em còn muốn yêu đương Không phải, sao cô lại nói như vậy với anh?
*Ha ha E272. ” Lục Hạo Thành nhìn dáng vẻ cô bối rối mà “Anh đừng cười.Anh Cười, em cảm giác bản thân không còn mặt mũi gì nữa.”
Lam Hân nhỏ giọng nói xong, thật ra cô muốn có quan hệ yêu đương, đã có ba đứa nhỏ nhưng chưa từng yêu đương một lần, nói ra nhất định không ai tin tưởng.
Lục Hạo Thành nhìn thấy đã đến tầng tám, dắt tay cô đi ra ngoài, “Lam Lam, chúng ta vẫn đang yêu đương.”
Đúng là một cô gái nhỏ không có nhận thức về tình yêu.
“Nào có?”
Lam Hân thê thốt phủ nhận.
Lục Hạo Thành dừng lại, ánh mắt tối đen nhìn cô nghiêm túc, anh giơ hai tay lên, giữ chặt vai cô, khẽ cúi đầu, nhìn cô bằng đôi mắt trong veo rồi cười nói: “Lam Lam, em đã đồng ý với anh, cho em thời gian để quen anh.
Từ thời điểm đó bắt đầu, chúng ta đã có mối quan hệ chính thức.”
Cô nhóc này, đối với mặt tình cảm rất chậm chạp, anh cần nhắc nhở cô mới được.
💬 Bình luận chương