
Đánh giá của bạn:
Lời dẫn Trong thể loại truyện “theo đuổi lại vợ mình" có một kiểu nhân vật như thế này – bị tác giả thiết lập là “sẽ không biết yêu", lạnh lùng, vô tình với bạn đời, không giỏi biểu đạt tình cảm. Trần Thanh Đường phát hiện ra rằng, chồng anh – Thẩm Hạc – chính là kiểu người đó. Mấy năm hôn nhân, Thẩm Hạc lúc nào cũng hờ hững, xa cách với anh. Cho đến giây phút cuối đời, Trần Thanh Đường vẫn nghĩ rằng mình là kẻ không được yêu. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, anh đã quay về khoảng thời gian học đại học, thời điểm lần đầu tiên gặp Thẩm Hạc. Lúc này, Trần Thanh Đường mới bừng tỉnh và nhận ra – Thẩm Hạc thực ra yêu anh đến chết đi sống lại. Ở kiếp trước, sau khi anh qua đời vì tai nạn giao thông, Thẩm Hạc còn trầm cảm đến mức tự sát, đi theo anh. Vấn đề là… Thẩm Hạc không biết cách yêu thương, cộng thêm bản tính kiêu ngạo, cứng nhắc và vụng về trong lời ăn tiếng nói. Một hình mẫu công điển hình của “theo đuổi lại vợ mình". Trần Thanh Đường cân nhắc: Nhặt gã đàn ông này về dạy dỗ lại vẫn dùng ngon lắm. Kiêu ngạo, cứng nhắc, không biết yêu? Vậy thì bắt về thôi, phải khiến hắn sa lưới đến chết mới được. Nguyên tắc trong nghệ thuật “câu cá" của Trần Thanh Đường: – Không chủ động cũng không chịu trách nhiệm. – Nhóm lửa lên nhưng không cho dập lửa. – Tận hưởng sự mập mờ nhưng tuyệt đối không xác nhận danh phận. Anh phải khiến đóa hoa lạnh lùng, kiêu sa kia tự mình bước xuống khỏi thần đàn, chỉ vì anh mà đến. Lần đầu tiên Thẩm Hạc gặp Trần Thanh Đường, linh cảm hắn mách bảo rằng có nguy hiểm ở đấy – đôi mắt đen trầm lặng của chàng trai kia đang chăm chú nhìn hắn, như thể muốn kéo hắn vào một vực sâu vô định. Bản năng mách bảo hắn nên tránh xa Trần Thanh Đường, nhưng trong lòng lại bị người này hấp dẫn một cách quái lạ. Dần dần, hắn bắt đầu để ý đến người đó, ghi nhớ sở thích ăn uống, thói quen ăn mặc, thậm chí nhớ từng điều nhỏ nhặt về người đó.