
Đánh giá của bạn:
Cặp đôi chính: Chàng là học bá đẹp trai, rạng rỡ như ánh mặt trời VS Nàng là học bá lạnh lùng, khó gần, người lạ chớ lại gần. Học sinh chuyển trường Thang Lê vừa chân ướt chân ráo đến trường trung học Bắc Xuyên. Cô chỉ có một mong ước nhỏ nhoi là được "ẩn thân", làm một học sinh bình thường mờ nhạt giữa đám đông. Thế nhưng, đời không như là mơ. Ngay ngày đầu tiên bước vào văn phòng giáo viên, cô đã đụng độ ngay một vụ "trộm cắp". Kẻ to gan dám "chôm" truyện tranh và máy nghe nhạc MP3 ngay trong văn phòng lại chính là nhân vật lừng lẫy trong lớp: Cán sự môn Toán – Lục Dương. "Là cậu ta sao?" Thang Lê chợt nhớ ra. Đây chính là cái tên "ấm đầu" hôm qua chơi bóng rổ dưới sân chung cư đã ném bóng làm vỡ tan cái điện thoại của cô. Chẳng muốn dây dưa gì thêm với tên oan gia này, Thang Lê thẳng thừng từ chối việc ngồi cùng bàn với cậu ấy. Thấy vậy, mấy cậu bạn ngồi bàn trên bàn dưới liền quay xuống trêu chọc Lục Dương: "Sao thế? Tư tưởng thụt lùi à? Trước đây chẳng phải cậu tuyên bố chỉ thích ngồi bàn đơn một mình thôi sao?" Lục Dương liếc nhìn Thang Lê một cái, khóe miệng nhếch lên nụ cười đầy vẻ quang minh chính đại, ngông nghênh hỏi ngược lại: "Tôi có từng nói câu đó à?" Trong kỳ thi thử đầu tiên sau khi chuyển trường, Thang Lê tự cảm thấy mình làm bài không được như ý. Thế nhưng kết quả lại đầy bất ngờ: cô giành hạng nhất, thậm chí điểm số còn vượt qua cả cán sự môn Toán là Lục Dương. Một đám người vây quanh Lục Dương nói mát mẻ, nhưng trên mặt hắn vẫn luôn nở nụ cười, thản nhiên như cá gặp nước mà đuổi khéo từng người một. Bất chợt, hắn quay đầu lại bắt gặp ánh mắt Thang Lê, liền lặng lẽ giơ ngón tay cái lên với cô. Khi Thang Lê bước lên bục nhận bài thi trong tiếng vỗ tay rào rào như sấm dậy, cô chưa từng nghĩ rằng phần thưởng cho vị trí đứng đầu lại có thêm "quà khuyến mãi" là một màn biểu diễn tài năng của cậu bạn cán sự Toán. Lục Dương hắng giọng, đường hoàng đứng dậy, mặt tỉnh bơ nói: "Khụ khụ.